Danh mục: Chưa phân loại

  • Trung Quốc âm thầm tích 5.500 tấn vàng, “xả” một nửa trái phiếu Mỹ

    Trung Quốc âm thầm tích 5.500 tấn vàng, “xả” một nửa trái phiếu Mỹ

    Bức tranh dự trữ ngoại hối của Trung Quốc đang có sự dịch chuyển mang tính chiến lược: Ồ ạt gom vàng và giảm mạnh tỷ trọng nắm giữ nợ công của Mỹ. Theo báo cáo mới nhất từ Tập đoàn Ngân hàng Úc và New Zealand (ANZ), kho vàng thực tế của nền kinh tế số hai thế giới có thể lớn hơn nhiều so với số liệu chính thức.

    Các chuyên gia của ANZ ước tính, Trung Quốc hiện đang nắm giữ khoảng 5.500 tấn vàng, cao gấp hai lần con số được công bố công khai. Nếu ước tính này chính xác, Bắc Kinh đang sở hữu lượng vàng dự trữ lớn thứ hai thế giới, chỉ đứng sau Mỹ (hơn 8.000 tấn).

    Động thái tích trữ này không phải ngẫu nhiên mà là kết quả của một chiến lược dài hạn. Từ năm 2011, Chính phủ Trung Quốc đã công bố kế hoạch tổng thể về thăm dò khoáng sản, kêu gọi khai thác tối đa các nguồn tài nguyên từ dầu khí, đất hiếm đến vàng.

    Các “ông lớn” nhà nước như Tập đoàn Khai thác mỏ Zijin liên tục tuyển dụng nhân sự cấp cao trong lĩnh vực địa chất và luyện kim, cho thấy quyết tâm làm chủ nguồn cung kim loại quý nội địa.

    Trung Quốc tăng tích trữ vàng lên 5.500 tấn – đứng thứ hai sau Mỹ (Ảnh: IT).

    Trái ngược với đà tăng của vàng, vị thế của Trung Quốc trên thị trường nợ Mỹ đang thu hẹp nhanh chóng. Số liệu từ Bộ Tài chính Mỹ cho thấy, lượng trái phiếu kho bạc Mỹ do Trung Quốc nắm giữ đã giảm xuống dưới mốc 700 tỷ USD, tức “bốc hơi” gần một nửa so với thời điểm đỉnh cao.

    Trước đây, việc nắm giữ tới 10% tổng nợ quốc gia Mỹ giúp Bắc Kinh có tiếng nói trọng lượng trong quan hệ song phương. Tuy nhiên hiện nay, con số này chỉ còn khoảng 2% trong tổng số 38.000 tỷ USD nợ công của Mỹ.

    Đáng chú ý, theo tính toán của ANZ, giá trị kho vàng dự trữ thực tế của Trung Quốc hiện có thể đã vượt qua giá trị lượng trái phiếu Mỹ mà nước này còn nắm giữ.

    Giới phân tích nhận định, sự đảo chiều dòng vốn này mang hàm ý địa chính trị sâu sắc, nhằm chuẩn bị cho “kỷ nguyên G2” – nơi Trung Quốc cạnh tranh sòng phẳng vị thế siêu cường với Mỹ. Việc giảm nắm giữ trái phiếu Mỹ phản ánh lo ngại ngày càng tăng về rủi ro tín dụng của Washington, cũng như nỗ lực giảm sự phụ thuộc vào đồng USD.

    Dù vàng là tài sản không sinh lời (zero-yield) so với lãi suất trái phiếu, nhưng trong bối cảnh các kênh đầu tư nội địa tại Trung Quốc đang thiếu hụt lựa chọn hấp dẫn, kim loại quý trở thành hầm trú ẩn an toàn nhất. Cơn sốt vàng tại đất nước tỷ dân, vì thế, vừa là bài toán kinh tế, vừa là bước đi chiến lược trong bàn cờ vĩ mô toàn cầu.

  • Đêm cuối ở quán Hương Đêm, chị Mai kéo tôi vào phòng VIP và nói nhỏ: ‘Nếu mai tao không còn ở đây nữa, đừng tìm tao

    Đêm cuối ở quán Hương Đêm, chị Mai kéo tôi vào phòng VIP và nói nhỏ: ‘Nếu mai tao không còn ở đây nữa, đừng tìm tao

    Quán Hương Đêm nằm ở ven quốc lộ 13 – đoạn giáp giữa thị trấn Phú Lâm và xã Tân Dực.

    Ban ngày chỉ là căn nhà cấp bốn với tấm biển cũ kỹ, nhưng về đêm lại sáng rực ánh đèn đỏ, tiếng nhạc xập xình, tiếng cười nói nhòe trong khói thuốc.

    Tôi – Hằng, làm ở đây đã gần một năm. Quán có 6 “chị em”, trong đó chị Mai là người nổi tiếng nhất – vừa đẹp, vừa khôn khéo, khách quen ai cũng chỉ đòi gặp chị.
    Không ai biết chị đến từ đâu, chỉ biết mỗi tháng chị đều gửi đi một phong bì dày cho ai đó tên “Tú” ở Bình Dương.

    Tối hôm đó là đêm thứ bảy, khách đông nghịt.Khoảng gần 1h sáng, khi tôi đang dọn bàn thì chị Mai bước ra khỏi phòng VIP, gương mặt chị trắng bệch, môi run run.

    Chị kéo tôi lại, nói nhỏ, hơi thở khét mùi rượu nhưng ánh mắt rất tỉnh:

    “Hằng… mai tao có chuyện phải đi xa. Nếu mai tao không còn ở đây nữa, đừng tìm tao… nhớ đấy.”

    Tôi cười gượng:

    “Đi xa đâu chị, mai chủ nhật mà, khách quen toàn hẹn chị mà.”

    Chị không nói gì, chỉ siết chặt tay tôi – lạnh buốt, rồi bỏ lên phòng trên gác.

    3h đêm.Trời mưa lớn.

    Tôi vẫn còn thức vì phải dọn lại quầy bar. Giữa tiếng sấm, tôi nghe thấy tiếng kéo ghế từ trên gác, rồi một tiếng rơi “rầm” như có vật gì đổ xuống.

    Tôi chạy lên.Cánh cửa phòng chị Mai hé mở.

    Trong ánh đèn mờ, chị Mai đang ngồi trên ghế, tóc buông rũ, trước mặt là ly rượu đổ ngang và tờ giấy trắng viết nguệch ngoạc:

    “Xin lỗi… đừng để nó tìm thấy con.”

    Tôi hoảng hốt lao đến, nhưng vừa chạm vào người chị, đèn vụt tắt.
    Một giây sau, cửa bật mở – một người đàn ông mặc áo mưa đen đứng sừng sững ngoài hiên, nước chảy tong tong. Hắn nhìn tôi, rồi liếc xuống chị Mai.
    Không nói lời nào, hắn giật mạnh tờ giấy, nhét vào túi, rồi bỏ đi trong mưa.

    Sáng hôm sau, chị Mai biến mất.Phòng chị trống trơn, vali, quần áo, điện thoại – tất cả đều gone. Quán Hương Đêm đóng cửa 3 ngày liền vì “sự cố nội bộ”.

    Chủ quán – bà Phượng – chỉ nói gọn:

    “Chị Mai về quê rồi. Đừng hỏi nữa.”

    Nhưng ai cũng biết, chị không có quê.
    Cái địa chỉ trong hồ sơ xin việc trước đây là giả, số chứng minh là của người đã chết từ 3 năm trước.

    Ba tuần sau, công an đến quán.
    Họ hỏi về chị Mai, nói rằng một xác phụ nữ vừa được phát hiện trôi dạt ở bờ kênh khu công nghiệp Bình Dương.Trên cổ có đeo một sợi dây chuyền chạm chữ “T”.

    Và trong túi áo, có mảnh giấy ướt nhòe dòng chữ:

    “Xin lỗi… đừng để nó tìm thấy con.”

    Câu chữ ấy khiến tôi lạnh sống lưng.

    Ba tháng sau, khi quán Hương Đêm bị dỡ để xây khu đô thị, tôi đến dọn đồ, thấy dưới gầm cầu thang cũ có một hộp sắt rỉ, bên trong là tấm hình cũ chụp chị Mai với một đứa bé trai chừng 5 tuổi – đeo sợi dây chuyền chữ “T”.

    Mặt thằng bé giống hệt người đàn ông mặc áo mưa đêm đó.

    Họ nói chị Mai là “gái quán”, là “đàn bà tội lỗi”.
    Nhưng đến khi hiểu ra mọi chuyện – chị chỉ là người mẹ trốn chạy khỏi kẻ đã giết chồng mình và tìm cách bảo vệ con – thì đã quá muộn.Tôi vẫn còn nhớ như in, buổi tối cuối cùng ấy…

    Trước khi bước lên phòng, chị Mai ngoái lại cười, nói nhỏ:

    “Hằng, nếu mai tao không còn ở đây nữa… thì coi như chưa từng có tao nhé.”

    Và kể từ đó, quán Hương Đêm chẳng bao giờ mở lại nữa.

  • Ôпg Lão NgҺèo Bị Từ CҺṓι TҺăm CҺáu Traι Mớι NҺập Ngũ, NҺưпg Một Cuộc Đιệп TҺoạι KҺιếп Ngườι Ngăп Cảп PҺảι Trả Gιá Đắt

    Ôпg Lão NgҺèo Bị Từ CҺṓι TҺăm CҺáu Traι Mớι NҺập Ngũ, NҺưпg Một Cuộc Đιệп TҺoạι KҺιếп Ngườι Ngăп Cảп PҺảι Trả Gιá Đắt

    Buổi sáng hôm đó, trời xám xịt như có mưa.

    Trước cổng doanh trại huấn luyện tân binh số 4, một ông lão gầy gò đứng lặng lẽ từ rất sớm. Ông mặc chiếc áo sơ mi đã bạc màu, quần vải sờn gối, đôi dép nhựa cũ mòn đến mức nhìn rõ vết nứt ở quai. Trên tay ông là một túi vải nhỏ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo lính đã giặt phẳng phiu và một túi bánh khô.

    Ông tên Nguyễn Văn Lâm, bảy mươi hai tuổi, quê ở một huyện nghèo miền Trung. Ông đi xe khách suốt đêm, xuống bến từ tinh mơ, rồi bắt xe ôm đến đây chỉ để gặp cháu trai duy nhất của mình – Nguyễn Hoàng Minh, tân binh vừa nhập ngũ được hơn hai tuần.

    Minh mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Cha mẹ nó mất trong một vụ tai nạn lao động khi nó mới lên sáu. Từ đó, ông Lâm một mình nuôi cháu khôn lớn bằng nghề phụ hồ, nhặt ve chai, ai thuê gì làm nấy. Minh chính là cả cuộc đời ông.

    Ngày Minh nhận giấy báo nhập ngũ, ông Lâm không ngủ được cả đêm. Vừa lo, vừa tự hào. Ông gom góp từng đồng lẻ để mua cho cháu đôi giày mới, dù Minh nói trong quân độiđã phát đủ.

    — Ông cứ giữ tiền mà thuốc thang — Minh cười — Con đi vài tháng là quen thôi.

    Nhưng ông Lâm vẫn đi.

     

    Ông muốn tận mắt nhìn thấy cháu mình một lần, chỉ một lần thôi, để biết nó có ăn uống được không, có bị bắt nạt không, có chịu nổi môi trường khắc nghiệt ấy không.

    Ông đứng trước cổng doanh trại, dáng lom khom, tay nắm chặt túi đồ.

    Người gác cổng là Thượng sĩ Trọng, khoảng ngoài ba mươi, gương mặt lạnh, ánh mắt đầy vẻ khó chịu.

    — Ông tìm ai? — Trọng hỏi, giọng cộc lốc.

    — Dạ… tôi là ông của tân binh Nguyễn Hoàng Minh. Tôi muốn vào thăm cháu một lát… — ông Lâm nói nhỏ, lễ phép.

    Thượng sĩ Trọng liếc qua người ông từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở đôi dép cũ.

    — Không có lịch thăm thân. Không vào được.

    — Dạ… tôi biết quy định. Nhưng tôi đi xa quá, chỉ xin nhìn cháu một chút thôi, ở ngoài cổng cũng được… — ông Lâm khẩn khoản.

    — Tôi nói không là không. — Trọng gắt — Doanh trại là nơi quân sự, không phải muốn vào là vào.

    Ông Lâm cúi đầu.

    — Tôi chỉ muốn gửi cho cháu ít đồ… với hỏi thăm sức khỏe…

    — Gửi đồ cũng không được. — Trọng khoanh tay — Ông không nghe rõ à?

    Một vài người lính khác đứng gần đó liếc nhìn, nhưng không ai dám lên tiếng.

    Ông Lâm đứng yên, tay run run. Ông không cãi. Cũng không dám làm lớn chuyện. Cả đời ông quen nhẫn nhịn.

    — Hay… chú cho tôi ngồi đợi chút, lỡ cháu ra tập… — ông nói, giọng đã lạc đi.

    — Đi chỗ khác. Đừng đứng chắn cổng. — Trọng xua tay.

    Ông lão lặng lẽ kéo túi vải, bước ra bãi đất trống bên cạnh cổng. Ông ngồi xuống gốc cây, lưng dựa vào thân cây xù xì, mắt dán về phía bên trong doanh trại.

    Thời gian trôi chậm chạp.

    Nắng lên dần. Mồ hôi thấm ướt lưng áo ông.

    Đến gần trưa, ông Lâm bắt đầu ho khan. Ngực tức, hơi thở nặng nề. Nhưng ông vẫn cố ngồi, không dám rời đi. Ông sợ chỉ cần mình đứng dậy một chút, Minh lại vừa hay đi ngang mà không gặp được.

    Khoảng hơn mười một giờ, Thượng sĩ Trọng đi ra, thấy ông lão vẫn còn đó thì nhíu mày.

    — Sao ông còn ngồi đây?

    — Dạ… tôi chờ… — ông Lâm nói yếu ớt.

    — Tôi đã bảo không được thăm! Ông cố tình gây rối à?

    — Không… tôi không gây rối… tôi chỉ…

    Chưa nói hết câu, ông Lâm bỗng ôm ngực, mặt tái mét. Túi vải rơi xuống đất.

    — Ông làm cái trò gì đấy? — Trọng cau có — Đừng có giả vờ!

    Ông Lâm không trả lời được nữa. Hơi thở đứt quãng, mồ hôi lạnh túa ra.

    Một chiến sĩ trẻ chạy lại:

    — Anh Trọng, hình như ông ấy không ổn thật…

    — Gọi quân y. — Trọng nói qua loa, giọng khó chịu — Đúng là phiền phức.

    Trong lúc chờ, một người lính khác nhặt chiếc điện thoại cũ từ túi áo ông Lâm rơi ra. Màn hình nứt, nhưng vẫn còn pin.

    — Trong máy có cuộc gọi gần nhất… tên “Anh Sâm”.

    Người lính do dự rồi bấm gọi.

    Chỉ sau hai hồi chuông, đầu dây bên kia bắt máy.

    — Tôi nghe.

    Giọng người đàn ông trầm, dứt khoát.

    — Dạ… cháu xin lỗi… đây là điện thoại của ông Nguyễn Văn Lâm… ông ấy đang ở cổng doanh trại… ông bị đau ngực, có vẻ rất nặng…

    Đầu dây bên kia im lặng đúng một giây.

    — Cổng doanh trại nào?

    — Dạ… doanh trại huấn luyện số 4, khu vực…

    — Ai là người trực cổng?

    Người lính nhìn sang Thượng sĩ Trọng, rồi đáp:

    — Dạ… Thượng sĩ Trọng ạ…

    Cuộc gọi kết thúc.

    Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Hai mươi phút sau.

    Một chiếc xe biển xanh dừng trước cổng doanh trại. Không còi hú. Không phô trương. Nhưng khi người bước xuống xe, toàn bộ sĩ quan trực ban đứng nghiêm.

    Người đàn ông khoảng ngoài năm mươi, quân hàm Đại tá, gương mặt nghiêm nghị.

    — Ông Lâm đâu? — ông hỏi.

    Quân y vừa dìu ông Lâm lên cáng.

    — Tôi là người nhà ông ấy. — Đại tá nói — Và tôi cũng là người bảo trợ pháp lý cho cháu Nguyễn Hoàng Minh.

    Không khí như đông cứng.

    Chưa dừng lại ở đó.

    Một cuộc điện thoại khác được thực hiện ngay tại chỗ. Chỉ vài câu ngắn gọn.

    Ba mươi phút sau, chỉ huy cấp cao của đơn vị xuất hiện.

    Cuộc kiểm tra đột xuất bắt đầu ngay trong chiều hôm đó.

    Camera cổng được trích xuất.

    Lời khai được ghi lại.

    Những câu nói: “Đi chỗ khác”, “Không được thăm”, “Đừng giả vờ” được phát lại rõ ràng, không thiếu một chữ.

    Thượng sĩ Trọng tái mặt.

    Đến tối, quyết định được công bố:

    • Thượng sĩ Trọng bị đình chỉ công tác, xem xét kỷ luật nghiêm khắc vì vi phạm quy tắc ứng xử với thân nhân quân nhân
    • Đơn vị phải tổ chức rà soát lại toàn bộ quy trình tiếp nhận thân nhân

    Ba ngày sau, ông Lâm tỉnh lại trong bệnh viện quân y.

    Minh đứng bên giường, nắm tay ông, mắt đỏ hoe.

    — Con xin lỗi… vì để ông phải đi xa như vậy…

    Ông Lâm cười yếu ớt.

    — Không sao… ông chỉ cần biết… con ổn… là được…

    Người đàn ông mang quân hàm Đại tá đứng phía sau, khẽ nói:

    — Có những người, tưởng mình nắm quyền trong tay, nhưng lại quên mất rằng quân đội tồn tại để bảo vệ nhân dân – không phải để khinh thường họ.

    Ngoài cửa sổ, nắng chiều chiếu xuống sân doanh trại.

    Mọi thứ vẫn như cũ.

    Chỉ có một điều đã khác:
    Không ai còn dám coi thường một ông lão nghèo đứng trước cổng doanh trại nữa.

  • Người từng chuyển tiền vào 5 tài khoản MBbank, BIDV và Zalopay dưới đây khẩn trương đến công an trình báo, thời hạn trước ngày 15/3/2026

    Người từng chuyển tiền vào 5 tài khoản MBbank, BIDV và Zalopay dưới đây khẩn trương đến công an trình báo, thời hạn trước ngày 15/3/2026

    Công an TP Đà Nẵng đang điều tra đường dây lừa đảo chiếm đoạt tiền qua MoMo, ZaloPay từ tháng 6 – 12/2025 và kêu gọi các nạn nhân từng chuyển tiền vào 5 tài khoản liên quan nhanh chóng trình báo trước ngày 15/3/2026.

    Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Đà Nẵng đang thụ lý điều tra vụ án hình sự “Sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản” xảy ra trên toàn quốc trong thời gian từ khoảng tháng 6/2025 đến tháng 12/2025 do Lê Thanh Vũ, Lương Công Hay cùng đồng bọn thực hiện.

    Quá trình điều tra Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Đà Nẵng xác định: Trong khoảng thời gian từ tháng 6 năm 2025 đến tháng 12 năm 2025, thông qua mạng xã hội facebook, nhóm Vũ, Hay cùng đồng bọn đã sử dụng các tài khoản có nickname “Tâm Nguyễn”; “Phạm Tuấn”; “Dế TK”; “Hải Bình”; “Hải Trần” để tìm kiếm cái bài viết có nội dung liên quan đến các từ khóa “MOMO”; “ZALOPAY”, các giao dịch chuyển nhầm tiền, và các lỗi phát sinh trong quá trình sử dụng tài khoản ngân hàng.

    Người từng chuyển tiền vào 5 tài khoản MBbank, BIDV và Zalopay dưới đây khẩn trương đến công an trình báo, thời hạn trước ngày 15/3/2026- Ảnh 1.

    Ngày 25/12/2025, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Đà Nẵng đã tống đạt quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Lê Thanh Vũ

    Sau đó, các đối tượng tiến hành dò tìm số điện thoại của người bị hại, kiểm tra xác định có hay không việc sử dụng các ví điện tử “MoMo”; “Zalopay” nhằm mục đích chiếm đoạt tài sản. Sau khi có được thông tin của người bị hại, nhóm đối tượng đã đóng giả người nhận nhầm (để hỗ trợ việc trả lại tiền); đóng giả nhân viên ngân hàng (để hỗ trợ việc kiểm tra, xác thực tài khoản; hỗ trợ khắc phục các lỗi phát sinh trong quá trình sử dụng tài khoản ngân hàng) và đưa ra các thông tin gian dối, dẫn dắt các bị hại phải tin lời mà cung cấp thông tin cá nhân bao gồm: căn cước công dân, tài khoản ngân hàng…, và thực hiện theo các yêu cầu khác của đối tượng nhằm xác minh, liên kết tài khoản ngân hàng vào MoMo, Zalopay; chuyển tiếp và cung cấp mã OTP cho các đối tượng.

    Người từng chuyển tiền vào 5 tài khoản MBbank, BIDV và Zalopay dưới đây khẩn trương đến công an trình báo, thời hạn trước ngày 15/3/2026- Ảnh 2.

    Đối tượng Lương Công Hay

    Sau khi có mã OTP từ người bị hại, các đối tượng nhanh chóng đăng nhập, kiểm soát và chiếm đoạt trái phép quyền quản lý sử dụng các ví điện tử MOMO, ZALOPAY của người bị hại. Cuối cùng, các đối tượng thực hiện các lệnh chuyển tiền về các tài khoản ngân hàng của đối tượng rồi chiếm đoạt tiền của các bị hại, chia nhau tiêu xài.

    Căn cứ tài liệu thu thập được trong quá trình điều tra vụ án, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Đà Nẵng xác định trong khoảng thời gian từ tháng 6/2025 đến tháng 12/2025, nhóm đối tượng đã sử dụng tổng cộng 05 thông tin tài khoản ngân hàng, cùng ví điện tử để thực hiện hành vi chiếm đoạt tiền của các bị hại, cụ thể:

    – Tài khoản Zalopay số 0779258005 mang tên CAO THỊ THU THUỲ.

    – Tài khoản Zalopay số 0762750879 mang tên NGUYỄN ĐĂNG PHI.

    – Tài khoản Zalopay số 0763157771 mang tên HÀ THỊ HỒNG DUYÊN.

    – Tài khoản ngân hàng MBbank số 0706707077 mang tên NGUYỄN PHƯƠNG HÙNG.

    – Tài khoản ngân hàng BIDV số 8851351777 mang tên HÀ THỊ BÌNH.

    Để phục vụ công tác điều tra mở rộng và giải quyết triệt để vụ án, đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của công dân, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Đà Nẵng thông báo ai là nạn nhân bị lừa đảo chuyển tiền đến các số tài khoản nêu trên thì nhanh chóng liên hệ Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Đà Nẵng – Tổ công tác khu vực 3 (Địa chỉ: Số 15 Hoàng Diệu, phường Điện Bàn, thành phố Đà Nẵng) để trình báo.

    Thời gian trình báo từ nay đến trước ngày 15/03/2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Đà Nẵng sẽ kết thúc vụ án theo quy định. Thông tin cần thiết liên hệ Điều tra viên Hồ Đức Vinh, SĐT: 0935991388.

  • Tài khoản ngân hàng có thể mất sạch tiền nếu người dùng chụp và gửi bức ảnh này!

    Tài khoản ngân hàng có thể mất sạch tiền nếu người dùng chụp và gửi bức ảnh này!

    Công an khuyến cáo người dân không chụp ảnh chân dung theo hướng dẫn từ người lạ để tránh bị chiếm đoạt tiền trong tài khoản ngân hàng.

    Thời gian gần đây, nhiều đối tượng lừa đảo giả danh nhân viên bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội để tiếp cận người dân, hướng dẫn cập nhật các loại sổ khám chữa bệnh điện tử. Khi nạn nhân làm theo yêu cầu, đối tượng có thể chiếm quyền kiểm soát thiết bị di động và rút toàn bộ tiền trong tài khoản ngân hàng chỉ trong thời gian rất ngắn.

    Một vụ việc vừa xảy ra tại tỉnh Gia Lai. Chiều 5/1/2026, ông T.Q.M. nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại lạ. Người gọi tự xưng là nhân viên bảo hiểm xã hội, cho biết đang triển khai việc hướng dẫn người dân cập nhật sổ khám sức khỏe điện tử, bảo hiểm y tế điện tử nhằm thuận tiện cho việc khám chữa bệnh và theo dõi hồ sơ y tế trên hệ thống.

    Theo trình bày của nạn nhân, nội dung cuộc gọi không mang tính đe dọa như các hình thức lừa đảo thường gặp. Đối tượng trao đổi với thái độ lịch sự, nói đúng thông tin liên quan đến nhu cầu thực tế, khiến ông M. tin tưởng và tiếp tục làm theo hướng dẫn.

    Có thể mất sạch tiền trong tài khoản ngân hàng nếu người dùng chụp và gửi bức ảnh này

    Trong quá trình trao đổi, đối tượng yêu cầu ông M. cung cấp một số thông tin cá nhân, bao gồm dữ liệu định danh và thông tin tài khoản ngân hàng với lý do liên kết để thanh toán viện phí khi sử dụng bảo hiểm y tế điện tử. Sau đó, đối tượng tiếp tục hướng dẫn truy cập vào một đường link và thực hiện thao tác chụp ảnh cận khuôn mặt để hoàn tất quá trình xác thực.

    Do gặp khó khăn khi thao tác, ông M. đã nhờ con gái hỗ trợ thực hiện các bước theo hướng dẫn từ cuộc gọi. Sau khi hoàn tất các thao tác, ông M. cho rằng việc đăng ký bảo hiểm y tế điện tử đã thành công.

    Tuy nhiên, chỉ chưa đầy hai phút sau, ông M. kiểm tra tài khoản ngân hàng thì phát hiện toàn bộ số tiền hơn 114 triệu đồng trong tài khoản đã bị trừ.

    Theo cơ quan Công an, đây là thủ đoạn lừa đảo nhằm chiếm đoạt tiền trong tài khoản ngân hàng thông qua việc kiểm soát thiết bị di động của nạn nhân. Các đối tượng thường giả danh cán bộ bảo hiểm xã hội, nhắm vào người cao tuổi, người đang hưởng lương hưu, trợ cấp bảo hiểm xã hội hoặc những người ít tiếp cận công nghệ.

    Cơ quan chức năng khuyến cáo người dân không cung cấp thông tin cá nhân, thông tin tài khoản ngân hàng; không chụp ảnh chân dung, không truy cập đường link lạ theo hướng dẫn từ các cuộc gọi tự xưng là cán bộ bảo hiểm xã hội. Khi có nghi vấn, người dân cần liên hệ trực tiếp với cơ quan bảo hiểm xã hội hoặc công an xã, phường nơi cư trú để được xác minh và hỗ trợ kịp thời.

  • Thông tin mới về gọi điện thoại qua Za:lo mà tất cả người dân cần biết

    Thông tin mới về gọi điện thoại qua Za:lo mà tất cả người dân cần biết

    Thời gian gần đây, tình trạng các đối tượng lừa đảo sử dụng hình thức gọi điện thoại, nhắn tin qua Zalo, SMS để chiếm đoạt tài sản tiếp tục gia tăng với nhiều thủ đoạn ngày càng tinh vi. Không chỉ gây thiệt hại về kinh tế, các hành vi này còn khiến nhiều người rơi vào trạng thái lo lắng, bất an.

    Trước thực trạng trên, Công an tỉnh Quảng Ngãi khuyến cáo người dân cần nâng cao cảnh giác, chủ động nhận diện sớm các dấu hiệu của cuộc gọi có dấu hiệu lừa đảo.

    Nhận diện các cuộc gọi lừa đảo

    Theo cơ quan Công an, một thủ đoạn phổ biến là các đối tượng cung cấp thông tin mập mờ, thiếu căn cứ pháp lý. Chúng thường tự xưng là cán bộ công an, viện kiểm sát, tòa án, nhân viên ngân hàng hoặc đại diện một tổ chức nào đó nhưng không chứng minh được danh tính, không nói rõ mục đích cuộc gọi. Khi người nghe yêu cầu xác minh, các đối tượng thường né tránh, trả lời vòng vo hoặc cúp máy đột ngột.

    Thông tin mới về gọi điện thoại qua Zalo mà tất cả người dân cần biết- Ảnh 1.

    Đối tượng giả mạo Công an gọi Zalo hình ảnh, nhằm mục đích chiếm đoạt tài khoản ngân hàng của nạn nhân. (Ảnh: Cổng thông tin điện tử Công an tỉnh Hà Tĩnh)

    Bên cạnh đó, các đối tượng lừa đảo thường tạo tâm lý khẩn cấp, liên tục thúc giục người nghe phải xử lý “ngay lập tức”, kèm theo các lời đe dọa như phong tỏa tài khoản, liên quan đến vụ án hoặc mất quyền lợi. Việc gây áp lực thời gian nhằm khiến nạn nhân hoang mang, mất khả năng suy xét là chiêu trò quen thuộc của các nhóm lừa đảo.

    Đáng chú ý, nhiều cuộc gọi yêu cầu cung cấp thông tin cá nhân, tài chính như số tài khoản ngân hàng, mã OTP, số thẻ tín dụng hoặc số Căn cước công dân. Công an khẳng định, các cơ quan nhà nước và tổ chức tín dụng không bao giờ yêu cầu người dân cung cấp các thông tin nhạy cảm này qua điện thoại. Mọi yêu cầu dưới hình thức trên đều tiềm ẩn nguy cơ lừa đảo.

    Ngoài ra, một số đối tượng còn đánh vào tâm lý ham lợi bằng các lời mời trúng thưởng, hoàn tiền, nhận quà hoặc ưu đãi lớn, nhưng luôn kèm theo yêu cầu chuyển tiền, đóng phí hoặc cung cấp thông tin cá nhân trước khi “nhận quyền lợi”.

    Cảnh giác tin nhắn Zalo, SMS giả danh nhà trường

    Song song với các cuộc gọi lừa đảo, Công an tỉnh Cà Mau cũng phát đi cảnh báo về thủ đoạn lừa đảo qua tin nhắn Zalo, SMS, đặc biệt nhắm vào phụ huynh học sinh.

    Lợi dụng việc nhiều trường học triển khai sổ liên lạc điện tử, ứng dụng học tập và quản lý hồ sơ trực tuyến, các đối tượng xấu giả danh giáo viên, cán bộ nhà trường hoặc nhân viên quản trị hệ thống để liên hệ với phụ huynh. Chúng đưa ra các lý do như bổ sung hồ sơ học bạ điện tử, xác thực mã định danh học sinh, cập nhật thông tin sai lệch hoặc nâng cấp ứng dụng.

    Sau khi tạo được lòng tin, các đối tượng gửi đường link giả mạo có giao diện gần giống trang web chính thống. Khi phụ huynh truy cập link, cài đặt ứng dụng lạ hoặc nhập thông tin theo hướng dẫn, thiết bị có thể bị chiếm quyền kiểm soát, dẫn đến việc tài khoản ngân hàng bị xâm nhập, tiền bị chuyển đi trái phép, thậm chí thông tin cá nhân bị sử dụng cho các hành vi vi phạm pháp luật khác.

    Khuyến cáo của cơ quan Công an

    Trước diễn biến phức tạp của tình trạng lừa đảo trên không gian mạng, cơ quan Công an khuyến cáo người dân cần giữ bình tĩnh, không làm theo các yêu cầu qua điện thoại, tin nhắn khi chưa được xác minh.

    Đối với các thông tin liên quan đến học tập, hồ sơ của học sinh, phụ huynh cần trực tiếp xác minh với giáo viên chủ nhiệm hoặc qua các kênh liên lạc chính thức của nhà trường. Tuyệt đối không cung cấp số Căn cước công dân, thông tin tài khoản ngân hàng, mật khẩu hay mã OTP dưới bất kỳ hình thức nào.

    Người dân cũng cần thận trọng với các đường link lạ, không rõ nguồn gốc; không truy cập, không tải hoặc cài đặt các ứng dụng theo hướng dẫn từ người không quen biết. Đồng thời, nên tăng cường bảo mật tài khoản bằng mật khẩu mạnh và kích hoạt xác thực hai lớp.

    Khi phát hiện hoặc nghi ngờ bị lừa đảo, người dân cần dừng ngay mọi giao dịch và nhanh chóng trình báo cơ quan Công an nơi gần nhất để được hỗ trợ, xử lý kịp thời. Nâng cao cảnh giác chính là biện pháp hiệu quả nhất để bảo vệ tài sản và thông tin cá nhân trước các thủ đoạn lừa đảo ngày càng tinh vi hiện nay.

  • CĐV Trung Quốc phản ứng bất ngờ sau hành động xin lỗi của Đình Bắc

    CĐV Trung Quốc phản ứng bất ngờ sau hành động xin lỗi của Đình Bắc

    Khá nhiều CĐV Trung Quốc đã an ủi, thậm chí còn chúc cho Đình Bắc có thể phát triển sự nghiệp ở… J.League.

    Ngày 21 tháng 1 năm 2026, báo Đời Sống Pháp Luật đăng tải bài viết với tiêu đề “CĐV Trung Quốc phản ứng bất ngờ sau hành động xin lỗi của Đình Bắc”. Nội dung như sau:

    Ở trận bán kết giải U23 châu Á tối qua, U23 Trung Quốc đã thi đấu thăng hoa, đánh bại U23 Việt Nam 3-0. Đây là trận đấu mà tiền đạo Nguyễn Đình Bắc chỉ vào sân từ ghế dự bị nhưng anh không để lại được nhiều dấu ấn giống như các trận đấu trước đó.

    Sau khi trận đấu kết thúc, trang Dongqiudi của Trung Quốc đã đăng một bài viết nói về hành động xin lỗi của Đình Bắc.

    “U23 Việt Nam đã phải chịu thất bại 0-3 trước U23 Trung Quốc, qua đó không thể lọt vào chung kết. Tiền đạo dự bị Nguyễn Đình Bắc đã công khai xin lỗi trên trang mạng xã hội cá nhân sau trận đấu.

    Lời xin lỗi của Đình Bắc mau chóng thu hút sự chú ý rộng rãi từ người hâm mộ Việt Nam, những người đã để lại rất nhiều bình luận động viên và an ủi anh, đồng thời ghi nhận những đóng góp của anh cho U23 Việt Nam trong suốt giải đấu”- Dongqiudi viết.

    Trang tin của Trung Quốc cũng trích lại một số ý kiến bình luận từ người hâm mộ Việt Nam:

    -“Không sao đâu, bạn và toàn đội đã cố gắng hết sức, các bạn đã thi đấu xuất sắc trong năm nay. Các bạn đã có một giải đấu tuyệt vời”.

    – “Bạn đã làm rất tốt! Mong chờ sự trở lại mạnh mẽ của bạn.”

    Đình Bắc xin lỗi trên mạng xã hội sau trận đấu.

    Điều đáng nói hơn là có khá nhiều độc giả là những người hâm mộ từ Trung Quốc cũng để lại bình luận bên dưới bài viết của Dongqiudi. Trong đó, không ít CĐV Trung Quốc đã dành lời an ủi cho Đình Bắc, thậm chí còn chúc cho tiền đạo này sẽ có thể sang thi đấu ở giải J.League của Nhật Bản.

    -“ Trong vài năm nữa, Việt Nam chắc chắn sẽ là một đội bóng hàng đầu châu Á. Số 7 của Việt Nam cũng rất điển trai và là một ngôi sao thực thụ. Việt Nam không còn là “ngựa ô” nữa; họ đã thể hiện tiềm năng của một đội bóng mạnh” – một ý kiến bình luận trên Dongqiudi.

    -“ Bạn không thể làm gì được với chấn thương. Đến khi bạn vào sân trong hiệp hai, U23 Trung Quốc đã đánh bại bạn hoàn toàn rồi. Tôi hy vọng bạn có thể phát triển sự nghiệp của mình ở J-League” – một ý kiến khác bình luận.

    -“Anh không cần phải quỳ xuống để xin lỗi. Hãy đứng dậy. Thắng bại là chuyện rất bình thường trong bóng đá” – một ý kiến khác trên Dongqiudi.

    Tại giải U23 châu Á 2026, Đình Bắc ra sân trong cả 5 trận nhưng chỉ có 1 trận đá chính. Anh đóng góp nổi bật cho thành tích vào bán kết của U23 Việt Nam với 3 bàn thắng và 1 pha kiến tạo.

    Báo Tiền Phong cũng đăng tải bài viết với tiêu đề “Đình Bắc xin lỗi, thủ môn Trung Kiên mắt đỏ hoe sau trận thua U23 Trung Quốc”. Nội dung như sau:

    U23 Việt Nam đã phải dừng bước ở bán kết sau thất bại trước U23 Trung Quốc. Phải thừa nhận, đây là chiến thắng xứng đáng của đối thủ khi U23 Trung Quốc chơi hay hơn cả trong phòng ngự lẫn tấn công trên nền tảng của một chiến thuật sắc sảo.

    Trả lời phỏng vấn sau trận đấu, thủ môn Trung Kiên của U23 Việt Nam mắt đỏ hoe, không giấu được cảm xúc thất vọng sau trận thua đậm. “U23 Trung Quốc hoàn toàn khác với các đối thủ mà U23 Việt Nam đã chạm trán trước đó và khác so với cả chính họ ở các trận trước. Họ đã chơi tốt, chúng tôi bất ngờ khiến các kế hoạch, chiến thuật không đi đúng hướng. Toàn đội sẽ phải xốc lại, tập trung cao để chuẩn bị cho trận tranh hạng ba với U23 Hàn Quốc”, Trung Kiên chia sẻ.

    Theo thủ môn Trung Kiên, sự thay đổi trong cách tiếp cận trận đấu của U23 Trung Quốc khiến U23 Việt Nam gặp nhiều khó khăn, đặc biệt ở khả năng kiểm soát thế trận và tổ chức phòng ngự trong hiệp 2.

    Trong khi đó, tiền đạo Nguyễn Đình Bắc đã đăng tải dòng trạng thái ngắn nhưng đầy cảm xúc trên trang cá nhân, nhanh chóng thu hút sự chú ý của người hâm mộ.

    “Lời đầu tiên Bắc muốn nói là xin lỗi tất cả mọi người ạ!”, Đình Bắc viết, kèm theo biểu tượng cảm xúc buồn và hình ảnh anh cúi gập người, áp trán xuống mặt sân sau khi trận đấu khép lại. Khoảnh khắc này được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội, trở thành hình ảnh tiêu biểu cho nỗi thất vọng và sự day dứt của các cầu thủ U23 Việt Nam sau khi dừng bước trước ngưỡng cửa Chung kết.

    Bài đăng của Đình Bắc nhanh chóng nhận được hàng chục nghìn lượt tương tác và bình luận, phần lớn là những lời động viên, chia sẻ từ người hâm mộ. Nhiều ý kiến cho rằng thất bại là điều khó tránh khỏi trong bóng đá, đồng thời ghi nhận tinh thần thi đấu và hành trình vào tới bán kết U23 châu Á của toàn đội.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp

    Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp

    Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp…

    Ngày đầu về ra mắt nhà người yêu, Mai đã chuẩn bị rất kỹ. Cô chọn một chiếc váy dài nhã nhặn, gọn gàng và thanh lịch. Tóc buộc thấp, trang điểm nhẹ nhàng, đủ để tôn lên vẻ dịu dàng, hiền hậu. Mai là nhân viên văn phòng, sinh ra trong một gia đình giáo viên, được dạy dỗ kỹ càng từ lời ăn tiếng nói đến cách cư xử. Nhưng có lẽ cô không ngờ, chuyến ra mắt ấy lại là một “bài kiểm tra” không chính thức, mà cả nhà trai đã âm thầm chuẩn bị.

    Hôm đó, nhà Hùng – bạn trai Mai – tổ chức tiệc mừng thọ cho ông nội. Cả họ hàng đổ về, khách khứa đông đến mức thuê tới năm chục mâm cỗ. Mai đến nơi từ sớm, cùng Hùng phụ bày bàn, dọn ghế. Mẹ Hùng đon đả chào hỏi, nhưng ánh mắt bà lại hơi lạnh nhạt. Khi nhìn Mai, bà không nói gì nhiều, chỉ liếc một lượt từ đầu đến chân.

    Tiệc kết thúc, ai nấy no nê, vui vẻ ra về. Chén đĩa ngổn ngang trong sân. Mẹ Hùng bỗng gọi Mai ra, chỉ tay vào bồn nước, lạnh lùng bảo:
    – Con gái con lứa, về nhà bạn trai cũng nên xắn tay phụ việc. Ở quê, ai chẳng thế. Cháu vào rửa giúp bác mấy cái mâm bát nhé, có gì đâu mà ngại.

    Nhưng “mấy cái” hóa ra là 50 mâm – chồng chén cao ngất, mâm inox đen nhẻm vì dầu mỡ. Bà và vài người họ hàng đứng ở gần đó, cười cười:
    – Xem xem con dâu tương lai có biết làm việc nhà không.

    Hùng đứng cạnh, ái ngại định lên tiếng thì mẹ anh đã lườm:
    – Đàn ông thì biết gì. Việc đàn bà, để con gái người ta thể hiện.

    Mai không nói gì. Cô mỉm cười nhẹ, tháo khuyên tai, xắn tay áo, rồi đi vào bếp lấy tạp dề. Nhưng cô không lao vào rửa ngay. Mai mở điện thoại, gọi vài cuộc rồi quay ra nói:
    – Dạ, bác cho cháu mấy phút. Cháu xin phép xử lý theo cách của mình.

    Mọi người ngơ ngác nhìn cô. Mười lăm phút sau, một chiếc xe tải nhỏ đỗ xịch trước cổng. Bốn người mặc đồng phục bước xuống – nhân viên của dịch vụ vệ sinh tiệc cưới. Họ mang theo chậu nước, nước rửa bát, giẻ lau và bắt đầu rửa bát đĩa như một tổ đội chuyên nghiệp.

    Mai đứng cạnh, giám sát từng chút một, còn phụ họ lau khô, xếp lại vào rổ. Chưa đầy một tiếng, sân sạch bóng. Mẹ Hùng và họ hàng đứng tròn mắt, không ai nói nên lời. Bà lúng túng hỏi:
    – Ủa, cháu gọi ai đến vậy?

    Mai mỉm cười:
    – Dạ, cháu quen bên cung cấp dịch vụ. Họ chuyên phục vụ nhà hàng tiệc cưới. Mỗi mâm bát tính 20.000 đồng, tổng cộng là một triệu. Nhưng vì cháu là khách quen nên được giảm còn tám trăm. Cháu xin phép được tự trả. Đáng lẽ cháu rửa, nhưng cháu sợ không sạch và tốn thời gian của cả nhà. Thay vì thế, cháu nghĩ nên giải quyết gọn gàng, sạch sẽ và vẫn chu toàn.

    Một người dì của Hùng buột miệng:
    – Trời đất ơi, con bé này khéo quá!

    Mẹ Hùng ban đầu có vẻ khó chịu, nhưng rồi cũng gật gù:
    – Cũng coi như biết xoay sở. Nhưng nhà bác coi trọng người phụ nữ biết hy sinh, chứ không phải ai cũng dùng tiền là xong.

    Mai nghe vậy, chỉ nhẹ nhàng đáp:
    – Dạ, cháu cũng tin vào sự hy sinh. Nhưng cháu nghĩ, phụ nữ hiện đại có thể hy sinh thông minh. Cháu vẫn sẵn sàng gánh vác việc nhà, chăm sóc gia đình, nhưng trong những tình huống bất ngờ, cháu chọn cách giải quyết hiệu quả thay vì cảm tính.

    Lúc này, ông nội của Hùng – nhân vật chính của bữa tiệc – chống gậy đi ra, nghe hết cuộc trò chuyện. Ông cười lớn:
    – Giỏi, giỏi lắm! Cái quan trọng không phải là rửa mấy cái bát mà là cách con bé xử lý vấn đề. Không hoảng loạn, không phản ứng tiêu cực, mà lại còn khiến người ta phải thán phục. Loại con dâu như thế, nhà này phải giục cưới gấp kẻo mất đấy!

    Cả họ cười rộ lên. Hùng lúc này mới dám nắm tay Mai, mắt ánh lên niềm tự hào.

    Kể từ sau buổi ra mắt ấy, thái độ của mẹ Hùng thay đổi hẳn. Bà chủ động gọi điện cho Mai, hỏi thăm, gửi đồ ăn quê. Cuộc nói chuyện nào cũng kết thúc bằng câu:
    – Bao giờ cháu rảnh, về chơi lâu lâu một chút nhé. Mà đừng để lâu quá, bác còn muốn sớm có cháu bồng nữa cơ!

  • Chồng Giữ Tay Để Tiểu Tam Đổ Rượu Lên Đầu Vợ Ngay Tiệc Tất Niên, 5 Phút Sau Chị Gái Vợ Giám Đốc Công An Đến Dạy Cho Hắn 1 Bài Học

    Chồng Giữ Tay Để Tiểu Tam Đổ Rượu Lên Đầu Vợ Ngay Tiệc Tất Niên, 5 Phút Sau Chị Gái Vợ Giám Đốc Công An Đến Dạy Cho Hắn 1 Bài Học

     

    Tiệc tất niên công ty Minh Thành tổ chức ở một nhà hàng sang trọng ngay trung tâm thành phố. Ánh đèn vàng rực, tiếng cụng ly rộn ràng, người người cười nói.

    Ngồi ở bàn gần sân khấu, Ngọc Anh siết chặt ly nước, mắt nhìn thẳng về phía chồng mình – Hoàng Long. Anh ta đang đứng phát biểu như một người đàn ông mẫu mực: “Cảm ơn mọi người đã đồng hành, đặc biệt là vợ tôi – hậu phương vững chắc.”

    Ngọc Anh nghe mà muốn nôn. Vì chỉ vài ngày trước, cô đã tận mắt thấy tin nhắn đầy mùi mật ngọt giữa Hoàng Long và một cô gái tên Thảo Vy, trợ lý mới tuyển.

    Nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn. Cô nghĩ: để sau tiệc, về nhà nói chuyện rõ ràng.

    Cho đến khi MC gọi tên Thảo Vy lên sân khấu “giao lưu văn nghệ”. Cô ta mặc váy đỏ bó sát, bước lên với nụ cười khiêu khích. Sau bài hát, Thảo Vy không về chỗ mà cầm một ly rượu vang đi thẳng xuống dưới.

    Cô ta dừng ngay trước mặt Ngọc Anh, giọng ngọt như mía lùi:
    “Chị Ngọc Anh… em kính chị một ly. Cảm ơn chị vì đã… giữ chồng giúp em lâu nay.”

    Cả bàn chết lặng.

    Ngọc Anh đứng bật dậy, định hất ly rượu đi. Nhưng Hoàng Long bất ngờ nắm chặt cổ tay cô, giữ cứng lại, ánh mắt lạnh tanh:
    “Ngọc Anh, em làm trò gì vậy? Giữ thể diện cho anh đi!”

    Chưa kịp phản ứng, Thảo Vy nghiêng ly. Rượu đỏ đổ thẳng lên đầu Ngọc Anh, chảy dọc xuống tóc, xuống cổ, thấm vào chiếc váy trắng.

    Tiếng cười rộ lên vài bàn gần đó. Có người quay điện thoại lại, ánh flash chớp liên tục.

    Ngọc Anh run lên vì nhục. Cô ngẩng lên nhìn Hoàng Long, mong một lời bênh vực. Nhưng anh ta vẫn đang giữ tay cô như giữ một kẻ tội đồ.

    Thảo Vy cúi sát, thì thầm:
    “Chị biết thân phận rồi thì tự rút đi. Đừng để em làm lớn chuyện.”

    Ngay lúc đó, cửa nhà hàng bật mở. Một giọng nữ sắc lạnh vang lên:
    “Ai cho phép mày làm nhục em tao ở đây?”

    Tất cả quay lại. Một người phụ nữ mặc sơ mi trắng, dáng cao, bước thẳng vào. Đằng sau là một người đàn ông mặc thường phục, gương mặt nghiêm nghị.

    Ngọc Anh sững sờ: chị gái cô – Thu Hà. Và người đàn ông kia… chính là Giám đốc Công an thành phố.

    Không khí trong nhà hàng đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc. Có người còn đang cầm điện thoại quay, nhưng thấy người đàn ông đi phía sau Thu Hà, tự động hạ máy xuống.

    Thu Hà bước thẳng tới bàn của Ngọc Anh. Đôi giày cao gót gõ “cộc cộc” nghe lạnh sống lưng. Ánh mắt chị không nhìn ai khác ngoài Hoàng Long và Thảo Vy.

    Ngọc Anh lúc đó tóc vẫn ướt rượu vang, mặt trắng bệch, cổ tay còn đỏ vì bị chồng bóp chặt.

    Thu Hà nhìn em gái một giây, rồi quay sang Hoàng Long:
    “Buông tay ra.”

    Hoàng Long vẫn còn cứng miệng, nhưng giọng đã run nhẹ:
    “Chị… chị Hà, đây là chuyện vợ chồng em… đang trong tiệc, chị đừng làm quá.”

    Thu Hà nhếch môi cười khinh:
    “Chuyện vợ chồng à? Vậy mày giữ tay vợ để con bồ đổ rượu lên đầu cũng là chuyện vợ chồng?”

  • Chia buồn với những người sở hữu 2 bất động sản trở lên!

    Chia buồn với những người sở hữu 2 bất động sản trở lên!

    Ông Phạm Thế Anh, chuyên gia từ Đại học Kinh tế Quốc dân đề xuất Việt Nam cân nhắc đánh thuế bất động sản với nhà thứ hai, để hạn chế đầu cơ và găm giữ tài sản.