Tác giả: admin

  • Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu

    Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu

    Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu và thản nhiên gọi cho tôi đến trả tiền: “Mẹ quên mang tiền, quẹt thẻ cho mẹ”, họ tưởng tôi sẽ gánh hộ? Tôi mỉm cười bỏ đi… và 3 phút sau, 2 mẹ con họ khiến cả siêu thị phải haihung….

    Tối hôm đó, trong bữa cơm, chồng tôi – một người đàn ông thật thà đến mức vô tâm – đã buột miệng khoe với mẹ: – Mẹ mừng cho vợ con, năm nay công ty làm ăn tốt, cô ấy được thưởng Tết tận 100 triệu đấy!
    Mẹ chồng tôi đang và miếng cơm bỗng dừng lại, mắt bà sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cô em chồng tên Thúy đang ngồi lướt điện thoại cũng ngẩng phắt lên, giọng ngọt xớt: – Ôi chị dâu giỏi thế! Chẳng bù cho em, năm nay thất nghiệp đ/ói mốc meo. Thế này Tết nhà mình to nhất phố rồi!

    Tôi cười gượng, đá chân chồng dưới gầm bàn nhưng đã muộn. Bữa cơm hôm đó bỗng trở nên “thân mật” lạ thường. Mẹ chồng liên tục gắp thức ăn cho tôi, còn Thúy thì tíu tít hỏi tôi thích màu gì, quần áo hãng nào đẹp. Tôi thừa hiểu tính họ. Mẹ chồng tôi sĩ diện, thích khoe khoang với hàng xóm nhưng lại k/eo k/iệt từng đồng với con dâu. Còn Thúy thì đúng kiểu “cô chiêu” học đòi, làm không làm chỉ thích hưởng thụ.

    Sáng hôm sau là Chủ Nhật. Vừa mở mắt dậy tôi đã thấy nhà cửa vắng tanh. Chồng tôi bảo: – Mẹ với cái Thúy bảo đi siêu thị mua sắm Tết sớm cho đỡ đông. Hai người đi taxi rồi. Tôi thở phào, tưởng được yên thân dọn dẹp nhà cửa. Nhưng đến tầm 10 giờ sáng, điện thoại tôi reo liên hồi. Là mẹ chồng gọi. – Alo, Linh à! Con ra ngay trung tâm thương mại X nhé. Mẹ với em lỡ mua hơi nhiều đồ mà… ôi dào, lúc đi vội quá mẹ quên mang ví, cái Thúy thì không cầm thẻ. Con ra quẹt thẻ cho mẹ, nhanh nhé, người ta đang chờ!

    Tôi chột dạ. Trung tâm thương mại X là nơi bán toàn đồ cao cấp. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vớ vội cái túi xách rồi bắt xe ôm chạy ra. Đến nơi, đập vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ chồng và cô em chồng đang đứng chễm chệ ở quầy thanh toán ưu tiên. Bên cạnh họ không phải là một giỏ đồ, mà là hai xe đẩy đầy ắp.Tôi lách qua đám đông đi vào, liếc nhìn màn hình máy tính tiền. Con số đang nhảy múa khiến tôi hoa cả mắt:

    69.850.000 VNĐ. Gần 70 triệu đồng! Tôi nhìn xuống hai xe hàng. Nào là set quà rư//ợu ng//oại nhập khẩu, yến sào cao cấp, một bộ mỹ phẩm hàng hiệu mà Thúy từng ao ước, và cả một chiếc ghế mass//age mini.
    – Kìa, chị Linh đến rồi! – Thúy reo lên, không giấu được vẻ đắc thắng. Mẹ chồng tôi vẫy tay, giọng oang oang ra vẻ bề trên: – Gớm, làm gì mà lâu thế con. Đây, mẹ chọn toàn đồ thiết yếu cho gia đình cả thôi. Con đưa thẻ đây cho cô thu ngân quẹt đi. Cô thu ngân nhìn tôi ái ngại, còn dòng người xếp hàng phía sau bắt đầu xì xào vì phải chờ đợi lâu. Mẹ chồng tôi vẫn thản nhiên chỉnh lại mái tóc uốn xoăn, mặt vênh lên…

  • Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc,

    Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc,

    Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc, bực quá tôi mới bắt máy để nghe cho xong chuyện thì tái mặt khi em báo ‘mẹ mất rồi anh ạ’. Sáng hôm sau bắt chuyến sớm nhất bay về Hà Nội, vừa đặt chân đến nhà thì thấy cả họ đang nhốn nháo nhưng người nằm trong quan tài không phải mẹ tôi mà là…

     

     Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một lời nói dối nhỏ lại có thể dẫn đến một chuỗi sự kiện đầy ám ảnh như vậy. Hôm đó, tôi nói với vợ rằng mình phải đi công tác gấp ở Đà Nẵng. Thực ra, chẳng có công tác nào cả. Tôi chỉ muốn tận hưởng kỳ nghỉ bên cô bồ trẻ trung, quyến rũ mà tôi mới quen được vài tháng.

    Chúng tôi chọn một resort sang trọng. Đêm ấy, trong khi đang “tập thể dục” trong căn phòng ấm cúng với ánh nến lãng mạn, điện thoại tôi cứ reo inh ỏi. Là vợ. Cô ấy gọi liên tục, hết cuộc này đến cuộc khác.

    – **“Anh nghe máy đi! Lỡ có chuyện gì quan trọng thì sao?”** – cô bồ lên tiếng, vẻ khó chịu.

    Bực bội, tôi cầm điện thoại lên, định bụng quát vợ vài câu để chấm dứt chuyện này. Nhưng ngay khi tôi bật loa, giọng vợ vang lên, nghẹn ngào đến mức tôi sững sờ:

    – **“Mẹ mất rồi anh ạ…”**

    Tôi đờ người, tay chân bủn rủn. Câu nói ấy như một cú đấm giáng thẳng vào ngực. Tất cả mọi hứng thú tan biến. Tôi vội tắt máy, chẳng còn tâm trí nào để giải thích hay nói thêm lời nào với cô bồ.

    Sáng hôm sau, tôi bắt chuyến bay sớm nhất về Hà Nội. Suốt chuyến bay, lòng tôi ngổn ngang, vừa đau đớn vừa lo lắng. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ, người phụ nữ cả đời hy sinh vì gia đình. Tôi tự trách mình vì không có mặt bên mẹ vào giây phút cuối cùng.

    Khi về đến nhà, tôi thấy cảnh tượng cả họ hàng đang tề tựu đông đủ. Tiếng khóc lóc vang vọng khắp nơi. Tôi bước vào, tim như thắt lại khi nhìn về phía chiếc quan tài giữa nhà.

    Nhưng ngay khi nhìn vào bên trong, tôi chết lặng. Người nằm đó không phải mẹ tôi mà là bà nội.

    Tôi quay sang vợ, bối rối hỏi:

    – **“Em nói mẹ mất mà?”**

    Vợ tôi ngạc nhiên:

    – **“Em nói *mẹ* anh mất. Bà nội cũng là mẹ anh, chẳng lẽ không đúng?”**

    Tôi đứng sững. Một sự nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay sau đó là cảm giác tội lỗi tràn ngập. Bà nội là người tôi kính trọng nhất, người luôn yêu thương và mong tôi trở thành một người đàn ông tử tế. Thế mà vào giây phút bà rời xa thế gian, tôi lại đang ở bên cô bồ, lừa dối vợ, lừa dối gia đình.

    ***

    Tối đó, sau khi mọi nghi thức hoàn tất, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn di ảnh của bà. Lòng tôi trĩu nặng. Tôi biết rằng, có những lỗi lầm không thể sửa chữa, và những lựa chọn sai lầm sẽ luôn để lại vết sẹo không thể xóa nhòa.

    Liệu tôi còn xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh của người vợ luôn hết lòng vì gia đình? Và liệu tôi có thể đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của bà nội trong những giấc mơ sau này?

  • Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc,

    Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc,

    Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ hừng hực thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc, bực quá tôi mới bắt máy để nghe cho xong chuyện thì tái mặt khi em báo ‘mẹ mất rồi anh ạ’. Sáng hôm sau bắt chuyến sớm nhất bay về Hà Nội, vừa đặt chân đến nhà thì thấy cả họ đang nhốn nháo nhưng người nằm trong quan tài không phải mẹ tôi mà là…

     

     Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một lời nói dối nhỏ lại có thể dẫn đến một chuỗi sự kiện đầy ám ảnh như vậy. Hôm đó, tôi nói với vợ rằng mình phải đi công tác gấp ở Đà Nẵng. Thực ra, chẳng có công tác nào cả. Tôi chỉ muốn tận hưởng kỳ nghỉ bên cô bồ trẻ trung, quyến rũ mà tôi mới quen được vài tháng.

    Chúng tôi chọn một resort sang trọng. Đêm ấy, trong khi đang “tập thể dục” trong căn phòng ấm cúng với ánh nến lãng mạn, điện thoại tôi cứ reo inh ỏi. Là vợ. Cô ấy gọi liên tục, hết cuộc này đến cuộc khác.

    – **“Anh nghe máy đi! Lỡ có chuyện gì quan trọng thì sao?”** – cô bồ lên tiếng, vẻ khó chịu.

    Bực bội, tôi cầm điện thoại lên, định bụng quát vợ vài câu để chấm dứt chuyện này. Nhưng ngay khi tôi bật loa, giọng vợ vang lên, nghẹn ngào đến mức tôi sững sờ:

    – **“Mẹ mất rồi anh ạ…”**

    Tôi đờ người, tay chân bủn rủn. Câu nói ấy như một cú đấm giáng thẳng vào ngực. Tất cả mọi hứng thú tan biến. Tôi vội tắt máy, chẳng còn tâm trí nào để giải thích hay nói thêm lời nào với cô bồ.

    Sáng hôm sau, tôi bắt chuyến bay sớm nhất về Hà Nội. Suốt chuyến bay, lòng tôi ngổn ngang, vừa đau đớn vừa lo lắng. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ, người phụ nữ cả đời hy sinh vì gia đình. Tôi tự trách mình vì không có mặt bên mẹ vào giây phút cuối cùng.

    Khi về đến nhà, tôi thấy cảnh tượng cả họ hàng đang tề tựu đông đủ. Tiếng khóc lóc vang vọng khắp nơi. Tôi bước vào, tim như thắt lại khi nhìn về phía chiếc quan tài giữa nhà.

    Nhưng ngay khi nhìn vào bên trong, tôi chết lặng. Người nằm đó không phải mẹ tôi mà là bà nội.

    Tôi quay sang vợ, bối rối hỏi:

    – **“Em nói mẹ mất mà?”**

    Vợ tôi ngạc nhiên:

    – **“Em nói *mẹ* anh mất. Bà nội cũng là mẹ anh, chẳng lẽ không đúng?”**

    Tôi đứng sững. Một sự nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay sau đó là cảm giác tội lỗi tràn ngập. Bà nội là người tôi kính trọng nhất, người luôn yêu thương và mong tôi trở thành một người đàn ông tử tế. Thế mà vào giây phút bà rời xa thế gian, tôi lại đang ở bên cô bồ, lừa dối vợ, lừa dối gia đình.

    ***

    Tối đó, sau khi mọi nghi thức hoàn tất, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn di ảnh của bà. Lòng tôi trĩu nặng. Tôi biết rằng, có những lỗi lầm không thể sửa chữa, và những lựa chọn sai lầm sẽ luôn để lại vết sẹo không thể xóa nhòa.

    Liệu tôi còn xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh của người vợ luôn hết lòng vì gia đình? Và liệu tôi có thể đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của bà nội trong những giấc mơ sau này?

  • Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín

    Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín

    Đêm ấy, trời mưa như trút nước. Tiếng mưa đập vào mái tôn rào rào, át đi tiếng thở khò khè, nặng nhọc của bố vợ tôi nằm trên giường bệnh. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ dường như càng thêm lạnh lẽo.

    Mười năm rồi. Đã mười năm kể từ ngày Huệ – vợ tôi qua đời vì tai nạn giao thông, để lại tôi gà trống nuôi hai đứa con thơ dại. Ngày ấy, bố vợ tôi suy sụp hoàn toàn. Mẹ vợ mất sớm, ông chỉ có mình Huệ là con gái độc nhất. Khi Huệ đi, ông trở nên cô độc, lầm lũi trong căn nhà hương khói lạnh tanh. Thương ông, tôi bàn với các con, quyết định đón ông về ở cùng để tiện bề chăm sóc. Một chàng rể, hai đứa cháu ngoại và một ông già ốm yếu nương tựa vào nhau mà sống qua ngày.

    Ba tháng nay, bệnh tình của ông trở nặng. Bác sĩ lắc đầu, bảo chuẩn bị tinh thần. Đêm nay, nhìn ông nằm thiop đi, tôi cứ ngỡ ông sẽ ra đi trong giấc ngủ.

    Bỗng nhiên, khoảng 2 giờ sáng, ông cựa mình, đôi mắt vốn lờ đờ đục ngầu bỗng sáng lên một cách kỳ lạ. Người ta gọi đó là “hồi quang phản chiếu”. Ông ra hiệu cho tôi lại gần, bàn tay gầy guộc, da bọc xương nắm chặt lấy tay tôi.

    – “Thắng… Thắng ơi…” – Giọng ông thều thào nhưng rõ ràng từng tiếng.

    – “Con đây bố, con đây.” – Tôi ghé sát tai vào miệng ông.

    Ông run rẩy lôi từ dưới gối ra một bọc vải kỹ lưỡng, dúi vào tay tôi.

    – “Cầm lấy… Giấu kỹ đi. Đừng nói cho ai biết, kể cả mấy bà cô bên họ nội. Đây là 500 triệu bố tích cóp cả đời, bán cả mảnh vườn dưới quê mà không ai hay…”

    Tôi bàng hoàng. 500 triệu là số tiền quá lớn đối với gia đình tôi lúc này. Tôi định từ chối thì ông đã trừng mắt, hơi thở gấp gáp:

    – “Cầm lấy! Mười năm qua… con thay bố, thay cái Huệ chăm sóc các cháu. Con vất vả quá rồi, bố biết hết nhưng bố không nói được. Tiền này… là để lo cho tương lai hai đứa nhỏ, và để con bớt khổ. Bố đi rồi… con phải sống tốt…”

    Nói xong, ông lả đi. Đôi mắt từ từ khép lại, nhưng khóe môi dường như nở một nụ cười mãn nguyện. Sáng hôm sau, bố vợ tôi qua đời.

    Đám tang diễn ra trong không khí u buồn và tang tóc. Vì ông không có con trai, tôi đứng ra lo liệu mọi việc như một người con ruột. Họ hàng, làng xóm đến viếng đông đủ. Tiếng kèn trống ai oán khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Tôi vừa lo tiếp khách, vừa canh cánh trong lòng bọc tiền 500 triệu đang cất kỹ trong tủ khóa. Đó không chỉ là tiền, đó là tấm lòng, là sự ghi nhận của bố dành cho thằng con rể này.

    Đến giờ di quan, trời bỗng dưng tối sầm lại, mây đen kéo đến ùn ùn dù đang là buổi trưa. Không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Các thầy cúng bắt đầu làm lễ, tiếng chiêng trống dồn dập. Mọi người đứng xung quanh quan tài để nhìn mặt ông lần cuối trước khi đóng nắp.

    Khi nắp quan tài vừa được các trai tráng khiêng lên chuẩn bị đậy lại, thì một chuyện động trời xảy ra.

    “Cạch… Cạch…”

    Âm thanh phát ra từ phía chiếc quan tài gỗ nặng trịch. Mọi người im bặt. Tiếng khóc hờ của mấy bà cô tắt ngấm.

    Rồi, chiếc quan tài rung lên bần bật.

    – “Ối giời ơi! Quan tài động đậy!” – Một người hét lên thất thanh.

    Cả đám đông nhốn nháo, lùi lại phía sau. Mấy người yếu bóng vía mặt cắt không còn giọt máu. Tôi đứng chết lặng, chân tay run lẩy bẩy. Chẳng lẽ bố chưa chết? Hay bố có điều gì oan khuất chưa siêu thoát? Hay là điềm gở báo hiệu tai ương ập xuống gia đình tôi?

    Chiếc khăn phủ trên quan tài trượt xuống một chút. Sự rung lắc càng lúc càng mạnh hơn, kèm theo những tiếng lục cục va đập vào thành gỗ nghe rợn người.

    – “Thắng! Mày xem thế nào chứ bố mày… bố mày…” – Một ông chú họ lắp bắp, đẩy tôi về phía trước.

    Nuốt nước bọt, tôi lấy hết can đảm bước lại gần. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi đặt tay lên nắp quan tài, định mở ra kiểm tra thì…

    “MEOOO…. GÀOOOO…”

    Một bóng đen to lớn lao vút từ… gầm quan tài ra ngoài, nhảy phốc lên bàn thờ, làm đổ cả bát hương.

    Cả đám đông hét lên, rồi thở phào nhẹ nhõm, có người bật cười vì sự căng thẳng tột độ vừa được giải tỏa. Đó là con Mướp – con mèo già mà bố vợ tôi nuôi từ ngày vợ tôi mất.

    Hóa ra, từ lúc ông mất, con Mướp cứ lẩn quẩn quanh giường không chịu đi. Khi khâm liệm xong, nhân lúc mọi người không để ý, nó đã chui tọt vào gầm kệ kê quan tài nằm cuộn tròn ở đó. Đến giờ di quan, tiếng trống kèn ầm ĩ cộng với việc người ta nhấc quan tài lên khiến nó hoảng sợ, vùng vẫy tìm đường thoát thân, húc đầu vào đáy hòm tạo nên cảnh tượng “quan tài động đậy” hãi hùng kia.

    Nhìn con Mướp co ro trên nóc tủ, đôi mắt nó ầng ậc nước nhìn di ảnh của ông, tôi bỗng bật khóc nức nở. Không phải vì sợ, mà vì thương. Con vật còn có tình nghĩa sâu nặng đến thế, huống chi là con người.

    Sau khi lo hậu sự cho bố xong xuôi, đêm ấy, tôi ngồi một mình trước bàn thờ ông và vợ. Mở bọc tiền 500 triệu ra, bên trong còn kẹp một tờ giấy viết tay nguệch ngoạc, nét chữ run rẩy của người già:

    “Thắng à, bố biết con là người tự trọng, chưa bao giờ than vãn một lời dù cảnh gà trống nuôi con vất vả. Mười năm nay, con coi bố như cha ruột, chăm bố từng miếng ăn giấc ngủ, còn hơn cả con đẻ. Bố không có gì cho con, chỉ có chút tiền này. Đừng từ chối, hãy cầm lấy để lo cho hai đứa cháu của bố ăn học nên người, và con… nếu có gặp người phụ nữ tốt, hãy đi bước nữa. Bố và cái Huệ ở trên cao sẽ luôn phù hộ cho ba bố con.”

    Đọc những dòng chữ ấy, nước mắt tôi rơi lã chã xuống tờ giấy bạc.

    Hóa ra, suốt những năm tháng tôi cõng ông đi viện, bón cho ông từng thìa cháo, ông đều ghi tạc trong lòng. Ông không nói ra những lời hoa mỹ, ông âm thầm quan sát và dành dụm tất cả những gì còn lại cho cha con tôi. Cái “quan tài động đậy” kia chỉ là một sự cố hy hữu, nhưng nó lại khiến tôi nhận ra tình cảm gia đình thiêng liêng đến nhường nào. Con mèo Mướp trung thành không nỡ rời xa chủ, và người cha già đến hơi thở cuối cùng vẫn lo nghĩ cho con rể và các cháu.

    Tôi thắp thêm nén nhang, nhìn lên di ảnh bố vợ và vợ đang mỉm cười.

    – “Bố yên tâm. Con sẽ nuôi dạy các cháu thành người. Con cảm ơn bố… Bố vợ của con.”

    Ngoài trời mưa đã tạnh. Ngày mai, trời sẽ lại sáng.

  • Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín

    Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín

    Đêm ấy, trời mưa như trút nước. Tiếng mưa đập vào mái tôn rào rào, át đi tiếng thở khò khè, nặng nhọc của bố vợ tôi nằm trên giường bệnh. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ dường như càng thêm lạnh lẽo.

    Mười năm rồi. Đã mười năm kể từ ngày Huệ – vợ tôi qua đời vì tai nạn giao thông, để lại tôi gà trống nuôi hai đứa con thơ dại. Ngày ấy, bố vợ tôi suy sụp hoàn toàn. Mẹ vợ mất sớm, ông chỉ có mình Huệ là con gái độc nhất. Khi Huệ đi, ông trở nên cô độc, lầm lũi trong căn nhà hương khói lạnh tanh. Thương ông, tôi bàn với các con, quyết định đón ông về ở cùng để tiện bề chăm sóc. Một chàng rể, hai đứa cháu ngoại và một ông già ốm yếu nương tựa vào nhau mà sống qua ngày.

    Ba tháng nay, bệnh tình của ông trở nặng. Bác sĩ lắc đầu, bảo chuẩn bị tinh thần. Đêm nay, nhìn ông nằm thiop đi, tôi cứ ngỡ ông sẽ ra đi trong giấc ngủ.

    Bỗng nhiên, khoảng 2 giờ sáng, ông cựa mình, đôi mắt vốn lờ đờ đục ngầu bỗng sáng lên một cách kỳ lạ. Người ta gọi đó là “hồi quang phản chiếu”. Ông ra hiệu cho tôi lại gần, bàn tay gầy guộc, da bọc xương nắm chặt lấy tay tôi.

    – “Thắng… Thắng ơi…” – Giọng ông thều thào nhưng rõ ràng từng tiếng.

    – “Con đây bố, con đây.” – Tôi ghé sát tai vào miệng ông.

    Ông run rẩy lôi từ dưới gối ra một bọc vải kỹ lưỡng, dúi vào tay tôi.

    – “Cầm lấy… Giấu kỹ đi. Đừng nói cho ai biết, kể cả mấy bà cô bên họ nội. Đây là 500 triệu bố tích cóp cả đời, bán cả mảnh vườn dưới quê mà không ai hay…”

    Tôi bàng hoàng. 500 triệu là số tiền quá lớn đối với gia đình tôi lúc này. Tôi định từ chối thì ông đã trừng mắt, hơi thở gấp gáp:

    – “Cầm lấy! Mười năm qua… con thay bố, thay cái Huệ chăm sóc các cháu. Con vất vả quá rồi, bố biết hết nhưng bố không nói được. Tiền này… là để lo cho tương lai hai đứa nhỏ, và để con bớt khổ. Bố đi rồi… con phải sống tốt…”

    Nói xong, ông lả đi. Đôi mắt từ từ khép lại, nhưng khóe môi dường như nở một nụ cười mãn nguyện. Sáng hôm sau, bố vợ tôi qua đời.

    Đám tang diễn ra trong không khí u buồn và tang tóc. Vì ông không có con trai, tôi đứng ra lo liệu mọi việc như một người con ruột. Họ hàng, làng xóm đến viếng đông đủ. Tiếng kèn trống ai oán khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Tôi vừa lo tiếp khách, vừa canh cánh trong lòng bọc tiền 500 triệu đang cất kỹ trong tủ khóa. Đó không chỉ là tiền, đó là tấm lòng, là sự ghi nhận của bố dành cho thằng con rể này.

    Đến giờ di quan, trời bỗng dưng tối sầm lại, mây đen kéo đến ùn ùn dù đang là buổi trưa. Không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Các thầy cúng bắt đầu làm lễ, tiếng chiêng trống dồn dập. Mọi người đứng xung quanh quan tài để nhìn mặt ông lần cuối trước khi đóng nắp.

    Khi nắp quan tài vừa được các trai tráng khiêng lên chuẩn bị đậy lại, thì một chuyện động trời xảy ra.

    “Cạch… Cạch…”

    Âm thanh phát ra từ phía chiếc quan tài gỗ nặng trịch. Mọi người im bặt. Tiếng khóc hờ của mấy bà cô tắt ngấm.

    Rồi, chiếc quan tài rung lên bần bật.

    – “Ối giời ơi! Quan tài động đậy!” – Một người hét lên thất thanh.

    Cả đám đông nhốn nháo, lùi lại phía sau. Mấy người yếu bóng vía mặt cắt không còn giọt máu. Tôi đứng chết lặng, chân tay run lẩy bẩy. Chẳng lẽ bố chưa chết? Hay bố có điều gì oan khuất chưa siêu thoát? Hay là điềm gở báo hiệu tai ương ập xuống gia đình tôi?

    Chiếc khăn phủ trên quan tài trượt xuống một chút. Sự rung lắc càng lúc càng mạnh hơn, kèm theo những tiếng lục cục va đập vào thành gỗ nghe rợn người.

    – “Thắng! Mày xem thế nào chứ bố mày… bố mày…” – Một ông chú họ lắp bắp, đẩy tôi về phía trước.

    Nuốt nước bọt, tôi lấy hết can đảm bước lại gần. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi đặt tay lên nắp quan tài, định mở ra kiểm tra thì…

    “MEOOO…. GÀOOOO…”

    Một bóng đen to lớn lao vút từ… gầm quan tài ra ngoài, nhảy phốc lên bàn thờ, làm đổ cả bát hương.

    Cả đám đông hét lên, rồi thở phào nhẹ nhõm, có người bật cười vì sự căng thẳng tột độ vừa được giải tỏa. Đó là con Mướp – con mèo già mà bố vợ tôi nuôi từ ngày vợ tôi mất.

    Hóa ra, từ lúc ông mất, con Mướp cứ lẩn quẩn quanh giường không chịu đi. Khi khâm liệm xong, nhân lúc mọi người không để ý, nó đã chui tọt vào gầm kệ kê quan tài nằm cuộn tròn ở đó. Đến giờ di quan, tiếng trống kèn ầm ĩ cộng với việc người ta nhấc quan tài lên khiến nó hoảng sợ, vùng vẫy tìm đường thoát thân, húc đầu vào đáy hòm tạo nên cảnh tượng “quan tài động đậy” hãi hùng kia.

    Nhìn con Mướp co ro trên nóc tủ, đôi mắt nó ầng ậc nước nhìn di ảnh của ông, tôi bỗng bật khóc nức nở. Không phải vì sợ, mà vì thương. Con vật còn có tình nghĩa sâu nặng đến thế, huống chi là con người.

    Sau khi lo hậu sự cho bố xong xuôi, đêm ấy, tôi ngồi một mình trước bàn thờ ông và vợ. Mở bọc tiền 500 triệu ra, bên trong còn kẹp một tờ giấy viết tay nguệch ngoạc, nét chữ run rẩy của người già:

    “Thắng à, bố biết con là người tự trọng, chưa bao giờ than vãn một lời dù cảnh gà trống nuôi con vất vả. Mười năm nay, con coi bố như cha ruột, chăm bố từng miếng ăn giấc ngủ, còn hơn cả con đẻ. Bố không có gì cho con, chỉ có chút tiền này. Đừng từ chối, hãy cầm lấy để lo cho hai đứa cháu của bố ăn học nên người, và con… nếu có gặp người phụ nữ tốt, hãy đi bước nữa. Bố và cái Huệ ở trên cao sẽ luôn phù hộ cho ba bố con.”

    Đọc những dòng chữ ấy, nước mắt tôi rơi lã chã xuống tờ giấy bạc.

    Hóa ra, suốt những năm tháng tôi cõng ông đi viện, bón cho ông từng thìa cháo, ông đều ghi tạc trong lòng. Ông không nói ra những lời hoa mỹ, ông âm thầm quan sát và dành dụm tất cả những gì còn lại cho cha con tôi. Cái “quan tài động đậy” kia chỉ là một sự cố hy hữu, nhưng nó lại khiến tôi nhận ra tình cảm gia đình thiêng liêng đến nhường nào. Con mèo Mướp trung thành không nỡ rời xa chủ, và người cha già đến hơi thở cuối cùng vẫn lo nghĩ cho con rể và các cháu.

    Tôi thắp thêm nén nhang, nhìn lên di ảnh bố vợ và vợ đang mỉm cười.

    – “Bố yên tâm. Con sẽ nuôi dạy các cháu thành người. Con cảm ơn bố… Bố vợ của con.”

    Ngoài trời mưa đã tạnh. Ngày mai, trời sẽ lại sáng.

  • Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

    Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

    Suốt bốn năm sống rể trong nhà tôi, Khải chưa từng cãi lại ai dù chỉ nửa câu. Lương anh chỉ hơn 7 triệu—một thợ cơ khí hàn xì trong xưởng nhỏ cuối phố. Mẹ tôi thì mỗi ngày một câu chì chiết:

    “Đàn ông mà không lo nổi cái nhà trọ. Con gái tôi đúng là lấy nhầm người.”

    Khải chỉ cười hiền, lặng lẽ gom bát đũa đi rửa. Tôi biết anh buồn. Nhưng vì anh luôn chịu đựng, luôn nhún nhường, nên nhiều lúc… tôi quên mất rằng anh cũng có lòng tự trọng.

    Ngày anh biến mất

    Sáng hôm đó, như mọi ngày, Khải khoác chiếc áo bảo hộ sờn cũ, dúi vào tay tôi tờ 200 nghìn:

    “Em mua đồ ăn ngon chút. Hôm nay anh tăng ca, không về ăn trưa.”

    Tôi gạt ra:

    “Anh giữ mà ăn sáng. Lương tháng có bao nhiêu.”

    Anh mỉm cười. Đó là nụ cười cuối cùng tôi nhìn thấy ở anh.

    Chiều tối, Khải không về. Điện thoại báo thuê bao. Tôi chạy ra xưởng, người quản lý nghe xong chỉ thở dài:

    “Cậu ấy nghỉ rồi.”

    Tôi đứng chết lặng.

    “Từ… khi nào ạ?”

    “Sáng nay. Cậu ấy gửi thẻ, dọn đồ… rồi bảo tháng này khỏi trả lương. Nói là… gửi lại cho vợ.”

    Câu đó như tát vào mặt tôi. Một người đàn ông kiếm được bao nhiêu đâu, vậy mà vẫn muốn để lại thứ cuối cùng cho tôi—người vợ chưa từng đứng về phía anh.

    Tôi nhớ lại ngày tôi nói trước mặt mẹ:

    “Anh ấy cố cũng vậy thôi, lương bèo bọt.”

    Khi đó, anh chỉ cúi đầu. Nhưng tôi thấy rõ bàn tay anh siết đến trắng bệch.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình tệ đến mức khó thở.

    Những manh mối rời rạc

    Trở về nhà, tôi chưa kịp mở miệng, mẹ đã nói ngay:

    “Nó bỏ đi càng tốt. Bớt được gánh nợ.”

    Lời mẹ như nhát dao xoáy vào tim.

    Phòng anh trống trơn. Tủ quần áo sạch bóng. Chỉ có mẩu giấy:

    “Lan đừng tìm anh.”

    Tôi sụp xuống. Đó không phải câu giận hờn. Đó là câu của một người đã đau đến chịu không nổi nữa.

    Tôi lao đi tìm anh. Bạn anh bảo:

    “Hôm trước nó gọi hỏi chỗ xin việc ở Bình Dương. Nơi đó lương mười mấy triệu, cần tay nghề cao.”

    Tôi sững người. Tôi từng nghĩ Khải bằng lòng với mức lương thấp. Nhưng hóa ra… là tôi chưa từng hỏi anh muốn gì.

    Một chị bán cơm kể:

    “Hôm đó nó hỏi tôi chỗ thuê phòng. Mắt đỏ hoe mà vẫn cười. Nó bảo: ‘Ai rồi cũng có lúc phải bắt đầu lại.’”

    Câu nói như bóp nghẹt ngực tôi.

    Sự thật bị che giấu

    Vài hôm sau, chú bảo vệ ở xưởng gọi:

    “Tôi tìm thấy đồ cũ của Khải.”

    Trong một túi nilon: một cuốn sổ, vài tờ giấy, hai phong bì lương chưa mở.

    Tôi mở sổ.

    “Lớp hàn chuyên sâu – ca 18h–21h.”

    Tôi choáng váng.

    Suốt hai năm qua, tôi từng trách anh về trễ, anh luôn nói “kẹt xe”. Nhưng sự thật anh đi học. Một mình. Không ai biết. Không ai ủng hộ.

    Giữa những trang giấy là bài thi điểm cao, cuối cùng là chứng nhận thợ hàn bậc cao, được cấp hai tháng trước.

    Tại sao anh không nói?

    Rồi tôi nhìn thấy phong bì thư chưa gửi:

    **“Anh không rời đi vì hết thương em.

    Anh rời đi vì sợ chính mình làm em thấy xấu hổ.

    Anh đã cố, nhưng mỗi lần cố lại khiến gia đình em khó chịu.

    Mong em sau này đừng buồn vì anh nữa.”**

    Tôi ôm lá thư mà tay run bần bật.

    Bao lâu nay, tôi nhìn anh bằng đôi mắt định kiến. Bằng lời cạnh khóe của mẹ. Bằng suy nghĩ rằng đàn ông kiếm ít thì vô dụng.

    Và tôi đã sai.

    Hành trình cuối cùng

    Tôi đến trung tâm đào tạo nơi anh học. Một người thầy nhận ra anh ngay:

    “Khải học giỏi lắm. Cậu ấy nói muốn xin vào công ty lớn để dành tiền đưa mẹ vào chăm. Mẹ cậu ấy bệnh tim.”

    Tôi chết lặng.

    Anh chưa từng nói cho tôi một câu. Có lẽ anh sợ tôi và mẹ tôi không thích.

    Thầy bảo:

    “Hình như cậu ấy sang Đồng Nai phỏng vấn. Cô thử Khu công nghiệp Long Bình.”

    Tối đó, tôi bắt xe đi ngay. Tôi chạy qua từng dãy trọ, hỏi từng người. Không ai biết. Đến khi gần tuyệt vọng, một chú bảo vệ nói:

    “Hôm qua có anh công nhân mới. Trọ dãy C, phòng 10.”

    Tôi chạy như người mất hồn.

    Đứng trước cánh cửa cũ kỹ, tay tôi run đến mức không thể gõ. Cuối cùng, tôi thì thầm:

    “Khải… anh có trong đó không?”

    Một lúc lâu sau, cửa mở.

    Anh đứng đó—ốm hơn, đen hơn, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng.

    Tôi bật khóc.

    Anh hỏi khẽ:

    “Sao em tìm đến đây?”

    Tôi nghẹn ngào:

    “Vì em đã sai. Và em không muốn mất anh.”

    Khải im lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ đóng cửa lại.

    Rồi anh hỏi một câu khiến tôi rơi nước mắt lần nữa:

    “Lần này… em có chắc sẽ đứng về phía anh không, Lan?”

    Tôi nắm tay anh, lần đầu tiên trong đời không run sợ trước mẹ, trước ai nữa.

    “Có. Em chắc.”

    Đêm ấy

    Chúng tôi ngồi trên bậc thềm phòng trọ nhỏ, trời tối mịt, gió lạnh thổi qua.

    Không trách móc. Không cãi vã. Chỉ hai con người từng tổn thương nhau, đang cố gắng học cách nói sự thật.

    Khải nói anh không hề giận tôi. Anh chỉ sợ mình kéo tôi xuống, sợ mẹ tôi xem thường tôi vì đã lấy anh.

    Tôi nghẹn ngào xin lỗi. Lần đầu tiên trong bốn năm, tôi hiểu anh thực sự muốn gì.

    Tương lai có thể không dễ dàng. Có thể vẫn còn đầy vết nứt. Nhưng ít nhất lúc đó, tôi đã nhìn rõ điều mà mình từng bỏ quên:

    Một người đàn ông im lặng không phải là người yếu đuối.

    Một người chồng ít nói không phải là người không cố gắng.

    Và một gia đình chỉ tồn tại khi cả hai cùng đứng về phía nhau.

    Lời nhắc gửi đến những người đã, đang và sẽ yêu

    • Hôn nhân không phải là nơi một người gồng, còn người kia đứng nhìn.

    • Không phải chiến trường giữa “nhà vợ” và “nhà chồng”.

    • Nghèo không đáng sợ. Mất nhau trong im lặng mới đáng sợ.

    • Đừng để lời chì chiết của người ngoài phá vỡ lòng tin của hai người.

    • Và nếu bên cạnh bạn có một người âm thầm cố gắng, dù chậm, dù không hoàn hảo…

    Hãy trân trọng họ.

    Vì đôi khi, chỉ một lời động viên thôi cũng đủ giữ lại người đã gần như muốn rời đi khỏi cuộc đời b

  • 2 ngày ‘đại lộc’ trong tháng Chạp năm nay, rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang

    2 ngày ‘đại lộc’ trong tháng Chạp năm nay, rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang

    Ngày đẹp rất tốt cho việc tâm linh cuối năm Quý Mão

    2 ngày “đại lộc”

    Ngày 26 tháng Chạp (tức ngày 5/2/2024 dương lịch)

    Đây là ngày Hoàng đạo rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, bao sái bát hương… để được Thần Phật ban phước, dễ gặp dữ hóa lành, gia đình thêm thịnh vượng.

    Khung giờ tốt gồm: 7h-9h, 11h-13h và 13h-15h.

    Ngày 28 tháng Chạp (tức ngày 7/2/2024 dương lịch)

    Đây là ngày tốt để tiến hành tẩy uế, lau dọn bàn thờ để mưu sự lớn dễ thành, thời gian tới gặp nhiều niềm vui, thuận lợi và thịnh vượng về tài lộc.

    Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 9h-11h và 15h-17h.

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    3 ngày “phù hợp”

    Ngoài 2 ngày được coi là rất tốt cho việc lau dọn bàn thờ nói chung (bàn thờ Thần Tài, bàn thờ gia tiên, bàn thờ Phật…), còn 3 ngày dưới đây cũng khá phù hợp để tiến hành nếu gia chủ không kịp sắp xếp thời gian nói trên. 3 ngày này gồm:

    Ngày 24 tháng Chạp (tức ngày 3/2/2024 dương lịch): Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 11h-13h, 13h-15h, 17h – Trước 18h.

    Ngày 29 tháng Chạp (tức ngày 8/2/2024 dương lịch): Khung giờ tốt gồm: 7h-9h, 9h-11h, 13h-15h.

    Ngày 30 tháng Chạp (tức ngày 9/2/2024 dương lich): Khung giờ tốt gồm: 5h-7h, 11h-13h, 13h-15h, 17h – Trước 18h.

    Hướng dẫn bao sái bàn thờ đúng cách giúp gia chủ đón tài lộc

    Người bao sái bàn thờ phải ăn mặc chỉnh tề, sạch sẽ. Thực hiện bao sái bàn thờ, tỉa chân nhang một cách nhẹ nhàng, tránh làm rơi, vỡ đồ cúng.

    Không được lau dọn, bao sái bát hương của gia tiên trước bát hương của thần linh.

    Khi lau dọn cần dùng nước ấm, sạch cùng rượu, gừng.

    Sau khi đọc văn khấn xin phép, gia chủ tiến hành rút từng chân hương một, cho tới khi còn số lượng chân hương đẹp nhất (ở con số lẻ: 15, 17, 19; nếu là người làm ăn lớn, để lại 25, 27, 29 chân nhang để nối phúc khí cho năm tiếp theo).

    Nếu phân định theo các bát hương thì bát hương thờ cộng đồng gia thần hay gọi nôm na là thần linh thổ công nên giữ lại 15 hoặc 25 chân nhang; bát hương thờ cộng đồng gia tiên giữ lại 17 hoặc 27 chân nhang; bát hương thờ bà cô, ông mãnh giữ lại 19, 29 chân nhang.

    Chân hương sau khi rút sẽ mang đi hóa tro, đổ xuống sông hoặc vùi vào gốc cây sân vườn nhà, tuyệt đối không vứt ra rác.

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    Ngoài ra cần chú ý, khi rút tỉa chân nhang, gia chủ không nên làm xê dịch bát hương, không xê dịch bàn thờ. Sau khi thực hiện xong, cần phải thắp hương cẩn báo lại các cụ, thần linh.

    Ads

    Khi lau dọn tổng vệ sinh bàn thờ, phòng thờ, tối kị mở toang các cửa phòng thờ ra. Ánh nắng, ánh sáng dương quang chiếu rọi vào bàn thờ gây tổn hại linh khí, phạm Dương Quang Sát. Phòng thờ quanh năm buông rèm tối, tránh ánh sáng bên ngoài, được dùng điện phía trong và suốt 24h bật 2 cây đèn đỏ hoặc đèn vàng.

    Văn khấn bao sái ban thờ

    Nam Mô A Di Đà Phật (3 lần).

    Con kính lạy chín phương Trời, mười phương chư Phật, chư Phật mười phương.

    Con kính lạy ngài đương niên Thái Tuế Chí Đức Tôn Thần.

    Con kính lạy ngài bản cảnh Thành Hoàng chư Vị Đại Vương.

    Con kính lạy ngài bản xứ Thần linh, bản gia Thổ Địa

    Con kính lạy ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân

    Con kính lạy các bậc Tiên gia, các chư vị Tôn Thần cai quản trong đất này, xứ này.

    Con kính lạy Cao tằng Tổ khảo, Cao tằng tổ Tỷ, Bá thúc huynh đệ, cô dì tỷ muội, nội ngoại dâu rể, hội đồng Gia tiên họ ……………..

    Cúi xin các ngài cùng Gia tiên chứng lễ hiển linh chứng giám lòng thành của con cháu.

    Hôm này, ngày …… tháng …… năm …… (âm lịch)

    Tên con là:……….. sinh năm …..

    Cùng các các thành viên gia đình: (Họ tên…….. năm sinh …….), ngụ tại địa chỉ: …….

    Hôm nay, nhằm ngày lành tháng tốt cuối năm mãn khí, gia đình chúng con xin phép các chư vị Tôn Thần cùng Hội đồng gia tiên họ ……. Xin phép cho chúng con rút tỉa chân nhang, bao sái ban thờ để đón tết Nguyên đán …….

    lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang, Tháng Chạp, ngày đại lộc tháng chạp

    Chúng con xin phép chư vị Tôn Thần: Ngài Đương Niên Thái Tuế, ngài bản cảnh Thành Hoàng, ngài bản gia Táo Quân cùng các chư vị Tôn Thần chứng giám lòng thành. Cầu xin các ngài che chở cho gia đình chúng con bốn mùa hưng vượng, có quý nhân phù trợ, tài lộc vượng tiến, tai ách đều qua, tâm cầu sở đắc, sở nguyện tòng tâm.

    Chúng con xin phép gia tiên tiền tổ, hương linh nội ngoại, đồng đẳng gia quyến họ ……. Cầu xin gia tiên phù hộ cho gia trung thuận hòa, gia đạo hưng vượng, cảnh nhà yên vui, con cháu thông minh học giỏi, vợ chồng thương yêu bảo ban nhau, cầu tài đắc tài, cầu lộc đắc lộc, cầu bình an đắc bình an.

    Chúng con lễ bạc tâm thành, trước án kính lễ cầu xin các ngài cùng gia tiên hoan hỉ chứng lễ. Chúng con tâm thành cẩn cáo.

    (*) Thông tin trong bài chỉ mang tính chất tham khảo.

  • Con làm toán 8 + 8 : 4 = 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải

    Con làm toán 8 + 8 : 4 = 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải

    Người mẹ cũng thừa nhận mắc phải lỗi giống con trai.

     

    Nhiều học sinh và phụ huynh cho rằng với bộ môn toán học, đáp án là yếu tố quan trọng nhất khi giải một bài toán. Tuy nhiên thực tế điều này hoàn toàn không phải vậy, khi làm bài kiểm tra hoặc khi đi thi tuyệt đối cần phải lưu ý nhiều điều khi làm toán để không bị cô giáo gạch sai, trừ điểm mà bản thân vẫn không hiểu được vấn đề.

    Chị Lý mới đây đăng tải một chia sẻ của mình trên một nhóm hội các bà mẹ có con đang học tiểu học. Chị kể về trường hợp của con chị, hy vọng cũng là bài học để các bậc cha mẹ nhắc nhở con em mình cẩn thận hơn khi làm toán.

    Chị Lý cho hay, con trai chị có một bài kiểm tra toán mỗi tuần và hầu hết chị không lo lắm vì học lực của bé rất tốt và kỹ năng làm toán đề rất chuẩn chỉnh. Thế nhưng mới đây cậu bé đi học về với gương mặt ủ rũ, đưa ra cho mẹ một bài kiểm tra toán không được điểm tuyệt đối chỉ vì bị trừ điểm ở một phép tính. Chị Lý nhắc nhở con trai cần tính toán kĩ hơn để cho ra đáp án đúng, sẽ không bị trừ điểm.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 1

    Thế nhưng con trai lại đáp ngược lại “Con cho ra kết quả chính xác y như các bạn nhưng vẫn bị cô gạch sai. Con không hiểu tại sao”. Nghe con trai nói vậy, chị Lý mới cầm lấy bài kiểm tra để xem lỗi sai của con trai, chị cẩn thận làm lại ra giấy để xem kết quả như thế nào thì quả thực vẫn cho ra kết quả giống như cậu bé mà thôi. Chị Lý nghi ngờ có thể cô giáo đã nhầm lẫn, gạch nhầm bài của con trai nên an ủi cậu bé “Để mẹ đi hỏi cô giáo, mong cô chấm lại điểm cho con”.

    Vào ngày hôm sau khi đưa con trai đi học, bà mẹ đã cầm tờ kiểm tra để “kiện điểm”. Tuy nhiên những lời giải thích của cô giáo sau đó khiến bà mẹ phải tâm phục khẩu phục.

    Cô giáo cho biết kết quả của học sinh làm thì đúng nhưng cách làm của con lại chưa triệt để. Điều này cũng vô cùng quan trọng. Theo đó đề bài bài toán yêu cầu học sinh nhóm phép tính vào trong ngoạc rồi tính.

    Theo đó cách làm chính xác phải là:

    8 + 8 : 4

    = 8 + (8:4)

    = 8 + 2

    = 10

    Lỗi sai của cậu bé này là chưa thực hiện đúng yêu cầu đã tính. Mặc dù kết quả đều như nhau nhưng cách thực hiện thì sai.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 2

    Ảnh minh họa

    Hay một trường hợp của một cậu bé khác cũng mắc lỗi tương tự khi làm bài toán 58-(28-10). Cậu nhóc đã hoàn thành bài toán một cách tỉ mỉ và cho kết quả rằng 40. Thế nhưng thật bất ngờ cô giáo đã gạch sai đáp án này. Bà mẹ đã phải cẩn thận tính lại vẫn thấy đúng là kết quả trên nhưng không hiểu sao cô giáo lại gạch đi. Có thể cô giáo đã gạch nhầm chăng?

    Chính vì thế bà mẹ đưa bài toán này để hỏi lại cô giáo. Cô giáo đồng tình với phụ huynh rằng đáp án của con trai chị quả thực không sai. Tuy nhiên cách làm của bé lại hoàn toàn sai. Theo đó đề bài của bài toán là “yêu cầu bé bỏ dấu ngoặc và thực hiện đổi dấu, sau đó mới tính toán”. Thế nhưng em học sinh lại không bỏ dấu ngoặc mà vẫn tính toán như thường.

    Thật trùng hợp là dù làm theo cách nào thì kết quả của bài toán vẫn là 40 nhưng không phải phép tính nào cũng may mắn như thế. Cô giáo nói rằng “Tuy đáp án của con không sai nhưng cách con giải quyết vấn đề không đúng với yêu cầu của bài toán. Do đó cô cũng không thể chấm điểm cho con được”. Với lời giải thích của cô giáo, người mẹ cũng đồng tình và nhận thấy rằng không những con trai bất cẩn mà bản thân chị cũng bất cẩn.

    Từ những câu chuyện trên đây có thể thấy toán tiểu học đơn giản nhưng cũng có những chiêu thức để phân loại học sinh, giúp các em phát triển nhiều kĩ năng tính toán, suy tư lo gic, đọc hiểu… Chính vì thế các bậc cha mẹ cũng cần nhắc nhở con em mình kĩ khi làm toán để không mất điểm oan:

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 4

    Đọc câu hỏi là bước đầu tiên để trau dồi thói quen xem xét câu hỏi nghiêm túc

    Việc rèn luyện cho học sinh thói quen xem lại câu hỏi là một nhiệm vụ lâu dài, đòi hỏi sự chung sức của phụ huynh và thầy cô. Trong quá trình dạy và học, phụ huynh có thể dùng ngón tay để đọc câu hỏi cùng con, nói chậm để đảm bảo con hiểu rõ câu hỏi, nếu con chưa hiểu thì đọc lại 2-3 lần.

    Ưu điểm: thu hút sự chú ý, đồng thời củng cố khả năng đọc văn bản của trẻ. Học sinh tiểu học có khả năng nhận biết và ghi nhớ rất tốt. Nếu cha mẹ thường xuyên học và đọc cùng con cũng có thể giúp con mở rộng đa dạng nhiều kiến thức khác nhau.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 5

    Rèn luyện thói quen đọc hiểu

    Ưu điểm của việc này là có thể nâng cao hơn nữa sự hiểu biết và ấn tượng của trẻ về nhiều đề tài khác nhau. Vì hành động và suy nghĩ có mối liên hệ chặt chẽ nên việc đọc tốt chủ đề tương đương với đọc truyện. Vậy nếu gấp đôi sợi dây dài 10cm thì mỗi đoạn dài bao nhiêu cm? Lúc này, bạn nên để trẻ tự làm, tự mình vạch ra độ dài của từng nửa gấp khúc, khi trẻ hiểu rõ ràng thì bố mẹ nên khen ngợi động viên trẻ.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 6

    Đánh dấu các điểm chính và phụ trong khi đọc

    Các câu hỏi ứng dụng Toán học thường có nhiều nội dung và cung cấp nhiều thông tin. Do đó, các em bắt buộc phải rút ra các điểm chính khi làm bài. Đồng thời, lọc ra những thông tin quan trọng, điều này giúp các em nắm bắt chính xác yêu cầu của câu hỏi cũng như hướng giải quyết.

    Việc trau dồi những thói quen này không phải “ngày một ngày hai”, mà cần phải được trau dồi trong một thời gian dài. Vì vậy, hãy đồng hành và khuyến khích con bạn nhiều hơn để chúng có được những thói quen tốt, có lợi cho việc cải thiện khả năng tiếp nhận thông tin cũng như chất lượng tổng thể của trẻ.

  • Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ

    Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ

    Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính c/ái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ…

    Ngày tôi cưới, ai cũng bảo tôi là người may mắn. Bởi nhà chồng có điều kiện, bố mẹ chồng lại thương con trai nên cho hẳn một mảnh đất gần mặt đường lớn làm của hồi môn. Còn bố mẹ tôi – tuy không giàu có gì – nhưng cũng dốc hết tiền tiết kiệm, cộng với bán đi một mảnh vườn quê, đưa cho tôi 2 tỷ đồng để xây nhà.

    Tôi từng nghĩ, chỉ cần hai bên gia đình cùng vun vén, thì vợ chồng trẻ như chúng tôi có thể yên tâm mà bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng đời không như mơ…

    Ngay từ lúc khởi công, bố mẹ chồng đã thể hiện rõ ý muốn “chủ nhà là họ”. Dù mảnh đất ghi tên chồng, nhưng mọi thiết kế, chi phí, lựa chọn vật liệu… đều phải qua họ. Tôi nói gì cũng bị gạt đi. Chồng tôi thì chỉ biết cười, bảo: “Thôi, đất của nhà anh, để bố mẹ quyết cho nhanh.”

    Tôi im lặng, tự nhủ: “Thôi thì mình là con dâu, nhún một chút cũng chẳng sao.”

    Nhưng đến khi ngôi nhà hoàn thiện, tôi mới nhận ra mình đã quá ngây thơ.

    Căn nhà hai tầng khang trang vừa xây xong chưa được bao lâu, một buổi sáng, bố chồng gọi vợ chồng tôi và lạnh lùng nói:
    – Bố mẹ tính rồi. Bán nhà này đi, lấy tiền mua miếng khác rộng hơn, gần trung tâm.

    Tôi sững sờ.
    – Nhưng… nhà này mới xây xong, sao phải bán ạ?

    Bà mẹ chồng chen vào:
    – Đất này là của nhà này, bố mẹ có quyền. Còn tiền con bỏ ra thì… tính sau.

    Câu “tính sau” ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi quay sang nhìn chồng, mong anh nói đỡ một lời. Nhưng anh chỉ cúi gằm, lặng thinh.

    Tôi bật khóc, nói trong uất nghẹn:
    – Bố mẹ ơi, tiền xây nhà là tiền bố mẹ con cho. Con đâu phải làm thuê cho nhà chồng mà mất trắng như thế…

    Nhưng bố chồng chỉ cười nhạt:
    – Con gái có chồng rồi, tiền nào chẳng là của chồng. Cứ yên tâm, bán nhà này xong, bố mẹ sẽ tính cho vợ chồng con chỗ khác.

    Tôi về kể với bố mẹ đẻ, vừa nói vừa khóc. Tôi nghĩ ông bà sẽ khuyên tôi nhẫn nhịn, ai ngờ bố tôi chỉ im lặng, rồi nói một câu khiến tôi không quên suốt đời:
    – Con cứ để bố lo.

    Ba ngày sau, bố tôi lên nhà chồng, mang theo một xấp giấy tờ. Ông nói nhẹ nhàng:
    – Tôi nghe bên thông gia tính bán nhà, mà cũng hay, tôi đang muốn mua một căn cho cháu ngoại ở riêng. Nhà này tôi thấy hợp.

    Bố chồng tôi cười khoái chí, tưởng gặp “con cá to”:
    – Ông mua thì còn gì bằng. Nhà mới xây, nội thất đầy đủ, giá 5 tỷ.

    Bố tôi không mặc cả, chỉ gật đầu:
    – Được, tôi mua. Nhưng giao dịch theo đúng luật, công chứng, sang tên đầy đủ nhé.

    Tôi bất ngờ nhìn bố, không hiểu ông định làm gì. Nhưng thấy ông điềm tĩnh, tôi đành im.

    Vài ngày sau, hai bên ký giấy bán nhà, có công chứng rõ ràng. Bên mua là ông Phạm Văn Tấn – chính là bố tôi. Tiền được chuyển khoản đầy đủ. Bố chồng tôi vui mừng, còn khoe với họ hàng rằng “con rể có bố vợ đại gia, chơi lớn thật.”

    Chỉ có tôi và mẹ tôi là hiểu: bố đang bày một ván cờ.

    Sau khi mọi thủ tục hoàn tất, bố tôi mới nói nhỏ với tôi:
    – Con cứ ở đó bình thường. Giờ nhà là của bố, không ai có quyền đuổi con đi nữa.

    Đúng như vậy, vài tuần sau, bố mẹ chồng tôi mang tiền bán nhà định mua miếng đất mới, nhưng khi đến làm thủ tục vay thêm ngân hàng thì bị từ chối. Lý do là: mảnh đất cũ đã không còn đứng tên họ, mà đứng tên ông Phạm Văn Tấn – người mua.

    Họ mới tá hỏa, tìm đến bố tôi “xin thương lượng”, đòi mua lại. Bố tôi bình thản:
    – Tôi đã mua theo đúng pháp luật, giá thị trường. Còn nếu muốn mua lại, tôi sẽ bán với giá 7 tỷ, vì giờ nhà tăng giá rồi.

    Bố chồng tôi tức đến đỏ mặt, nhưng không làm gì được. Bố tôi mỉm cười, nói thêm một câu khiến ông ta nghẹn họng:
    – Tôi không lấy một đồng lời nào đâu. Tôi sẽ sang tên lại cho con gái tôi – người đã bỏ 2 tỷ xây căn nhà này.

    Hôm ấy, tôi khóc nức nở. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy rõ sự thông minh và bản lĩnh của bố. Ông không cần cãi vã, không cần lớn tiếng, chỉ một nước đi nhẹ mà khiến người khác phải cúi đầu.

    Bố mẹ chồng tôi từ đó thay đổi thái độ. Không còn dám coi thường, cũng chẳng dám xen vào chuyện của vợ chồng tôi nữa. Còn chồng tôi – người từng im lặng để tôi chịu thiệt – sau vụ ấy mới ngộ ra rằng, nếu không đứng về phía vợ, thì sớm muộn cũng mất tất cả.

    Anh chủ động xin lỗi bố tôi, rồi cùng tôi đi làm lại sổ hồng, ghi rõ hai vợ chồng đồng sở hữu.

    Ngôi nhà vẫn vậy – hai tầng đơn sơ nhưng ấm áp hơn hẳn. Mỗi lần ngồi bên ban công, tôi lại nghĩ đến câu nói của bố:

    “Con gái bố, dù lấy chồng, vẫn phải có chỗ đứng đàng hoàng trong nhà. Tiền bạc có thể mất, nhưng danh dự thì không.”

    Giờ đây, người ta vẫn bảo tôi là người may mắn. Nhưng tôi biết, đó không phải vì nhà chồng giàu, mà vì tôi có một người bố biết cách bảo vệ con gái bằng trí tuệ và tình thương.

    Một “cái bẫy hoàn hảo” của bố – không để ai bị tổn thương, nhưng khiến kẻ tham lam phải nhận ra rằng: đừng bao giờ coi thường lòng người cha yêu con.

  • Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc

    Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non, mời cưới xong vợ cũ ra cửa đã có xe tiền tỉ tới đón, nhưng người đàn ông bước xuống từ xe ô tô mới là sốc…
    Chiều hôm đó, vợ tôi đang gọt trái cây thì nghe tiếng gõ cửa.

    Tôi mở ra – là vợ cũ, người đã ly hôn tôi ba năm.
    Cô ấy ăn mặc thanh lịch, thần thái sang chảnh, tay cầm hộp quà và một phong bì. Cô cười rất nhẹ:

    Anh sắp làm bố rồi, em mời anh và chị đến dự đám cưới của em.

    Tôi hơi ngượng, nhưng chưa kịp phản ứng thì vợ tôi mừng rỡ như bắt được vàng:

    Ôi trời, người văn minh là phải vậy! Mời vào, mời vào, uống nước!

    Nhận thiệp xong, vợ tôi vui vẻ lật phong bì xem thử và mắt sáng rực:

    Trời ơi! Một trăm triệu!

    Cô ấy cất ngay vào túi áo trong, miệng hồ hởi:

    Em yên tâm, vợ chồng chị đi chắc chắn! Còn chúc mừng em tìm được người tốt!

    Vợ cũ tôi chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm y như có điều gì muốn nói… rồi đứng dậy cáo từ.

    Vừa ra đến cửa – một chiếc SUV tiền tỉ phanh lại
    Cả xóm tò mò ghé mắt nhìn. Xe sang, biển đẹp, lớp sơn còn bóng loáng mùi mới.

    Vợ tôi huých tay tôi:

    Ghê thật, ly hôn cái mà đổi đời luôn!

    Cửa xe mở…

    Vợ cũ đứng một bên, hơi cúi đầu.

    Vợ tôi tưởng đó là chồng sắp cưới của cô ấy, còn líu lo:

    Chúc mừng hai em hạnh phúc!

    Nhưng người bước xuống lại khiến tôi lịm người – còn vợ tôi thì xanh mặt.

    Người đàn ông bước xuống chính là… .

    … bố ruột của vợ tôi.

    Ông bước xuống xe trong bộ vest xám nhạt, dáng người cao, gầy nhưng phong thái sang trọng, ánh mắt nghiêm nghị quen đến lạnh sống lưng.
    Vợ tôi đứng chết trân, tay đang cầm cốc nước run bần bật.

    – B… bố? – cô ấy thốt lên, giọng như mắc nghẹn.

    Vợ cũ tôi khẽ gật đầu, không hề bất ngờ, như thể đã lường trước khoảnh khắc này từ rất lâu.

    Người đàn ông ấy nhìn thẳng vào vợ tôi, rồi quay sang tôi, gật đầu chào xã giao:

    – Chào con rể cũ. Lâu rồi không gặp.

    Cả người tôi tê cứng.
    Ba năm trước, khi tôi và vợ cũ ly hôn, chính ông là người phản đối dữ dội nhất, cho rằng con gái ông “lấy nhầm người”, rằng tôi nghèo, không có tương lai.
    Ngày ra tòa, ông không đến. Tôi cứ nghĩ ông khinh thường tôi đến mức chẳng buồn xuất hiện.

    Vợ tôi lúc này mới hoàn hồn, lắp bắp:

    – Bố… sao bố lại…?

    Ông cắt ngang, giọng bình thản nhưng sắc như dao:

    – Bố đến đón con dâu tương lai. Cũng tiện… ghé chào hai đứa.

    Ánh mắt ông dừng lại ở túi áo vợ tôi – nơi chiếc phong bì 100 triệu vừa được cất vào.

    – Tiền mừng cưới đó, coi như trả lại những năm tháng con bé từng khổ vì nhà này.

    Không khí như bị rút cạn.

    Vợ cũ tôi lúc này mới lên tiếng, chậm rãi, rõ từng chữ:

    – Ba năm trước, khi con ly hôn anh, bố em đã sai. Ông tìm em suốt hai năm để xin lỗi.
    Người đàn ông sắp cưới em… là người bố giới thiệu, nhưng người đầu tiên bố em muốn cho anh biết, chính là hôm nay.

    Cô quay sang vợ tôi, nở một nụ cười rất nhẹ:

    – Chị cầm tiền vui không?
    Ngày trước em đi khỏi nhà này, trong túi không có nổi một triệu.

    Vợ tôi tái mét.
    Tôi thì như bị ai bóp chặt tim.

    Người bố đặt tay lên vai vợ cũ tôi:

    – Lên xe đi con, trời nắng.

    Trước khi lên xe, cô quay lại nhìn tôi lần cuối. Không oán trách, không nuối tiếc, chỉ có một câu nói khiến tôi nhớ suốt đời:

    – Có những người… không đổi đời vì lấy chồng giàu.
    – Mà vì họ rời đi đúng lúc.

    Chiếc SUV lăn bánh, để lại cả con hẻm im phăng phắc.

    Vợ tôi đứng sững hồi lâu, rồi lặng lẽ móc phong bì trong túi ra, đặt lên bàn.
    Lần đầu tiên, tôi thấy cô ấy… không dám nhìn thẳng vào tiền.