Tác giả: admin

  • Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc – Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Ch/ế/t Điếng Khi Biết Sự Thật

    Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc – Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Ch/ế/t Điếng Khi Biết Sự Thật

    Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc – Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Ch/ế/t Điếng Khi Biết Sự Thật.

    Con gái tôi – bé Thảo My, 10 tuổi – trước đây rất thích về nhà ngoại. Mỗi cuối tuần, chỉ cần tôi nói “Chiều nay về ngoại nha con”, con bé đã nhảy cẫng lên, tự xếp quần áo, còn mang theo cả tập vở để khoe với bà.

    Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi cách đây hơn hai tháng.

    Lần đầu tiên tôi nhận ra điều bất thường là vào một buổi tối Chủ nhật. Tôi vừa dắt xe vào sân thì Thảo My từ trong nhà ngoại chạy ra, mặt đỏ bừng, mắt sưng húp. Con bé lao thẳng lên xe, ôm chặt lưng tôi mà nức nở.

    “Con sao vậy?” – tôi hỏi.
    Thảo My lắc đầu, khóc không thành tiếng.

    Tôi nghĩ có thể con nhớ nhà, hoặc bị ai đó trêu. Nhưng rồi… tuần sau, rồi tuần sau nữa, tình trạng ấy lặp lại. Cứ mỗi lần về từ nhà ngoại, con bé đều khóc. Không phải khóc lớn, mà là khóc nấc, nghẹn lại, như cố kìm nén.

    Đáng sợ nhất là ánh mắt của con. Không còn trong veo như trước, mà lúc nào cũng tránh né, sợ sệt. Tôi hỏi thì con chỉ nói:
    “Con mệt.”
    Hoặc:
    “Con không muốn nói.”

    Tôi đem chuyện kể với chồng – anh Hùng. Anh gạt đi:
    “Chắc con dỗi gì thôi. Nhà ngoại toàn người thân, có gì đâu mà lo.”

    Nhưng là mẹ, tôi không thể không lo. Trực giác mách bảo tôi rằng có điều gì đó rất sai.

    Một lần, tôi vô tình nghe Thảo My nói mớ trong lúc ngủ:
    “Con xin lỗi… con xin lỗi mà…”

    Tôi lạnh sống lưng. Một đứa trẻ 10 tuổi thì phải xin lỗi ai? Vì điều gì?

    Đêm đó, tôi gần như không ngủ. Sáng hôm sau, tôi lục ngăn kéo cũ, lấy ra một chiếc máy ghi âm nhỏ – món đồ tôi từng dùng khi đi làm thêm bán hàng online.

    Tôi lưỡng lự rất lâu. Gắn máy ghi âm cho con – tôi thấy mình như đang phản bội chính con gái. Nhưng nếu không làm vậy, tôi sợ mình sẽ bỏ lỡ điều gì đó không thể cứu vãn.

    Cuối cùng, tôi gắn chiếc máy vào ngăn nhỏ trong cặp của Thảo My, giả vờ chỉnh lại sách vở rồi nói:
    “Con sang ngoại chơi ngoan nha.”

    Khi con bé quay lưng đi, tôi không ngờ rằng…
    sự thật sắp nghe được lại khiến tôi chết điếng.

    Buổi chiều hôm đó dài hơn bao giờ hết. Tôi ở nhà mà lòng như có lửa đốt. Cứ vài phút lại nhìn đồng hồ, rồi lại tự trách mình: Hay mình đa nghi quá?

    Đến tối, khi Thảo My về, con bé vẫn như mọi lần – mặt tái, mắt đỏ, lặng lẽ ăn cơm rồi vào phòng. Tôi cố tỏ ra bình thường, chờ đến khi con ngủ say mới lén lấy chiếc máy ghi âm ra.

    Tôi cầm nó trên tay mà run.
    Tôi sợ nghe. Nhưng tôi còn sợ không nghe hơn.

    Đoạn đầu chỉ là tiếng xe, tiếng gió. Rồi tiếng nói quen thuộc vang lên – giọng mẹ tôi, bà ngoại của Thảo My.

    “Con gái, sao hôm nay học dốt vậy?”
    Giọng Thảo My nhỏ xíu:
    “Dạ… con được 8 điểm.”

    “8 điểm mà cũng gọi là khá à? Mày nhìn con nhà người ta đi!”

    Tôi nuốt khan. Mẹ tôi vốn khó tính, nhưng đến đây vẫn chưa phải điều khiến tôi sợ.

    Rồi một giọng đàn ông vang lên. Là cậu Tâm – em trai ruột của tôi, sống chung nhà với mẹ.

    “Con gái con đứa mà yếu đuối vậy? Mới có mấy lời đã khóc.”

    Tiếp theo là âm thanh khiến tim tôi thắt lại – tiếng khóc bị nén của Thảo My.

    “Con xin lỗi… con sẽ cố gắng hơn…”

    Giọng mẹ tôi gay gắt:
    “Khóc cái gì? Ở đây tao dạy cho nên người. Ở nhà mày chiều nó quá rồi!”

    Rồi đến đoạn khiến tôi phải bịt miệng để không bật khóc.

    Cậu Tâm nói, giọng lạnh tanh:
    “Không nghe lời là chú nói cho ba mẹ mày biết mày hỗn. Lúc đó coi ai bênh mày.”

    Thảo My nức nở:
    “Con sợ… con không dám nói đâu…”

    Tôi tắt máy. Không dám nghe tiếp.
    Tay tôi run đến mức không cầm nổi điện thoại.

    Hóa ra, con tôi không bị đánh. Nhưng con bị đe dọa, bị chê bai, bị tổn thương tinh thần mỗi ngày. Một đứa trẻ 10 tuổi bị người lớn áp đặt, so sánh, làm cho sợ hãi đến mức không dám mở miệng.

    Tôi sang phòng con, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ mà nước mắt chảy không ngừng. Tôi nhận ra mình đã sai ở một điểm chí mạng:
    Tôi nghĩ rằng “người thân thì không thể làm tổn thương nhau”.

    Đêm đó, tôi mở lại máy ghi âm, nghe thêm vài đoạn nữa. Mỗi đoạn là một nhát dao. Không có bạo lực thể xác, nhưng từng câu nói đủ khiến một đứa trẻ tự ti, sợ hãi, nghĩ rằng mình vô dụng.

    Tôi biết… nếu không dừng lại, con tôi sẽ mang vết thương này suốt cả đời.

    Sáng hôm sau, tôi cho Thảo My nghỉ học. Tôi ôm con vào lòng, lần đầu tiên hỏi thẳng:
    “Ở nhà ngoại… có ai làm con buồn không?”

    Con bé im lặng rất lâu. Rồi bật khóc nức nở.
    “Mẹ ơi… con sợ nói ra mẹ giận bà… con sợ chú Tâm…”

    Tôi nghe mà đau như bị bóp nghẹt tim. Tôi nói với con, từng chữ một:
    “Không ai được quyền làm con sợ. Kể cả người thân.”

    Chiều hôm đó, tôi và chồng sang nhà ngoại. Tôi không la hét. Không khóc lóc. Tôi bật máy ghi âm, đặt lên bàn.

    Mẹ tôi sững sờ.
    Cậu Tâm tái mặt.

    Không ai nói được câu nào khi nghe chính giọng mình vang lên.

    Tôi chỉ nói một câu:
    “Nếu đây là cách dạy con, thì từ nay con tôi sẽ không về đây nữa.”

    Mẹ tôi nổi giận, nói tôi hỗn, nói tôi làm quá. Nhưng lần này, tôi không lùi. Tôi hiểu rằng bảo vệ con quan trọng hơn việc làm hài lòng người lớn.

    Từ đó, Thảo My không còn về nhà ngoại một mình. Tôi cho con đi tư vấn tâm lý trẻ em. Những đêm đầu, con vẫn khóc trong mơ. Nhưng dần dần, con cười lại.

    Và tôi hiểu ra một điều đau lòng nhưng cần thiết:
    Không phải mọi tổn thương đều để lại vết bầm. Có những tổn thương chỉ để lại nỗi sợ.

  • 29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ

    29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ

    29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ vì không b/ắt được xe, chàng trai gật đầu đồng ý. Ai ngờ lúc dừng xe ở cổng nhà cô g.ái cũng là lúc anh thợ xây nhận tin s/ét đá/nh…

    Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa sổ phòng trọ tồi tàn, lạnh buốt như c/ứa vào d/a th/ịt. Chiều 29 Tết, không khí Hà Nội vắng lặng đến nao lòng. Nam ngồi thẫn thờ nhìn tờ 200 nghìn đồng màu đỏ nhăn nhúm trên tay – tất cả gia sản còn lại của một thằng đàn ông 30 tuổi.
    Tiếng chuông điện thoại reo, là mẹ gọi. Nam hít một hơi thật sâu, cố điều chỉnh giọng nói cho thật tươi tỉnh: “A lô mẹ ạ! Vâng, con chuẩn bị về đây. Năm nay công ty thưởng Tết to lắm mẹ nhé, con mua quà cho mẹ với em Út rồi!”

    Cúp máy, nụ cười trên môi Nam tắt ngấm, thay vào đó là sự chua chát dâng lên nghẹn đắng cổ họng. Thưởng Tết ư? Quà cáp ư? Tất cả chỉ là lời nói dối. Gã chủ thầu xây dựng đã “bốc hơi” cùng toàn bộ tiền công ba tháng cuối năm của đội thợ vào sáng nay. Cầm tấm bằng Đại học Kinh tế loại Khá trên tay nhưng lận đận mãi không xin được việc, Nam giấu gia đình đi làm thợ hồ, tối chạy thêm xe ôm để nuôi hy vọng đổi đời và gửi tiền về quê nuôi em ăn học. Ai ngờ, cái Tết này đời lại b/ạc bẽo với anh đến thế.

    Cuộc đời Nam đâu có thuận lợi như người ta. Bố mất chỉ có 3 mẹ con, Nam là anh cả nên học xong cấp 3 dù học Tốt nhưng anh vẫn dừng việc học đi làm thuê đỡ mẹ nuôi em nhỏ. Vừa đi làm vừa tiết kiệm được 1 khoản sau đó Nam mới thi lại Đại học. Đó là Lý do hơn 29 tuổi Nam mới tốt nghiệp ĐH. Vừa đi học vừa đi làm nuôi mình nuôi em. Đang suy nghĩ mông lung chợt Nam giật mình bởi tiếng nhạc Tết nhà ai đó vọng lại.

    “Về thôi, còn mẹ, còn nhà là còn Tết,” Nam tự an ủi, nhét tờ tiền cuối cùng vào ví, xách chiếc ba lô sờn rách lên vai, nổ máy chiếc Wa/ve “tà/u” cũ nát. Tiếng bô xe nổ lạch bạch, khói đen phả ra mù mịt như báo hiệu một hành trình gian nan. Được khoảng 10 cây số, trời bắt đầu sập tối. Cái lạnh ngấm vào tận xư/ơng tủ/y. Nam tấp xe vào một quán nước ven đường để uống ngụm trà nóng cho lại sức. Vừa dựng chân chống, anh thấy một bóng người nhỏ bé đang co ro đứng sát mép đường vẫy xe.

    Đó là một cô g/ái tr/ẻ, khoảng ngoài 20, khuôn mặt xinh xắn nhưng tái nhợt vì lạnh. Cô ôm khư khư một chiếc túi vải dù cũ kỹ, bạc màu. Những chiếc xe khách cuối cùng của ngày 29 Tết lao vút qua, lơ xe lắc đầu quầy quậy vì đã nh/ét qu/á t/ải người.

    Thấy Nam dắt xe ra, cô gái rụt rè tiến lại, giọng run run: “Anh ơi… anh đi về hướng Nam Định phải không ạ? Anh… cho em đi nhờ một đoạn được không? Em đứng đây 2 tiếng rồi mà không bắt được xe. Em sợ tối quá không về kịp…”. Nam nhìn cô gái, rồi nhìn chiếc yên xe rá/ch bư/ơm của mình. Anh ái ngại: “Xe tôi cũ lắm, lại chở đồ lỉnh kỉnh, sợ cô ngồi không quen. Với lại trời lạnh lắm.”

    “Không sao đâu anh, cho em về đến đầu tỉnh thôi cũng được ạ. Em chịu được,” ánh mắt cô gái ánh lên vẻ van lơn. Nhìn bộ dạng lếch thếch và cái túi vải cũ của cô, Nam nghĩ thầm chắc cũng là si/nh viê/n ngh/èo hay công nhân bị lỡ xe như mình. Cùng cảnh ngộ xa quê, anh gật đầu: “Thôi lên đi, tôi cũng về Nam Định. Đội mũ bảo hiểm vào.”…

  • Chưa đầy 5 năm nữa, thứ “đắt nhất” sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ không dễ thấy này?

    Chưa đầy 5 năm nữa, thứ “đắt nhất” sẽ không phải là nhà, ô tô mà là 4 thứ không dễ thấy này?

    Tuy nhiên, trong bối cảnh kinh tế phát triển nhanh chóng hiện nay, lối sống và giá trị của người dân đã thay đổi. Trong vòng 5 năm, những thứ đắt nhất có thể không còn là nhà và ô tô nữa mà là những thứ tưởng chừng như không dễ thấy nhưng lại có liên quan chặt chẽ đến chất lượng cuộc sống của người dân. Sở dĩ những thứ này “không dễ thấy” là vì giá trị của chúng hiện nay có thể chưa được hầu hết mọi người nhận thức đầy đủ.

    Vậy 4 điều khó thấy này là gì? Tại sao nó đắt hơn một ngôi nhà hoặc một chiếc xe hơi?

    1. Không khí sạch

    Sở dĩ không khí sạch có thể trở thành nguồn tài nguyên quý giá trong tương lai chủ yếu là do mức độ ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Không khí rất quan trọng đối với con người, mọi người đều biết điều này. Tuy nhiên, tình trạng ô nhiễm không khí ngày nay rất nghiêm trọng và nhiều người chưa nhận thức được vấn đề này. Bạn phải biết rằng khi không khí ô nhiễm được hít vào cơ thể con người có thể gây ra nhiều bệnh tật, thậm chí tử vong.

    Do sự phát triển nhanh chóng của công nghiệp hóa, vấn đề ô nhiễm không khí ngày càng trở nên nổi bật. Đặc biệt ở một số khu công nghiệp nặng, mức độ ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng, đe dọa sức khỏe con người.

    thứ quý giá, tương lai

    Mỗi chúng ta có trách nhiệm và nghĩa vụ tham gia cải thiện chất lượng không khí. Vì vậy, trong cuộc sống hàng ngày, hãy chọn phương tiện giao thông công cộng hoặc đi xe đạp, hạn chế sử dụng ô tô cá nhân nhiều nhất có thể để giảm lượng khí thải. Ngoài ra, chúng ta cũng cần chú ý đến các vấn đề bảo vệ môi trường như phân loại rác, cấm bắn pháo hoa,… sẽ giúp cải thiện không khí.

    2. Thực phẩm lành mạnh

    Thực phẩm cũng đã thay đổi cùng với sự phát triển kinh tế và xã hội, và những thay đổi này cũng có tác động lớn đến tình trạng sức khỏe của con người. Trong môi trường sống nhịp độ nhanh của xã hội hiện đại, người ta lựa chọn đồ ăn mang đi hoặc một số đồ ăn nhanh để tiết kiệm thời gian, tuy tiện lợi nhưng chúng cũng gây ra hàng loạt vấn đề về sức khỏe và an toàn thực phẩm.

    Rất khó để kiểm soát độ tươi và chất lượng của nguyên liệu trong đồ ăn mang đi và đồ ăn nhanh. Nhiều loại thực phẩm chứa nhiều chất bảo quản, tiêu thụ lâu dài có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe con người. Vì vậy, nếu vấn đề an toàn thực phẩm hiện nay không được giải quyết hiệu quả thì thực phẩm tốt cho sức khỏe sẽ ngày càng trở nên quý giá.

    thứ quý giá, tương lai

    Ads

    3. Nước tinh khiết

    Nước là nguồn sống, có vai trò thiết yếu đối với con người và mọi sinh vật. Tuy nhiên, với sự phát triển nhanh chóng của công nghiệp hóa và đô thị hóa, tài nguyên nước đang phải đối mặt với những mối đe dọa ô nhiễm chưa từng có. Hàng loạt vấn đề như ô nhiễm nước máy, ô nhiễm nước thải công nghiệp hay việc chính phủ Nhật Bản xả nước thải hạt nhân gần đây đều cho thấy tài nguyên nước hiện đang phải đối mặt với những thách thức rất nghiêm trọng. Những ô nhiễm này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe con người mà còn gây thiệt hại cho hệ sinh thái.

    thứ quý giá, tương lai

    Nếu ô nhiễm môi trường không được kiểm soát hiệu quả, ô nhiễm nguồn nước sẽ trở nên nghiêm trọng hơn. Vì vậy, nếu vấn đề ô nhiễm nguồn nước hiện nay không được giải quyết hiệu quả thì nước tinh khiết sẽ ngày càng trở nên quý giá.

    4. Công việc ổn định

    Trong môi trường xã hội phát triển nhanh chóng hiện nay, một công việc ổn định đã trở thành mục tiêu quan trọng được nhiều người theo đuổi. Một công việc ổn định có nghĩa là thu nhập rất ổn định, thu nhập ổn định có thể cung cấp đủ học phí và chi phí hàng ngày cho gia đình, có thể thúc đẩy mối quan hệ với đồng nghiệp và có thể tận hưởng một cuộc sống chất lượng cao…

    thứ quý giá, tương lai

    Với một công việc ổn định làm nền tảng, công việc có thể mang lại sự hỗ trợ vững chắc, cho dù đó là phát triển nghề nghiệp, nâng cao trình độ học vấn hay các khía cạnh khác. Vì vậy, việc có một công việc ổn định cũng rất quan trọng.

    Tóm lại, trong 5 năm tới và hơn thế nữa, sự phát triển xã hội và giá trị con người sẽ thay đổi. Nhà và ô tô không còn là thước đo duy nhất về chất lượng cuộc sống. Thay vào đó, mọi người sẽ chú trọng nhiều hơn đến không khí trong lành, thực phẩm lành mạnh, nước tinh khiết và công việc ổn định làm nền tảng cho cuộc sống.

  • Người yêu cũ mừng cưới ‘xoắn não’: Phong bì có 503k kèm lời chúc ‘4.000 năm hạnh phúc

    Người yêu cũ mừng cưới ‘xoắn não’: Phong bì có 503k kèm lời chúc ‘4.000 năm hạnh phúc

    Nhiều dân mạng đã đưa ra ý kiến về ý nghĩa của số tiền 500k và 3 tờ 1k mà người yêu cũ gửi tặng chàng trai trong đám cưới.

    Ngày 07/11/2020 báo Đất Việt đưa tin “Người yêu cũ mừng cưới ‘xoắn não’: Phong bì có 503k kèm lời chúc ‘4.000 năm hạnh phúc”. Nội dung chính như sau: 

    Chắc hẳn trong chúng ta ai trước khi đến với cánh cửa hôn nhân cũng đều có cho mình một vài mối tình dang dở. Có người yêu tưởng có thể chết đi sống lại nhưng rồi chẳng thể đến với nhau, có người thì tình cũ chỉ đơn giản là một cái nắm tay vội mà chẳng kịp ngỏ lời.

    Mạng xã hội từng chứng kiến không ít những phong bì được gửi tặng bởi “tình cũ”, nhiều khi khiến cô dâu, chú rể phải “vò đầu bứt tai” suy nghĩ vì không biết người đó muốn gửi gắm điều gì.

    Mới đây trên mạng xã hội TikTok xuất hiện video của chàng trai tên L.P chia sẻ về chiếc phong bì cưới đặc biệt của người yêu cũ. Trong clip, phong bì được bóc ra có 3 tờ 1.000 đồng và 1 tờ 500.000 đồng.

    Anh chàng không hiểu ý nghĩa của số tiền 503k này cùng lời nhắn nhủ: “Chúc 2 bạn 4.000 năm hạnh phúc” nên đã nhờ sự trợ giúp của dân mạng.

    Nhiều dân mạng đã đưa ra các ý kiến để đoán về số tiền mà chàng trai nhận được.

    “500k ngược lại là trăm năm. 3 ngàn là yêu anh 3.000 năm. Còn chúc anh 4.000 năm hạnh phúc là nhớ yêu và sống hạnh phúc cùng người ấy hơn khi bên em”, J.N bình luận.

    “500k đổi lấy 1 giờ. Chưa đầy 3 phút mấy tờ 500k. Túm lại 500k + 3k = Phòng 503. Khách sạn cũ, phòng cũ, nhưng người cũ…”, H.B.C lập luận.

    “500k tiền mừng, 3k ý là 3 đồng một mớ đàn bà, sao anh phải tiếc người như em”, lập luận của tài khoản P.T.

    Người yêu cũ mừng cưới xoắn não: Phong bì có 503k kèm lời chúc 4.000 năm hạnh phúc-1Cô gái tặng bạn trai cũ khi đi lấy vợ số tiền 503k.

    Người yêu cũ mừng cưới xoắn não: Phong bì có 503k kèm lời chúc 4.000 năm hạnh phúc-2

    Cùng lời chúc 4000 năm hạnh phúc.

    “500k tức 5 năm bên người cũ không bằng 3k tức 3 tháng bên tình mới”, theo tài khoản Nguyễn Hữu Sang.

    “500k tiền mừng còn 3k thấy dư trong túi nên chơi hết máu luôn”, N.C.M phán đoán.

    “500k là tiền mừng, còn 3k là kỷ niệm mình bên nhau 3000 ngày”, Thanh Phước chia sẻ.

    Mong rằng những sự trợ giúp của dân mạng sẽ khiến anh chàng ngộ được về ý nghĩa của tờ tiền mà người cũ tặng trong đám cưới.

    Báo Pháp luật ngày 06/02 đưa thông tin với tiêu đề: “Người đàn ông mang lựu đạn dọa giết cả nhà người yêu cũ” cùng nội dung như sau: 

    Ngày 6-2, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận cho biết đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, ra lệnh bắt tạm giam Phạm Đức Tiến (37 tuổi; ngụ xã Suối Kiết, huyện Tánh Linh) về tội đe dọa giết người, theo Điều 133 BLHS.Qua-luu-dan.jpg

    Quả lựu đạn Tiến dùng để đe dọa giết người.

    Theo hồ sơ, Phạm Đức Tiến và chị LTHN (xã Gia Huynh, huyện Tánh Linh) yêu nhau một thời gian, sau đó chị N quyết định chia tay.

    Sau nhiều lần liên lạc với chị N để níu kéo tình cảm nhưng bất thành, ngày 28-1, Tiến mang theo một quả lựu đạn đến nhà chị N. Tuy nhiên, do chị N không có ở nhà nên Tiến lấy quả lựu đạn mang theo ra đe dọa cha chị N phải gọi điện thoại cho con gái về nhà gặp Tiến, nếu không sẽ cho quả lựu đạn nổ giết chết tất cả những người trong nhà.

    Lúc này trong nhà chị N có đến 7 người và vô cùng lo sợ. Nhận tin báo có một thanh niên đang cầm trên tay quả lựu đạn đe dọa nhiều người, Công an huyện Tánh Linh đã triển khai lực lượng bao vây căn nhà yêu cầu Tiến giao quả lựu đạn.

    quả lựu đạn
    Công an khống chế kẻ cầm lựu đạn.

    Tuy nhiên, Phạm Đức Tiến không giao quả lựu đạn mà còn buộc lực lượng công an phải rời đi, nếu không sẽ cho nổ tung giết chết hết những người trong nhà chị N.

    Để đảm bảo an toàn, Công an huyện Tánh Linh đã giải tán người dân hiếu kỳ và tiếp tục thuyết phục, vận động.

    qua-luu-Dan (4).jpg
    Phạm Đức Tiến tại cơ quan công an.

    Tiến vẫn cầm quả lựu đạn trên tay đe dọa rút chốt giết chết tất cả những ai đến gần. Sau khoảng hơn một giờ vận động bất thành, Công an huyện Tánh Linh đã tìm cách đánh lạc hướng và ập vào khống chế, tước quả lựu đạn trên tay của Phạm Đức Tiến.

    qua-luu-dan (3).jpg
    Qua kiểm tra, quả lựu đạn Tiến sử dụng để đe dọa giết người là lựu đạn giả.

    Qua kiểm tra nhanh, công an phát hiện quả lựu đạn này là lựu đạn giả.

    Hiện, Công an huyện Tánh Linh đang điều tra, xử lý vụ án theo quy định.

    Linh Linh

    https://blogtamsu.vn/du-dam-cuoi-nguoi-yeu-cu-co-gai-mung-phong-bi-503-nghin-chu-re-dang-hoi-dan-mang-nghia-la-gi-thi-soc-110646.html

  • Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu và thản nhiên gọi cho tôi đến trả tiền

    Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu và thản nhiên gọi cho tôi đến trả tiền

    Tôi nhìn tin nhắn báo tài khoản vừa ting lên con số 100 triệu đồng – tiền thưởng Tết và doanh số cả năm cày cuốc. Cảm giác mệt mỏi sau những đêm thức trắng làm dự án dường như tan biến. Tôi dự định sẽ biếu bố mẹ đẻ 20 triệu sửa lại cái mái bếp, còn lại gửi tiết kiệm để lo cho con cái sau này.

    Nhưng niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang. Tối hôm đó, trong bữa cơm, chồng tôi – một người đàn ông thật thà đến mức vô tâm – đã buột miệng khoe với mẹ: – Mẹ mừng cho vợ con, năm nay công ty làm ăn tốt, cô ấy được thưởng Tết tận 100 triệu đấy!

    Mẹ chồng tôi đang và miếng cơm bỗng dừng lại, mắt bà sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cô em chồng tên Thúy đang ngồi lướt điện thoại cũng ngẩng phắt lên, giọng ngọt xớt: – Ôi chị dâu giỏi thế! Chẳng bù cho em, năm nay thất nghiệp đói mốc meo. Thế này Tết nhà mình to nhất phố rồi!

    Tôi cười gượng, đá chân chồng dưới gầm bàn nhưng đã muộn. Bữa cơm hôm đó bỗng trở nên “thân mật” lạ thường. Mẹ chồng liên tục gắp thức ăn cho tôi, còn Thúy thì tíu tít hỏi tôi thích màu gì, quần áo hãng nào đẹp. Tôi thừa hiểu tính họ. Mẹ chồng tôi sĩ diện, thích khoe khoang với hàng xóm nhưng lại keo kiệt từng đồng với con dâu. Còn Thúy thì đúng kiểu “cô chiêu” học đòi, làm không làm chỉ thích hưởng thụ.

    Sáng hôm sau là Chủ Nhật. Vừa mở mắt dậy tôi đã thấy nhà cửa vắng tanh. Chồng tôi bảo: – Mẹ với cái Thúy bảo đi siêu thị mua sắm Tết sớm cho đỡ đông. Hai người đi taxi rồi. Tôi thở phào, tưởng được yên thân dọn dẹp nhà cửa. Nhưng đến tầm 10 giờ sáng, điện thoại tôi reo liên hồi. Là mẹ chồng gọi. – Alo, Linh à! Con ra ngay trung tâm thương mại X nhé. Mẹ với em lỡ mua hơi nhiều đồ mà… ôi dào, lúc đi vội quá mẹ quên mang ví, cái Thúy thì không cầm thẻ. Con ra quẹt thẻ cho mẹ, nhanh nhé, người ta đang chờ!

    Tôi chột dạ. Trung tâm thương mại X là nơi bán toàn đồ cao cấp. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vớ vội cái túi xách rồi bắt xe ôm chạy ra. Đến nơi, đập vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ chồng và cô em chồng đang đứng chễm chệ ở quầy thanh toán ưu tiên. Bên cạnh họ không phải là một giỏ đồ, mà là hai xe đẩy đầy ắp.

    Tôi lách qua đám đông đi vào, liếc nhìn màn hình máy tính tiền. Con số đang nhảy múa khiến tôi hoa cả mắt: 69.850.000 VNĐ. Gần 70 triệu đồng! Tôi nhìn xuống hai xe hàng. Nào là set quà rượu ngoại nhập khẩu, yến sào cao cấp, một bộ mỹ phẩm hàng hiệu mà Thúy từng ao ước, và cả một chiếc ghế massage mini.

    – Kìa, chị Linh đến rồi! – Thúy reo lên, không giấu được vẻ đắc thắng. Mẹ chồng tôi vẫy tay, giọng oang oang ra vẻ bề trên: – Gớm, làm gì mà lâu thế con. Đây, mẹ chọn toàn đồ thiết yếu cho gia đình cả thôi. Con đưa thẻ đây cho cô thu ngân quẹt đi. Cô thu ngân nhìn tôi ái ngại, còn dòng người xếp hàng phía sau bắt đầu xì xào vì phải chờ đợi lâu. Mẹ chồng tôi vẫn thản nhiên chỉnh lại mái tóc uốn xoăn, mặt vênh lên với vẻ tự hào vì có con dâu “đại gia”.

    Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh: – Mẹ, sao mẹ mua nhiều thế? Nhà mình làm gì dùng hết chỗ rượu ngoại với yến sào này? Cả bộ mỹ phẩm kia nữa? – Ơ hay cái con này! – Mẹ chồng tôi trừng mắt, hạ giọng rít qua kẽ răng. – Tết nhất thì phải cho đàng hoàng. Rượu để bố mày tiếp khách, yến để biếu ông bà thông gia dưới quê cho mày mát mặt, còn mỹ phẩm là thưởng cho cái Thúy, nó giúp mẹ việc nhà cả năm nay. Mày được thưởng 100 triệu, bỏ ra có 70 triệu biếu nhà chồng thì đã sao? Đừng có mà kiệt sỉ làm xấu mặt tao ở đây!

    Thúy bĩu môi hùa theo: – Chị tiếc với mẹ và em à? Có mấy chục triệu bõ bèn gì so với công sức em chăm cháu cho chị đi làm? Nhanh lên chị, người ta nhìn kìa. À, ra là họ đã tính toán cả rồi. Họ nghĩ đẩy tôi vào tình thế “sự đã rồi” giữa chốn đông người, vì sĩ diện và sợ bị đánh giá là con dâu bất hiếu, tôi sẽ phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà rút ví. 70 triệu – mồ hôi nước mắt cả năm trời của tôi, họ coi như vỏ hến.

    Tôi nhìn hai người phụ nữ tham lam trước mặt, rồi nhìn sang cô thu ngân đang cầm máy chờ đợi. Sự nhẫn nhịn bao năm qua bỗng vỡ tan như bong bóng xà phòng. Tôi mỉm cười. Một nụ cười tươi rói nhưng ánh mắt sắc lạnh khiến mẹ chồng tôi thoáng giật mình. – Chị thu ngân ơi. – Tôi nói to, rõ ràng từng từ. – Phiền chị hủy giúp em toàn bộ đơn hàng này nhé.

    Không gian bỗng im bặt. Mẹ chồng tôi trợn mắt: – Mày… mày nói cái gì? Mày điên à? – Con không điên. – Tôi nhìn thẳng vào mắt bà. – Con được thưởng 100 triệu là để lo cho tương lai của con con, và biếu bố mẹ con dưỡng già. Con không phải cái máy ATM để mẹ và cô Thúy thích ấn bao nhiêu thì ấn. Mẹ “quên” ví thì mẹ có thể bỏ đồ lại, chứ con không có nghĩa vụ trả 70 triệu cho những thứ xa xỉ phẩm này.

    – Mày… đồ con dâu mất dạy! Tao gọi cho chồng mày! – Bà hét lên, mặt đỏ gay. Đám đông bắt đầu chỉ trỏ. Nhưng thay vì sợ hãi, tôi thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tôi quay sang cô em chồng đang tái mét mặt mày: – Còn cô Thúy, cô thất nghiệp nằm nhà xem phim chứ chăm cháu ngày nào? Muốn dùng hàng hiệu thì tự kiếm tiền mà mua.

    Nói xong, tôi gật đầu chào cô thu ngân đang ngỡ ngàng, rồi quay lưng bước thẳng ra cửa. Và đây mới là lúc kịch tính nhất. Chỉ 3 phút sau khi tôi bước ra khỏi khu vực thanh toán, tiếng loa phát thanh của siêu thị vang lên, nhưng không phải thông báo khuyến mãi, mà là tiếng ồn ào hỗn loạn vọng ra từ quầy thu ngân đó. Tôi đứng lại ở cửa kính nhìn vào.

    Mẹ chồng tôi vì quá cay cú và sĩ diện hão, đã cố tình giằng co túi hàng với nhân viên bảo vệ khi họ yêu cầu trả lại đồ vào kệ. Trong lúc giằng co, bà vung tay làm đổ ập tháp rượu vang trưng bày ngay cạnh quầy thu ngân.

    XOẢNG!

    Tiếng thủy tinh vỡ tan tành chói tai. Dòng rượu đỏ chảy lênh láng khắp sàn nhà trắng toát. Cả siêu thị chết lặng, mọi ánh mắt đổ dồn vào hai người phụ nữ đang đứng run rẩy giữa đống hỗn độn.

    Giá trị chỗ rượu vỡ đó ước tính không dưới 20 triệu. Chưa kể số hàng hóa họ đã bóc tem niêm phong trong lúc chờ tôi đến (hộp bánh, chai nước uống dở) giờ đây họ bắt buộc phải thanh toán mà không có một xu dính túi.

    Tôi thấy quản lý siêu thị đi ra cùng hai nhân viên an ninh cao to. Mẹ chồng tôi mặt cắt không còn giọt máu, luống cuống móc điện thoại gọi cho con trai cầu cứu. Cô em chồng thì đứng khóc tu tu, lấy tay che mặt vì xấu hổ khi thấy mọi người xung quanh giơ điện thoại lên quay phim. Họ nhìn ra cửa kính, thấy tôi vẫn đứng đó. Ánh mắt mẹ chồng tôi chuyển từ giận dữ sang van lơn, cầu khẩn. Bà mấp máy môi như muốn gọi “Linh ơi”.

    Nhưng tôi chỉ khẽ lắc đầu, chỉnh lại quai túi xách và bước đi thẳng. Tôi sẽ không quay lại dọn dẹp “bãi chiến trường” do sự tham lam của họ gây ra nữa. Chồng tôi có đến giải quyết thì cũng là bài học để anh ta tỉnh ngộ về cách nuông chiều mẹ và em gái vô lý. Tết này, chắc chắn sẽ là cái Tết “đáng nhớ” nhất của gia đình chồng tôi. Còn với tôi, 100 triệu này sẽ được dùng đúng mục đích, cho những người thực sự trân trọng nó.

    Lòng hiếu thảo không đồng nghĩa với việc dung túng cho sự tham lam và lợi dụng. Đôi khi, một lần từ chối dứt khoát và tàn nhẫn lại là cách tốt nhất để thiết lập lại ranh giới tôn

  • Ngày tôi vừa 18 t:uổi, bố dượng đã nhắn cho tôi một tin “con có biết bố chờ ngày này lâu lắm rồi không”

    Ngày tôi vừa 18 t:uổi, bố dượng đã nhắn cho tôi một tin “con có biết bố chờ ngày này lâu lắm rồi không”

    Đêm ấy, đúng mười hai giờ không một phút, tôi chạm mốc mười tám tuổi. Con ngõ nhỏ im như nuốt tiếng gió, bóng đèn trước hiên cứ chớp tắt như mắt ai đang do dự. Tôi vừa tắt nến trên chiếc bánh gato bé xíu bạn tôi—con Linh—mang đến, thì điện thoại rung. Màn hình xanh mờ hiện lên một tin nhắn ngắn ngủn, không dấu, như thể từ một chiếc máy cổ không biết gõ tiếng Việt:

    “Con co biet bo cho ngay nay lau lam roi khong”

    Góc bếp, mẹ tôi nằm cuộn trong chiếc chăn bông chắp vá, ho một tiếng rồi im. Tôi ngồi phắt dậy, tim đập như có một con chim nhỏ trong lồng ngực lồng lộn tìm lối thoát. Hai chữ “bo duong” hiện trong phần người gửi, hai chữ mà tôi luôn giữ khoảng cách như người tránh một vũng nước sâu không biết đáy.

    Tôi định nhắn: “Bo… y bo noi gi?”—rồi dừng. Từng chữ đập vào mắt tôi như những cái gõ nhẹ vào cửa, lịch sự nhưng không mở ý nghĩa. “Bố chờ ngày này”—ngày tôi mười tám. “Lâu lắm rồi”—từ bao giờ? Tôi bỗng thấy lạnh, dù đêm ấy tháng mười hai Hà Nội không gió.

    Tôi biết ông từ năm tôi tám tuổi, khi mẹ rời ngôi nhà ngập mùi rượu của ba tôi để về một xóm trọ khác. Ông tên Hiển, thợ gỗ, trán rộng, đôi tay lúc nào cũng sẫm dầu cưa. Ông ít nói, đi đứng khẽ, đóng mở cánh cửa mềm như làm lễ. Lâu lắm rồi, ông vẫn là “chú Hiển” của tôi, rồi một ngày mẹ bảo tôi gọi “bố”. Tôi gọi một lần, thấy cổ họng có gai, thế là thôi, chuyển sang “bố dượng”—từ ấy vừa lịch thiệp vừa đủ khoảng cách.

    Ông không áp đặt. Ông để tôi lớn như người trồng cây tránh chạm tay vào lá. Hồi tôi học cấp hai, có đêm tôi về muộn vì đội kịch, ông chỉ hỏi: “Con có lạnh không?”, đưa tôi chiếc khăn len màu xám. Hồi tôi thi cấp ba, ông đóng cho tôi một chiếc bàn học từ những tấm ván thừa, san phẳng từng góc, mài mịn từng cạnh. Tất cả những điều ấy đáng lẽ khiến tôi bớt xa ông, nhưng xã hội, những câu xì xào, những bài báo độc địa về “bố dượng”, cả nỗi sợ mơ hồ không đầu mà tôi nuôi như nuôi một con cá bảy màu bé li ti trong lọ thủy tinh—tất cả khiến tôi giữ mãi một khoảng cách vừa đủ—đủ an toàn, đủ vô lễ.

    Tin nhắn ấy, vì thế, giống một mũi dùi gõ lên thành lọ.

    Tôi đánh thức Linh bằng mấy quả chuông gọi. Con bé bắt máy với giọng nghẹt mũi: “Gì đấy trời, mới thổi nến xong đã hú… À khoan, cậu khóc à?”

    “Tao không khóc,” tôi nói, nhưng giọng tựa như giấy bị mưa thấm. Tôi đọc tin nhắn cho nó nghe.

    Linh im một lúc. Rồi nó hạ giọng: “Cậu khóa cửa chưa? Mẹ ngủ chưa? Ông ấy đang ở đâu?”

    “Trong xưởng gỗ dưới cuối ngõ. Đèn còn sáng.” Tôi nhìn qua cửa sổ—đúng là một khung sáng vàng rụt rè nhoi ra khỏi bóng tối như cục than trong bếp lò. “Ông ấy nhắn thế… là sao?”

    Linh thở dài: “Nghe creepy thật. Nhưng cũng có thể do… ổng vụng chữ. Cậu đừng nghĩ theo hướng xấu vội. Nhưng cứ cẩn thận. Mười tám tuổi, luật pháp nói nhiều thứ khác rồi.”

    “Khác là khác thế nào?”

    “Nghĩa là… thôi, cậu hiểu mà.” Linh nói, giọng vấp khi tìm đường trong bóng tối của chính nó. “Nếu cậu thấy bất an, bật ghi âm. Tao online đây.”

    Tôi gật, rồi nhớ ra nó không nhìn thấy. Tôi nhắn lại cho ông: “Con biet. Bo muon noi gi?” Tin nhắn chưa kịp hiện “đã gửi” thì màn hình lóe tên mẹ: “Con đi ngủ đi, khuya rồi.” Tôi nhìn vào chiếc lưng cong như một dấu phẩy của mẹ. Bao lần, dấu phẩy ấy là chỗ tôi thở. Bao lần, dấu phẩy ấy là cái cách mẹ ngắt câu cuộc đời để chịu đựng.

    Phía dưới, xưởng gỗ bật sáng hơn. Tôi thấy ông Hiển bước ra sân, chống tay vào lưng, hít sâu, hệt như cây xà cừ già chĩa cành ra tìm khoảng thở. Ông nhìn lên, thấy ánh đèn phòng tôi, hơi giật mình rồi giơ tay vẫy rất nhỏ: “Xuống đây một lát được không?”

    Tôi mở sẵn chế độ ghi âm, nhét điện thoại vào túi, chào mẹ bé như tiếng con muỗi, đi xuống. Đêm lạnh ẩm. Sân trải bụi mịn như phấn phấn. Trong xưởng, mùi gỗ thông và dầu hăng, tiếng cưa im, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc. Ông ngồi xuống chiếc ghế, ra dấu tôi ngồi ghế đối diện, giữ khoảng cách. Tôi thở ra một hơi dài—vì khoảng cách ấy.

    Ông nhìn tay mình một lúc, rồi mở ngăn kéo, lấy ra một cái hộp gỗ nhỏ, màu sẫm, nắp khắc hình một bông hoa phượng non. “Cho con,” ông nói, giọng khàn. “Từ lâu rồi, bố chờ… đủ mười tám để đưa.”

    Tôi nuốt nước bọt. “Là gì ạ?”

    “Con mở đi.”

    Tôi đỡ hộp. Nắp hộp cài khéo, chỉ cần lướt móng tay vào được. Bên trong, xếp ngay ngắn như những lát thời gian, là những phong bì giấy nâu buộc dây đay, ghi từng năm: 2016, 2017, 2018… đến 2025. Có thêm một cuốn sổ màu đen, cột giấy chứng nhận nọ kia, một ổ USB màu bạc móp méo ở đầu, và một tờ giấy gấp làm bốn.

    “Từ năm con chín tuổi,” ông nói khẽ, “bố cứ mỗi năm viết cho con một lá thư, định đến sinh nhật mười tám sẽ đưa một lần. Bố… sợ, nếu đưa sớm, con lại nghĩ bố… có ý gì.” Ông dừng, khóe miệng nhếch như có ai khâu vào đó một sợi chỉ: “Bố sợ nhiều thứ.”

    Tôi không chạm vào những lá thư ngay. Tôi rút tờ giấy gấp làm bốn. Trên đó là bản sao một cái gì đó giống bản trích lục khai sinh, một dòng gạch đỏ đậm nơi điền tên “cha”: bỏ trống. Phía sau dán thêm một tờ giấy có dấu đỏ: “ĐƠN XIN NHẬN CON NUÔI.” Tên người nhận con: Nguyễn Văn Hiển. Tên người được nhận: Đoàn Mai Anh. Năm nộp: 2018. Gạch chéo: “Chưa đủ tuổi theo Luật.”

    Ông đan tay, những ngón tay như nhánh cây khô: “Bố nộp từ khi con mười một tuổi. Họ bảo đợi. Đợi mẹ con viết bổ sung. Đợi con đủ tuổi có ý kiến. Đợi… đến mười tám mới chắc nhất. Bố chờ… nên bố nhắn… câu kia.”

    Tôi nhớ tin nhắn. “Con co biet bo cho ngay nay lau lam roi khong.” Câu đó, khi đặt vào giấy tờ trước mặt, bỗng thay màu. Nó vẫn vụng, vẫn dị, nhưng không còn nhớp.

    “Còn… USB này?” Tôi hỏi, giọng thấp đến mức như mùi gỗ âm thầm len vào.

    Ông đẩy nhẹ về phía tôi: “Hình ảnh, video. Từ khi con học múa ở nhà văn hóa, đến lúc con trượt ngã hôm thi chạy, đến hôm con tự đứng dậy. Bố quay vụng. Toàn góc xấu. Bố… chỉ đứng xa.” Ông cười, như người ta cười mình vì đã lưu những thứ nhảm. “Có lần, người ta nhìn bố, hỏi ‘anh quay lén à?’. Bố sợ thành xấu trong mắt con, nên… đợi.”

    Tôi ngồi im. Bàn tay đặt trên nắp hộp bắt đầu ấm lên. Những câu Linh nói, những vệt tin rác trên mạng, những cái nhìn nghiêng phía hàng xóm—tất cả như một đàn chim đen tung khỏi đầu tôi, lạc vào bóng cây.

    Tôi run run mở một phong bì. 2016. Nét chữ ông nghiêng nghiêng, chữ “g” móc thấp, chữ “t” gạch ngang cẩn thận. “Mai Anh của bố,” lá thư bắt đầu, “Hôm nay con tập đánh vần chữ ‘phượng’. Con viết ‘phưỡng’. Bố không sửa. Bố nghĩ, có khi cả đời người ta sống với những dấu hỏi, sửa vội thì mất hay. Bố để dành dấu sắc cho một ngày khác.” Tôi đọc đến nửa lá, mắt cay. Lạ thay, trong câu chữ ngô nghê, có thứ gì đó như mùi vỏ cây nhựa, vừa thô vừa thơm.

    “Bố muốn nói…” ông ngập ngừng, hệt như mỗi lần nhấc tấm ván nặng phải lựa tay, “bố muốn nói… xin lỗi. Nếu có lúc con thấy bố… xa.” Ông hít vào một hơi, chậm như đang đếm. “Bố cố đứng xa, vì đứng gần, người ta nói. Người ta nói, bố dượng… Xã hội nói… Con hiểu.”

    Tôi hiểu. Hay ít nhất, tôi đã sống bằng một thứ “hiểu” xấu xí. Tôi bật cười, cười mà nước mắt bật ra: “Bố nhắn không dấu. Ai mà hiểu nổi.”

    Ông ngỡ ngàng rồi cười, nụ cười lộ cái răng cửa sứ hơi sáng: “Máy cũ. Bố không quen gõ dấu.” Ông chỉ vào góc xưởng, nơi một chiếc điện thoại đen trắng nằm sạc bằng dây câu mối nối bằng băng dính. “Mua lại của chú Tòng sửa xe, hai trăm nghìn.”

    Tôi định nói điều gì đó nhẹ, như “đổi máy đi”, nhưng sợ câu nói chệch khỏi đêm này, rơi vào chỗ lố bịch. Tôi nhìn quanh xưởng. Trên tường treo một tấm ảnh cũ phai của mẹ tôi lúc trẻ, tóc cắt ngắn, cười dầm mưa. Bên cạnh, là mô hình một căn nhà nhỏ bằng gỗ, chi chít những vạch bút chì. “Cái này…”

    “Nhà.” Ông nói, gọn. “Bố định dựng cho mẹ con một gian bếp mới trên mảnh đất bà ngoại để lại. Nhưng chưa đủ. Bố… để trong sổ đen kia.”

    Tôi mở cuốn sổ bìa đen—những con số được ghi cần mẫn, có ngày mười hai nghìn, hôm khác hai trăm nghìn, những mũi tên nhỏ dẫn qua những tháng, nhiều dòng gạch chì đỏ đánh dấu “đủ cho gạch”, “đủ cho mái ngói,” “thiếu cho nền.” Giữa những con số là vuông giấy nhỏ kẹp vào: “Bán xe máy cũ của bố—5.500.000đ (mua lại xe đạp cũ: 700.000đ).” Tôi nuốt nghẹn. Bờ vai ông nhìn từ phía này như một tảng gỗ bào dang dở: không bóng loáng, còn xơ, nhưng vững.

    “Bố…” Tôi gọi, tiếng “bố” lần này sạch như giọt nước mới hứng. Ông giật mình, rồi cười mỏng.

    Tôi định nói thêm thì Linh nhắn: “Ổn không? Cần tao gọi ai?” Tôi chụp ảnh cái hộp gửi nó. Phía bên kia, nó gửi một loạt sticker khóc—rồi dấu hỏi: “Thế câu ‘chờ ngày’ là…?” Tôi đánh: “Là chờ tôi đủ mười tám để được nhận làm con nuôi và đưa hộp này.” Linh im một lúc, rồi nhắn: “Có người cầm gậy trong bóng tối hóa ra là người cầm ô. Đúng là đời.”

    Tôi thu dọn đồ vào hộp, đặt hộp lên đùi như một con mèo ngoan. “Con cảm ơn,” tôi nói. Một câu đơn giản mà suốt mười năm tôi chưa từng thốt ra trọn vẹn cho ông. Ông gật, đôi mắt bỗng đỏ hoe. “Và…” Ông bối rối, như người tìm một cái đinh đã lăn xuống gầm bàn. “Và… nếu con muốn, mai bố… với mẹ… ra Ủy ban. Ký.”

    Tiếng “ký” rơi vào xưởng gỗ nghe lách tách như hạt mưa lạ đụng mái tôn. Tôi gật mạnh, rồi chợt nhớ ra: “Nhưng…” Một cái bóng chậm vụt qua trí nhớ: người đàn ông hốc hác đứng ngoài cổng trường tôi tháng trước, gọi tên tôi—giọng say—rồi bị bác bảo vệ đuổi. Ba tôi. Ông ta nhìn tôi như người nhìn món đồ muốn cầm xử lý. Tôi nhắn cho Linh: “Nếu ba biết tôi ký nhận con nuôi cho bố Hiển, ông ấy có làm ầm không?” Linh trả lời ngay: “Cứ làm với Ủy ban. Đủ pháp lý. Nếu ổng quậy, cứ xử lý theo luật.”

    Tôi kể điều đó cho ông. Ông nghe, tay nắm lại, khớp ngón tay nổi trắng. “Ông ấy… đến nhà xưởng hai lần,” ông nói chậm. “Đòi mượn tiền. Bố đuổi. Bố không kể mẹ con, sợ mẹ lo. Chuyện này… càng cần ký.”

    Tôi nhìn ông Hiển—“bố dượng”—và thấy một thứ tôi chưa bao giờ nhìn kỹ: sự kiềm chế. Người ta có thể “chờ” nhiều thứ: chờ giàu, chờ trả thù, chờ cơ hội… ông chọn chờ một câu gọi. Mười năm.

    Ngày hôm sau, tôi nghỉ học buổi sáng. Mẹ tưởng tôi mệt. Ông bảo mẹ: “Anh đưa con ra phường làm giấy tờ trường.” Mẹ gật, không hỏi thêm, vì cả đời mẹ đã học cách tin những việc được nói nhẹ tên. Ngoài đường, trời se lạnh, tiếng bán bánh khúc rao run. Chúng tôi vào Ủy ban phường, một tòa nhà sơn vàng cũ, hành lang mùi giấy mục và mực in.

    Cô cán bộ xem hồ sơ, ngước lên: “Cháu năm nay vừa đủ mười tám? Cháu có đồng ý?” Tôi gật. Ông Hiển đứng bên phải, hơi cúi người về phía tôi. Cô nhìn qua nhìn lại, rồi mỉm cười: “Ít khi gặp cha dượng đi nhận con chính thức. Đa phần… à thôi.” Cô không nói hết câu, như người đi ngang một cái hố đã kịp lấp. “Chiều quay lại nhận giấy.”

    Ký xong, ra sân Ủy ban, tôi thấy ba tôi đứng kia. Ông đeo khẩu trang, nhưng cái bọng mắt và dáng đi qua cánh tay áo khoác sờn là thứ không thể nhầm. Ông lẳng lặng châm thuốc, lưỡi lửa lách tách. Khi tôi đi ngang, ông hất cằm: “Lớn rồi hả? Mười tám rồi hả?” Tôi im. Ông nhìn qua vai tôi, thấy ông Hiển, mím môi. “Đổi bố nhanh nhỉ.” Tôi nghe một tiếng “hự” khô trong ngực mình. Ông Hiển đứng thẳng, mắt nhìn thẳng: “Chào anh.” Ba tôi cười khẩy: “Chào cái con khỉ. Mày tưởng mày là bố nó à? Có giấy má gì không?” “Chiều có,” ông Hiển nói. “Còn bây giờ, anh về đi. Ở đây không phải chỗ gây sự.”

    Ba tôi phì khói ra như con bò cạp phun mực. Ông nhìn tôi, một thoáng… như nhăn nhúm. “Tao… cũng biết chờ ngày mày mười tám,” ông nói, giọng bỗng khàn, “để tao xin lỗi vì nhiều thứ. Nhưng thôi. Giờ mày có người khác mà dựa.” Ông quẳng điếu thuốc xuống đất, giẫm. Trong một chớp mắt, tôi tưởng mình thấy ông cúi người nhặt một mẩu giấy nhỏ ai đó làm rơi, bỏ vào thùng rác. Hay tôi tưởng tượng.

    Chiều, tôi cầm trên tay giấy công nhận. Con dấu đỏ tròn như một mặt trời nhỏ. Tôi chụp hình gửi Linh. Nó thả nguyên chục trái tim. Tôi nhìn tên “cha”: Nguyễn Văn Hiển. Lạ thay, không phải tôi mừng vì có thêm cái tên, mà vì một khoảng trống trong ngực tôi—vạt đất lâu nay nứt—đã được lấp bằng thứ gì đó không còn sụt lún.

    Tối, tôi về nhà sớm. Mẹ đang băm hành. Tôi đặt giấy lên bàn. Bà đọc, bàn tay run bắn, mùi hành cay hẳn đi. Bà nhìn ông. Ông cười, cười nhỏ như người bìa rừng cười khi thấy mưa tìm đúng cánh đồng: “Ký rồi. Không đe doạ gì ai nữa.”

    Mẹ ôm tôi. Vai bà gầy, nhưng vòng tay ấm như bếp đỏ. Bà hôn tóc tôi—cử chỉ bà hiếm khi làm, vì bà ngại. “Mẹ… xin lỗi,” bà thì thào. “Vì đã để con sống lâu trong chờ đợi.”

    Tôi lắc đầu. Sáng hôm sau, tôi mới mở hết những lá thư trong hộp. Có lá kể chuyện một con mèo con chui dưới gầm giường, ông viết: “Bố muốn thò tay kéo nó ra, nhưng nó rít. Bố ngồi lì một chỗ, nghịch một quả bóng len, nó bò ra nhìn. Có lẽ người ta cũng vậy, con nhỉ. Không kéo, mà chờ.” Có lá giấy thấm nước, lem mực. Ông ghi: “Hôm nay mẹ con mệt, ngủ ở bếp. Bố ngồi canh bếp. Bố nghĩ, có lúc chờ là hy vọng; có lúc chờ là bất lực; có lúc chờ là yêu.”

    Tôi đọc đến lá thư cuối—lá ghi 2025—không có chữ, chỉ một vệt ngang: “Bố chưa biết viết gì khi con mười tám. Đến lúc đó, cho bố viết sau, được không?”

    Tôi lấy bút, viết vào bên cạnh: “Được.”

    Câu chuyện đến đây đáng ra đã khép lại với một kết, nhưng đời không thích một cái đinh được đóng đúng một cái búa. Nó thích lệch, rồi kê, rồi đóng nốt. Ba ngày sau, khi tôi thay màn hình điện thoại ở cửa hàng đầu ngõ, anh thợ phát hiện tài khoản Zalo của tôi có mở một hộp thư đến từ số lạ. Tin nhắn đến từ tuần trước, đúng đêm tôi thổi nến.

    “Con đừng sợ. ‘Bố chờ ngày này’ là bố chờ đến lúc được gọi tên. Nếu con không muốn, bố vẫn chờ. Nhưng bố mong con biết: có những người đàn ông không muốn sở hữu gì, chỉ muốn đứng ngoài cửa, giữ chốt.”

    Tin nhắn không gửi đi vì… ông Hiển dùng máy cục gạch. Anh thợ giải thích: “Ông ấy nhờ tôi tạo tài khoản hộ mấy bữa trước, không rành. Gõ xong, không bấm gửi. Chỉ lưu bản nháp.” Tôi đem bản nháp về, đưa ông xem. Ông gãi đầu, cười, cổ áo sơ mi sờn lộ vài sợi chỉ trắng: “Bố tính học, rồi gửi. Nhưng… mải đóng một cái tủ cho khách.” Ông nhìn tôi một lúc, mắt có vẻ sáng hơn, như người thợ đã mài xong lưỡi bào: “Con đọc được là tốt rồi.”

    Tối ấy, tôi nhắn cho ông từ số của mình, lần đầu tiên tôi chủ động: “Bố ơi, con cất hộp ở ngăn thứ hai bàn học rồi. Mai chủ nhật, bố dạy con bào gỗ nhé?” Ông nhắn lại, vẫn không dấu: “Duoc.”

    Tôi ngồi thử vào chiếc bàn ông đóng, mở máy ghi âm cũ mình đã bật đêm mười tám. Trong file, giọng ông khàn, giọng tôi run, tiếng đồng hồ tích tắc, và… tiếng con mèo hàng xóm kêu ngoài sân. Giữa những âm, có một khoảng lặng dài. Tôi đặt tên file: “Khoảng cách vừa đủ.”

    Một tháng sau, chúng tôi dựng gian bếp mới trên mảnh đất bà ngoại. Những viên gạch lát nền như những lá thư xếp dọc, mặt nào cũng phẳng. Ông Hiển gọi thợ nhưng tự tay kê từng viên. Tôi và mẹ treo chùm hành khô trên vách, đặt cái rổ tre đựng rau sạch. Hàm răng mái nhà lợp ngói đỏ hồng trong chiều chạng vạng. Bạn bè qua, Linh đứng dưới hiên hò hét: “Nhà mới, nhà mới!” Nó ôm ông Hiển, ông vụng về ôm lại. Nó thì thầm vào tai tôi: “Cái tin nhắn đêm đó, đúng là câu chuyện hai nửa: nửa sợ, nửa thương.”

    “Ừ,” tôi nói. “Và mình chọn nửa nào thì cái đêm sẽ thành tên khác.”

    Tối, ăn xong bữa cơm: bát canh bầu nấu tôm, đĩa cá kho, bát cà muối. Mẹ ăn, cười toàn răng. Ông gắp cho tôi một miếng cá, đũa ông run một chút. Tôi nhìn kỹ mới thấy, móng tay cái của ông bị một vết nứt dọc, xước trắng—dấu vết của một nhát bào lỡ tay. Tôi chợt hỏi: “Bố, sao bố không nhắn rõ hơn? Thêm dấu, thêm dấu phẩy chẳng hạn.”

    Ông cười, búng búng ngón tay vào mặt bàn gỗ: “Cái gì thiếu, con sẽ tự thêm. Như chữ của bố, thiếu dấu, con đọc được vì con thêm tin. Nếu con không thêm, có thêm dấu, con cũng đọc sai.” Ông nghiêng đầu. “Bố… cũng tập thêm: thêm cách nói, thêm cách hỏi, thêm cách đứng gần hơn một chút mà không làm con thấy áp lực.”

    Mẹ đặt bát xuống, nhìn tôi, giọng bỗng nghiêm: “Mà này, con cũng phải thêm: thêm một tiếng gọi.”

    Tôi uống ngụm nước, mỉm cười: “Bố.” Tôi gọi. Từ “bố” bật ra, không móc gai, không đè nặng; nó lăn qua lưỡi như hạt phượng rơi trúng tay đứa trẻ đợi mưa.

    Ông Hiển im một chút, rồi gật đầu, khuôn mặt như một bề gỗ vừa được quét sáp ong. Bên ngoài, con mèo hàng xóm kêu “meo” một tiếng, như đồng ý cho một lễ đặt tên.

    Khuya, Linh nhắn: “Này, tao nghĩ ra một thứ. Cái kết câu chuyện mày chưa đủ bất ngờ.” Tôi cười sặc, nhắn lại: “Còn gì nữa?” Nó gửi một bức ảnh chụp từ điện thoại của mẹ tôi: một bức ảnh cũ chụp ở cửa xưởng gỗ, mẹ tôi trẻ, tóc ướt, ôm một bó mảnh gỗ, bên cạnh là ông Hiển cười ngượng. Dưới ảnh, dòng chữ mờ: “Giao thừa 2014—người ta cho mượn bếp nấu nồi bánh chưng chung. Mấy năm nữa có khi mình… thành nhà.”

    “Ảnh này mẹ mày giấu trong ví,” Linh bảo. “Hôm tao dọn đồ giúp mẹ đóng hộp cũ, tao thấy. Bà bảo: ‘Lúc ấy chú Hiển nhắn: “Cô có biết tôi chờ ngày này lâu lắm rồi không”—là chờ đến lúc đủ can đảm rủ tôi nấu chung nồi bánh. Nhưng nói không dấu, tôi cười bảo ‘ông nói nghe như mấy ông hề’. Hai người lấy nhau, câu nói ấy… cứ đứng đấy.”

    Tôi nhìn ảnh, cười. Câu nói từng khiến tôi rét cuống bỗng thành một cái nếp nhà ai cũng từng có: một câu vụng, nhưng chứa đầy ý lành.

    Tôi tắt điện thoại, nhìn lên mái bếp mới. Đêm cao. Tôi nghĩ, nếu một ngày nào đó con tôi mười tám, tôi sẽ viết cho con một tin nhắn có đủ dấu phẩy, chấm, sắc, huyền—nhưng sẽ giữ lại một chỗ trống, để con tự điền. Và tôi sẽ kể cho con nghe về đêm mười tám của mẹ nó—đêm một tin nhắn vụng về cào vào cánh cửa, mở ra một căn nhà.

  • 7 cầu thủ U23 Việt Nam có nguy cơ bị treo giò nếu vào bán kết

    7 cầu thủ U23 Việt Nam có nguy cơ bị treo giò nếu vào bán kết

    Nếu giành quyền vào bán kết VCK U23 châu Á 2026, U23 Việt Nam nguy cơ mất nhiều cầu thủ vì thẻ phạt.

    Báo Vietnamnet đưa thông tin với tiêu đề: “7 cầu thủ U23 Việt Nam có nguy cơ bị treo giò nếu vào bán kết”, nội dung được đăng tải như sau: 

    Vấn đề thẻ phạt ở U23 Việt Nam đang khiến HLV Kim Sang Sik phải lo lắng và có tính toán kỹ với các quyết định về nhân sự. Tính đến hết vòng bảng, U23 Việt Nam là một trong những đội nhận nhiều thẻ vàng nhất tại VCK U23 châu Á 2026: 7 thẻ.

    Cụ thể, ở trận ra quân thắng U23 Jordan 2-0, Thái Sơn, Võ Anh Quân và Phạm Minh Phúc nhận thẻ vàng sau những pha phạm lỗi. Ở trận tiếp theo gặp U23 Kyrgyzstan (thắng 2-1) Phạm Lý Đức và Nguyễn Phi Hoàng là 2 cầu thủ U23 Việt Nam nhận thẻ.

    Đình Bắc phải rất cẩn trọng khi đã nhận 1 thẻ vàng. Ảnh: AFC

    Trong chiến thắng 1-0 của U23 Việt Nam trước U23 Saudi Arabia, đoàn quân của HLV Kim Sang Sik nhận thêm 2 thẻ vàng của Đình Bắc và Công Phương.

    Theo Điều lệ, các cầu thủ khi nhận đủ 2 thẻ vàng sẽ bị treo giò 1 trận kế tiếp. Thẻ của các đội chỉ được xóa khi vào chơi trận chung kết. Như vậy, nếu các cầu thủ nhận 1 thẻ vàng của U23 Việt Nam kể trên tiếp tục lĩnh thẻ ở vòng tứ kết, họ sẽ vắng mặt trong trường hợp thầy trò HLV Kim Sang Sik vào bán kết.

    U23 Việt Nam quyết tâm viết nên kỳ tích ở VCK U23 châu Á 2026, và để chinh phục ngôi cao, đội bóng áo đỏ phải có lực lượng mạnh nhất, đồng nghĩa với việc hạn chế tối đa những tình huống dẫn đến nhận thẻ, đặc biệt là nhóm 7 cầu thủ hiện đang bị phạt 1 thẻ vàng.

    Tiếp đến, báo Vnexpress đưa thông tin với tiêu đề: “Báo Indonesia: ‘Việt Nam sáng cửa vào bán kết U23 châu Á’”, nội dung được đăng tải như sau: 

    * Việt Nam – UAE: 22h30 thứ Sáu 16/1, trên VnExpress.

    Trong bài “Việt Nam là ứng viên nặng ký vào bán kết U23 châu Á”, trang CNN phiên bản tiếng Indonesia nhận xét thầy trò HLV Kim Sang-sik đã thể hiện ấn tượng ở vòng bảng, và chỉ phải gặp “đối thủ tầm trung” như UAE (Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất) ở tứ kết.

    “Sức mạnh của Việt Nam càng được bộc lộ rõ rệt ở trận thắng Arab Saudi tại lượt cuối bảng A”, bài có đoạn. “Arab Saudi không phải đối thủ tầm thường, lại được chơi trên sân nhà. Nhưng chất lượng không thể phủ nhận của Khuất Văn Khang cùng các đồng đội đã hoàn toàn khuất phục các cầu thủ chủ nhà”.

    Tiền vệ Nguyễn Công Phương (số 18) đi bóng trong trận Việt Nam thắng Arab Saudi, trên sân Prince Abdullah al-Faisal, thành phố Jeddah, Arab Saudi, lượt cuối bảng A U23 châu Á tối 12/1/2026. Ảnh: AFC

    Trước khi thắng Arab Saudi 1-0, Việt Nam đã hạ Jordan 2-0 và Kyrgyzstan 2-1. Những kết quả này giúp thầy trò HLV Kim đứng đầu bảng A, và chỉ phải gặp UAE thay vì Nhật Bản ở tứ kết.

    Theo báo Indonesia, lối chơi hiệu quả và chính xác là yếu tố quan trọng góp phần vào thành tích của Việt Nam.

    UAE vốn chỉ nằm trong nhóm hạt giống số ba trước lễ bốc thăm vòng chung kết giải U23 châu Á 2026, trong khi Việt Nam ở nhóm hai. Theo CNN, màn thể hiện ở vòng bảng vừa qua càng chứng tỏ UAE không phải ứng viên sáng giá. “Việt Nam đã chứng minh được khả năng thắng các đại diện Trung Đông như Jordan và Arab Saudi ở vòng bảng”, báo viết thêm. “Vì vậy thầy trò Kim có cơ hội lớn vào bán kết. Tuy nhiên, họ không thể xem thường UAE. Nếu chơi dưới sức, Việt Nam sẽ bị loại”.

    Trang Tribun News cũng đánh giá cao cơ hội đi tiếp của Việt Nam ở tứ kết. “Việt Nam có lợi thế đáng kể, là được nghỉ nhiều hơn UAE một ngày, nên sẽ có trạng thái thể lực tốt hơn”, bài có đoạn. “Việt Nam cũng toàn thắng ở vòng bảng, và không vắng cầu thủ nào tại tứ kết”.

    Trang báo này còn khen ngợi hình ảnh đẹp của các cầu thủ Việt Nam sau trận thắng chủ nhà. Tiền vệ số 10 Arab Saudi, Musab Al-Juwayr ngồi thụp xuống sân và bật khóc sau hiệu còi mãn cuộc. Anh được các cầu thủ như Nguyễn Đình Bắc, Phạm Minh Phúc tới động viên. Sau khi Arab Saudi thua Jordan ở lượt hai vòng bảng, Al-Juwayr cũng khóc nhưng bị đối thủ chế giễu.

    Có một vấn đề của Việt Nam được truyền thông Indonesia cảnh báo, là số lượng cầu thủ đã nhận thẻ vàng. Đã có 7 cầu thủ nhận một thẻ vàng ở vòng bảng, là Minh Phúc, Nguyễn Thái Sơn, Võ Anh Quân, Phạm Lý Đức, Nguyễn Phi Hoàng, Nguyễn Công Phương và Đình Bắc. Cầu thủ nào trong nhóm này nhận thêm một thẻ vàng ở trận tứ kết với UAE, sẽ bị treo giò ở bán kết.

    Theo điều lệ giải, đến bán kết mới xóa thẻ vàng, để các cầu thủ không có nguy cơ bị treo giò ở chung kết vì nhận hai thẻ vàng. Vì thế, Chủ tịch LĐBĐ Việt Nam, Trần Quốc Tuấn đã phải nhắc nhở cầu thủ chơi tập trung và không để nhận thêm thẻ vàng trước UAE.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Xuất hiện áp thấp nhiệt đới, dự báo mạnh lên thành bão

    Xuất hiện áp thấp nhiệt đới, dự báo mạnh lên thành bão

    Hiện nay, ngày 14-1, một áp thấp nhiệt đới đang hoạt động ở khu vực phía Đông Philippines.

    Theo Người lao động đưa tin “Xuất hiện áp thấp nhiệt đới, dự báo mạnh lên thành bão” với nội dung chính như sau: 

    Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia, lúc 7 giờ ngày 14-1, vị trí tâm áp thấp nhiệt đới ở vào khoảng 08.1 độ vĩ Bắc đến 132.0 độ Kinh Đông, cường độ cấp 7, giật cấp 9.

    Xuất hiện áp thấp nhiệt đới , Dự báo mạnh lên thành bão tại Philippines - Ảnh 1.

    Ngày 14-1, một áp thấp nhiệt đới đang hoạt động ở khu vực phía Đông Philippines. Ảnh minh họa

    Dự báo trong 24 giờ tới, áp thấp nhiệt đới di chuyển theo hướng Tây Tây Bắc và có khả năng mạnh lên thành bão (cơn bão số 1 trên khu vực Tây Bắc Thái Bình Dương của mùa bão năm 2026).

    Cơn bão số 1 ở Tây Bắc Thái Bình Dương có vào Biển Đông?

    Sau đó, bão sẽ di chuyển chủ yếu hướng Bắc dọc theo khu vực vùng biển phía Đông của Philippines (do ở khu vực Biển Đông hiện đang có khối không khí lạnh chi phối, vì thế bão hầu như không có khả năng di chuyển vào Biển Đông) và khả năng cao sẽ tan trên vùng biển phía Đông Bắc Philippines vào khoảng ngày 19 đến 20-1-2026.

    Theo thống kê, năm 2025 đã có 21 cơn bão, áp thấp nhiệt đới trên Biển Đông và là năm thiên tai mưa bão cực đoan ảnh hưởng nặng nề tới nước ta.

    Hàng chục kỷ lục về lượng mưa được ghi nhận đã khiến 20 con sông vượt đỉnh lũ lịch sử. Thiên tai đã khiến 468 người chết, thiệt hại hơn 100.000 tỉ đồng.

    ENSO (El Nino South Oscillation) là dao động khí hậu tự nhiên ảnh hưởng mạnh đến thời tiết và khí hậu nhiều khu vực, trong đó có Việt Nam. ENSO có 3 pha gồm La Nina với nhiệt độ mặt đại dương lạnh gây mưa bão nhiều, El Nino nhiệt cao gây nắng nóng hạn hán, và pha trung tính.

    Năm 2026 được đánh giá là năm ENSO chuyển pha điển hình, từ La Nina yếu sang trung tính và cuối năm có khả năng hình thành El Nino yếu đến trung bình.

    Ông Mai Văn Khiêm, Giám đốc Trung tâm Dự báo Khí tượng thủy văn quốc gia, cho biết: “Với tính chất chuyển pha liên tục của hiện tượng ENSO quy mô lớn như vậy, điều kiện khí quyển – đại dương sẽ ở trạng thái bất ổn định. Đây có thể là nguyên nhân dẫn đến các hiện tượng thời tiết, khí hậu cực đoan như bão mạnh, mưa cường suất lớn… xuất hiện trong năm 2026”.

    VNexpress mới có bài đăng “Các ngày nghỉ lễ Tết năm 2026” nội dung chính như sau: 

  • Thông báo quan trọng tới tất cả người dân liên quan đến sổ đỏ từ năm 2026

    Thông báo quan trọng tới tất cả người dân liên quan đến sổ đỏ từ năm 2026

    Chỉ còn vài ngày nữa, Luật Đất đai 2024 với bảng giá đất mới sẽ chính thức có hiệu lực trên toàn quốc. Người có nhu cầu làm sổ đỏ nên hoàn thành việc cấp sổ đỏ trước ngày 1/1/2026.

     

    Căn cứ vào Luật Đất đai 2024, bảng giá đất hiện hành theo Luật cũ (2013) chỉ còn hiệu lực áp dụng đến hết ngày 31/12/2025. Bước sang năm 2026, một cơ chế định giá hoàn toàn mới sẽ được vận hành, nơi bảng giá đất được cập nhật định kỳ hàng năm và xác định chi tiết tới từng vị trí thửa đất chuẩn. Phương pháp này giúp giá trị đất đai trên giấy tờ tiệm cận với giá trị giao dịch thực tế trên thị trường, xóa bỏ cơ chế “hai giá” vốn tồn tại nhiều bất cập. Tuy nhiên, hệ quả tất yếu là các nghĩa vụ tài chính liên quan như tiền sử dụng đất, tiền thuê đất và lệ phí trước bạ sẽ tăng lên, biến bảng giá đất mới trở thành “giá sàn” cho nhiều loại thuế phí.

    Thông báo quan trọng tới tất cả người dân liên quan đến sổ đỏ từ năm 2026- Ảnh 1.

    Trước bối cảnh đó, các chuyên gia khuyến cáo người dân đang sử dụng đất nhưng chưa được cấp Giấy chứng nhận (Sổ đỏ) cần nhanh chóng hoàn thiện hồ sơ trong năm 2025. Việc này nhằm tận dụng khoảng thời gian chuyển tiếp khi bảng giá đất cũ vẫn còn hiệu lực, giúp tiết kiệm đáng kể chi phí.

    Sau mốc 1/1/2026, bảng giá đất mới sẽ được áp dụng rộng rãi cho 11 trường hợp, bao gồm cả việc tính tiền bồi thường, tiền xử phạt vi phạm hay giá khởi điểm đấu giá, tác động sâu rộng đến mọi mặt của đời sống kinh tế xã hội liên quan đến đất đai.

    Song song với cải cách về giá, cuộc cách mạng số hóa dữ liệu đất đai cũng đang được đẩy mạnh. Chiến dịch “làm sạch” dữ liệu của Bộ Tài nguyên và Môi trường cùng Bộ Công an đã gắn mã định danh thành công cho gần 70 triệu thửa đất, tạo nên một hệ thống cơ sở dữ liệu quốc gia “đúng – đủ – sạch – sống”.

    Điểm sáng của quá trình này là tính năng tích hợp thông tin Sổ đỏ trên ứng dụng VNeID. Chỉ cần vài thao tác chụp ảnh và khai báo trực tuyến, người dân có thể chủ động đối soát và bảo vệ quyền sở hữu tài sản của mình. Đây là nền tảng vững chắc để hướng tới một thị trường bất động sản minh bạch, nơi người dân có thể tra cứu và giao dịch an toàn ngay trên chiếc điện thoại thông minh.

    Thông báo quan trọng tới tất cả người dân liên quan đến sổ đỏ từ năm 2026- Ảnh 2.

    Hướng dẫn 3 bước cập nhật Sổ đỏ lên VNeID cực nhanh

    Người dân cần chuẩn bị sẵn Sổ đỏ (Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất) và điện thoại đã cài VNeID kích hoạt định danh mức 2 để thực hiện:

    Bước 1: Đăng nhập VNeID, tìm và chọn mục “Cung cấp thông tin cho Cơ quan Nhà nước”.

    Bước 2: Chọn “Tạo mới” -> Chọn loại thông tin là “Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất”.

    Bước 3: Điền thông tin và Tải ảnh:

    Hệ thống sẽ tự điền họ tên và số định danh cá nhân.

    Người dân nhập Số hiệu giấy chứng nhận và Địa chỉ thửa đất (bắt buộc).

    Chụp ảnh hoặc tải file Sổ đỏ (định dạng PDF, PNG, JPG) lên ứng dụng.

    Nhấn gửi yêu cầu để hoàn tất. Thông tin sẽ được chuyển về Bộ Nông nghiệp và Môi trường để xác minh.

  • Tin gió mùa Đông Bắc mới nhất: Miền Bắc sắp có mưa to, rét đậm trở lại

    Tin gió mùa Đông Bắc mới nhất: Miền Bắc sắp có mưa to, rét đậm trở lại

    Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia cho biết, hôm nay (14/1) Bắc Bộ duy trì hình thái thời tiết đêm không mưa, ngày nắng, trời ấm dần lên do không khí lạnh suy yếu.

    Ngày mai, một bộ phận không khí lạnh có cường độ yếu được tăng cường trở lại gây mưa rải rác ở khu vực miền núi.

    Đến khoảng ngày 21/1, các tỉnh miền Bắc đón đợt không khí lạnh có cường độ mạnh gây mưa rải rác, thời tiết rét đậm, rét hại trở lại.

    Tin gió mùa Đông Bắc mới nhất: Miền Bắc sắp có mưa to, rét đậm trở lại - Ảnh 1.

    Tuần sau, miền Bắc chuyển rét đâm, rét hại do tác động của không khí lạnh tăng cường (Ảnh: Báo Nhân dân).

    Dự báo thời tiết các khu vực trên cả nước đêm 14 và ngày 15/1

    Thời tiết Hà Nội có mưa vài nơi. Đêm và sáng trời rét. Nhiệt độ từ 16-24 độ.

    Phía Tây Bắc Bộ có mưa vài nơi, từ chiều tối mai có mưa rải rác. Nhiệt độ từ 13-23 độ, có nơi dưới 13 độ.

    Phía Đông Bắc Bộ đêm có mưa vài nơi, riêng khu vực vùng núi từ chiều tối mai có mưa rải rác. Nhiệt độ từ 15-23 độ.

    Khu vực Thanh Hóa – Thừa Thiên Huế đêm có mưa vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 16-26 độ.

    Duyên hải Nam Trung Bộ có mưa rào vài nơi. Nhiệt độ từ 18-30 độ.

    Cao nguyên Trung Bộ chiều tối và đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 14-30 độ.

    Nam Bộ đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 21-31 độ.