Blog

  • Tôi ngoại tình suốt 5 năm, nhưng vợ tôi chưa từng làm ầm lên. Đến khi nhân tình sinh con, tôi mới hiểu được cô ấy tàn nhẫn tức mức nào

    Tôi ngoại tình suốt 5 năm, nhưng vợ tôi chưa từng làm ầm lên. Đến khi nhân tình sinh con, tôi mới hiểu được cô ấy tàn nhẫn tức mức nào

    Tôi tên Hoàng, 35 tuổi, làm quản lý kinh doanh cho một công ty thiết bị điện ở TP.HCM. Vợ tôi là Thu, 33 tuổi, giáo viên tiểu học. Chúng tôi cưới nhau 8 năm, có một con gái 6 tuổi tên Bống.

    Tôi từng nghĩ gia đình mình ổn. Thu hiền, ít nói, không ghen tuông vô cớ. Tôi đi sớm về khuya, công tác liên tục, cô ấy chỉ nhắn: “Anh về ăn cơm không?” hoặc “Nhớ mặc áo ấm.”

    Chính sự bình thản đó khiến tôi chủ quan.

    5 năm trước, tôi quen Trang, 27 tuổi, nhân viên marketing đối tác. Trang trẻ, biết chiều, nói chuyện cuốn hút, nhìn tôi như nhìn một người đàn ông đáng nể. Tôi sa vào lúc nào không hay. Tôi nói dối Thu bằng những buổi “tiếp khách”, những chuyến “họp ngoài giờ”.

    Thu không tra hỏi. Không lục điện thoại. Không khóc lóc. Không đánh ghen.

    Có lần tôi say, về nhà lúc 2 giờ sáng. Thu chỉ mở cửa, đặt khăn lên bàn rồi quay vào phòng ngủ. Tôi đã nghĩ: “Cô ấy không biết… hoặc biết nhưng chịu.”

    Rồi Trang có thai.

    Ngày Trang đưa que thử thai hai vạch, tim tôi đập như muốn vỡ. Tôi bảo Trang bỏ đi. Trang cười nhạt:
    — “Anh nghĩ em là loại phụ nữ có thể bị đá dễ vậy à?”

    Trang đòi danh phận, đòi tiền, đòi tôi ly hôn. Tôi chưa dám. Tôi sợ mất con, sợ bố mẹ hai bên, sợ mất cái vỏ “gia đình tử tế”.

    Tôi kéo dài bằng lời hứa hẹn.

    Đến tháng thứ chín, Trang sinh con trai. Tôi đứng ngoài hành lang bệnh viện, nhìn đứa bé đỏ hỏn trong tay cô ta, lòng vừa thương vừa hoảng. Tôi mở điện thoại nhắn cho Thu: “Anh đi công tác vài hôm.”

    Ngay lập tức, Thu trả lời đúng một câu:
    “Ừ. Anh cứ đi.”

    Không chấm hỏi. Không thêm chữ nào.

    Tối hôm đó, tôi về nhà lấy ít đồ. Cửa không khóa. Trong nhà vẫn sạch sẽ, gọn gàng. Trên bàn ăn có sẵn cơm canh còn nóng, như mọi ngày.

    Nhưng cạnh mâm cơm là một chiếc phong bì màu vàng.

    Ngoài phong bì ghi rõ:
    “HOÀNG – ký đi.”

    Tôi mở ra.

    Bên trong là đơn ly hôn đã điền đầy đủ thông tin, kèm theo một tập giấy tờ sao kê, ảnh chụp tin nhắn, lịch khách sạn, hóa đơn chuyển khoản… Tất cả những thứ tôi tưởng mình giấu kín suốt 5 năm.

    Tôi đứng chết trân. Lúc đó tôi mới hiểu:
    Thu không hề không biết.

    Cô ấy chỉ đang chờ…

    Chờ đến ngày tôi tự tay bước vào cái bẫy mà cô ấy giăng sẵn.

    Tôi cầm tập giấy mà tay run bần bật. Trong đó không chỉ có bằng chứng ngoại tình, mà còn là những thứ tôi chưa từng nghĩ Thu sẽ động tới: tài khoản ngân hàng đứng tên tôi, lịch sử chuyển khoản, hợp đồng mua xe, cả chuyện tôi từng cầm cố sổ tiết kiệm để đưa Trang thuê căn hộ.

    Tất cả được Thu in ra, sắp xếp theo thứ tự thời gian như một bộ hồ sơ vụ án.

    Tôi quay sang phòng ngủ. Thu đang ngồi trên giường, tóc vẫn gọn, mặc bộ đồ ngủ màu xám. Bống đã ngủ say bên cạnh, ôm con gấu bông.

    Thu nhìn tôi, không mắng, không khóc. Ánh mắt cô ấy bình thản đến lạnh người.

    Tôi cố nuốt nước bọt:
    — Em… em biết từ lúc nào?

    Thu trả lời:
    — Năm thứ hai.

    Tôi nghẹn lại. Nghĩa là 3 năm còn lại, cô ấy chỉ im lặng quan sát?

    — Sao em không nói? Sao em không làm lớn chuyện?
    Thu nhếch môi, giọng đều đều:
    — Nói để làm gì? Anh có dừng không?

    Tôi im. Không dám nhìn thẳng.

    Thu đứng dậy, kéo ngăn tủ lấy thêm một tập giấy khác. Lần này là giấy tờ nhà. Tôi lật ra, mới thấy căn nhà chung chúng tôi đang ở… đã chuyển sang tên Thu từ mấy tháng trước.

    Tôi trợn mắt:
    — Chuyển sang tên em hồi nào? Anh đâu có ký?

    Thu đáp:
    — Anh ký rồi. Lần anh ký “giấy vay ngân hàng” mà không đọc kỹ.

    Tôi toát mồ hôi lạnh. Đúng là có một lần Thu bảo cần chữ ký để làm thủ tục “tối ưu lãi suất”. Tôi ký như cái máy vì tin vợ.

    Lúc đó tôi còn nghĩ: “Vợ mình hiền, lo cho mình.”

    Hóa ra cô ấy… đang chuẩn bị đường lui.

    Thu nói tiếp:
    — Em cũng không muốn Bống lớn lên trong nhà có cảnh bố mẹ giật tóc, đánh ghen. Em không muốn con nhớ về tuổi thơ bằng tiếng chửi.

    Tôi giãy nảy:
    — Nhưng em làm vậy là… là tính toán!

    Thu nhìn tôi như nhìn một người lạ:
    — Anh ngoại tình 5 năm, có con với người ta. Anh gọi đó là gì?

    Tôi cứng họng.

    Thu đặt bút lên phong bì:
    — Ký đi. Anh cứ ký, rồi anh muốn qua với ai cũng được.

    Tôi nhìn sang Bống. Con bé ngủ ngon lành. Tôi nhớ cái cảnh nó chạy ra cửa mỗi chiều: “Ba về rồi!” Tôi nhớ cảm giác bình yên giả tạo đó.

    — Thu… anh sai rồi. Anh sẽ cắt với Trang. Anh về với mẹ con em.
    Thu không cười, không xúc động. Cô ấy chỉ hỏi ngược:
    — Cắt kiểu gì? Con anh vừa sinh. Anh định phủi luôn à?

    Tôi nín.

    Thu nói chậm rãi:
    — Anh tưởng em im lặng là yếu đuối. Nhưng em chỉ đang chọn thời điểm.

    Thời điểm đó là khi anh không còn đường chối, và khi tất cả bằng chứng đã đủ để anh không thể lật kèo.

    Tôi rùng mình. Một cảm giác bị lột sạch.

    Tôi cầm điện thoại gọi Trang, định cầu xin cô ta đừng làm lớn chuyện. Nhưng vừa gọi, tôi thấy thông báo tin nhắn:

    Trang gửi hình ảnh giấy khai sinh của con trai.
    Dòng chữ cha: Hoàng Nguyễn.

    Ngay sau đó là một câu:
    — “Mai anh qua ký giấy nhận con. Không thì em gửi hết cho vợ anh, công ty anh, và cả bố mẹ anh.”

    Tôi bần thần.

    Tôi quay sang Thu, như người chết đuối bấu víu:
    — Em… em giúp anh được không?

    Thu cầm ly nước, uống một ngụm, rồi nói nhẹ như không:
    — Em giúp rồi.

    Tôi không hiểu.

    Thu rút điện thoại, mở ra một đoạn ghi âm. Giọng Trang trong đó the thé:
    — “Tôi chỉ cần tiền. Chồng chị mà không đưa, tôi phá nát hết.”

    Tôi chết lặng.

    Thu đã gặp Trang. Không đánh ghen. Không chửi bới. Cô ấy… thu thập chứng cứ.

    Thu nhìn tôi, giọng dửng dưng đến tàn nhẫn:
    — Mai anh qua nhận con đi. Nhưng từ giờ trở đi, mọi thứ của anh… không còn thuộc về anh nữa.

    Tôi rơi phịch xuống ghế.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra một sự thật:
    Một người phụ nữ không ầm ĩ… không phải vì họ không đau.

    Mà là vì họ đã đau đến mức không còn cần phải hét lên nữa.

    Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện gặp Trang. Cô ta mặc váy rộng, gương mặt xanh xao nhưng ánh mắt vẫn đầy chiến thắng. Đứa bé nằm trong nôi, thỉnh thoảng oe oe.

    Trang nhìn tôi, hất cằm:
    — Anh ký đi. Nhận con đàng hoàng.

    Tôi cầm bút mà như cầm dao. Tôi biết, nếu ký xong, cuộc đời tôi sẽ rẽ sang một ngả khác. Không còn đường quay lại như trước.

    Nhưng tôi cũng biết, tôi đã tự mình tạo ra ngả rẽ đó từ 5 năm trước.

    Ký xong, Trang lập tức chuyển sang giọng khác:
    — Tháng nào anh chuyển cho em 20 triệu. Em không cần anh ở đây, em chỉ cần anh đừng để mẹ con em thiếu thốn.

    Tôi bật cười cay đắng:
    — Em nói muốn danh phận mà?

    Trang nhún vai:
    — Danh phận là thứ để dọa anh thôi. Anh nghĩ em thật sự muốn làm vợ hai à? Em chỉ cần anh có trách nhiệm và có tiền.

    Tôi nhìn Trang, thấy rõ bản chất mình đã chọn: một mối quan hệ xây bằng bí mật, thì kết thúc cũng chỉ là trao đổi.

    Tôi về nhà. Thu đã dắt Bống đi học từ sớm. Trên bàn là một tờ giấy ghi lịch rõ ràng:

    • Thứ 2,4,6: tôi được đón Bống sau giờ học.

    • Thứ 3,5,7: Thu đón.

    • Chủ nhật: một tuần tôi, một tuần Thu.

    • Tài chính nuôi con: tôi chuyển cố định mỗi tháng.

    Rõ ràng, sòng phẳng, không thừa một chữ cảm xúc.

    Tôi gọi cho Thu:
    — Em chuẩn bị hết rồi sao?

    Thu đáp:
    — Ừ. Em chỉ làm những thứ cần làm.

    Tôi hỏi trong tuyệt vọng:
    — Em… không tiếc hả?

    Ở đầu dây bên kia, Thu im lặng vài giây. Rồi cô ấy nói:
    — Em từng tiếc. Nhưng em hết rồi.

    Câu nói đó còn đau hơn ngàn lần chửi mắng.

    Tôi đến công ty. Sếp gọi tôi lên phòng. Trên bàn là một bản in email nặc danh gửi cho phòng nhân sự: tố cáo tôi có quan hệ ngoài luồng với đối tác, kèm theo vài hình ảnh tôi và Trang đi cùng nhau.

    Tôi bủn rủn: “Trang làm.”

    Nhưng sếp lại nói:
    — Hoàng, bộ phận kiểm soát nội bộ đã kiểm tra. Em chuyển tiền cho đối tác qua tài khoản cá nhân, có dấu hiệu vi phạm quy định. Em tạm nghỉ để công ty xử lý.

    Tôi ngồi thụp xuống. Tôi không chỉ mất gia đình.

    Tôi còn có nguy cơ mất sự nghiệp.

    Tối đó, Trang gọi:
    — Anh thấy chưa? Tôi bảo rồi. Đừng để tôi phải làm lớn chuyện.

    Tôi gằn giọng:
    — Mày điên à? Mày hủy hết đời tao rồi.

    Trang cười:
    — Anh hủy đời anh từ lúc anh chọn em.

    Cúp máy, tôi thấy đầu óc trống rỗng.

    Tôi chạy đến nhà bố mẹ. Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt đỏ hoe:
    — Sao con lại làm vậy hả Hoàng? Con bé Thu nó hiền quá, nó không nói nhưng nó đau lắm đó!

    Tôi định phản bác, nhưng không còn sức.

    Vài ngày sau, Thu gửi tin nhắn:
    — Em đã nộp đơn ly hôn. Tòa hẹn hòa giải tuần sau. Anh đến đúng giờ.

    Không xin lỗi. Không trách. Không năn nỉ.

    Sự lạnh lùng của Thu làm tôi phát điên. Tôi muốn cô ấy gào lên, đập đồ, tát tôi một cái cũng được. Ít ra như vậy còn chứng tỏ cô ấy còn yêu.

    Nhưng không.

    Ngày ra tòa, Thu mặc áo sơ mi trắng, quần đen, giống hệt một giáo viên đi họp phụ huynh. Cô ấy ký giấy nhanh gọn, không run.

    Tôi nhìn bàn tay đó, từng nấu cơm, từng giặt đồ cho tôi. Bàn tay đó giờ ký chấm dứt cuộc hôn nhân như ký một bài kiểm tra.

    Khi bước ra khỏi tòa, tôi gọi:
    — Thu…

    Cô ấy quay lại, lần đầu tiên ánh mắt hơi mềm đi. Nhưng chỉ thoáng qua.

    Thu nói:
    — Anh đừng ghét em. Em không tàn nhẫn. Em chỉ không còn ngu nữa thôi.

    Câu đó như một nhá;t d;ao cuối cùng.

    Tôi đứng giữa sân tòa, trời nắng gắt, mà lạnh đến tận xương.

    5 năm tôi nghĩ Thu không biết.
    5 năm tôi nghĩ Thu không làm ầm lên vì Thu yếu.
    Nhưng cuối cùng, người bị dồn đến chân tường lại là tôi.

    Tôi có con trai mới sinh.
    Nhưng tôi không có gia đình.

    Tôi có tự do.
    Nhưng tôi không còn ai đợi tôi về ăn cơm nữa.

    Và đó là cái giá của kẻ phản bội.

     

  • Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger

    Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger

    Người dân cần cảnh giác trước các yêu cầu cầu gửi hình ảnh này.

     

    Mới đây, công an tỉnh Hưng Yên đã ra cảnh báo về thủ đoạn lừa đảo lợi dụng việc điều chỉnh địa giới hành chính để chiếm đoạt tài sản của người dân.

    Cụ thể, trong thời gian gần đây, cùng với việc triển khai điều chỉnh địa giới hành chính ở cấp tỉnh và cấp xã theo chủ trương của Nhà nước, công an địa phương đã phát hiện các thủ đoạn lừa đảo mới. Các đối tượng lừa đảo thường giả mạo cán bộ địa chính phường, xã hoặc cán bộ thuộc Ủy ban nhân dân các cấp để gọi điện hoặc nhắn tin cho người dân với nội dung “rà soát, điều chỉnh, hoàn thiện hồ sơ đất đai theo quy định mới” nhằm cập nhật cơ sở dữ liệu đất đai sau khi điều chỉnh địa giới hành chính.

    Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger- Ảnh 1.

    Các đối tượng thường gấp rút yêu cầu người dân cung cấp bản photo sổ đỏ, hợp đồng chuyển nhượng, giấy tờ liên quan đến quyền sử dụng đất. Chúng đe dọa rằng nếu không nhanh chóng nộp hồ sơ sẽ bị xử phạt, hồ sơ đất không được cập nhật, hoặc không thể thực hiện các giao dịch như chuyển nhượng, thế chấp, tặng cho trong thời gian tới. Do thiếu hiểu biết và sợ bị thiệt hại về quyền lợi nên nhiều người dân  đã mất cảnh giác và sập bẫy lừa đảo.

    Sau khi chiếm được lòng tin, các đối tượng tiếp tục hướng dẫn nạn nhân gửi bản photo giấy tờ qua các ứng dụng mạng xã hội như Zalo, Messenger… hoặc truy cập vào các đường link được giới thiệu là “cổng dịch vụ công”.

    Thực chất đây đều là các trang web, ứng dụng giả mạo do các đối tượng tạo ra nhằm thu thập thông tin cá nhân. Trong một số trường hợp, người dân còn bị yêu cầu cung cấp thêm căn cước công dân, căn cước, mã xác thực OTP, thông tin tài khoản ngân hàng, thậm chí thực hiện chuyển tiền để nộp các khoản được gọi là “phí hồ sơ”, “phí cập nhật dữ liệu”, “phí xác minh thông tin”.

    Trước thủ đoạn của loại tội phạm này, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Hưng Yên ra khuyến cáo:

    – Người dân khi nhận được các cuộc gọi, tin nhắn có nội dung liên quan đến việc điều chỉnh, cập nhật hồ sơ đất đai, người dân cần hết sức bình tĩnh, không vội vàng làm theo yêu cầu. Người dân chỉ làm việc trực tiếp tại trụ sở UBND xã, phường, Văn phòng đăng ký đất đai hoặc thực hiện thủ tục thông qua cổng dịch vụ công chính thức của Nhà nước.

    – Người dân cũng không được gửi hình ảnh, bản photo sổ đỏ, giấy tờ cá nhân cho người lạ dưới bất kỳ hình thức nào; không truy cập các đường link lạ, không cài đặt các ứng dụng không rõ nguồn gốc theo hướng dẫn của người lạ.

    Ngoài ra, mỗi người dân cần chủ động nâng cao hiểu biết pháp luật, thường xuyên theo dõi các thông báo, cảnh báo từ cơ quan chức năng để kịp thời nhận diện các phương thức, thủ đoạn lừa đảo mới.

    Khi phát hiện các dấu hiệu nghi vấn hoặc nghi ngờ bị lừa đảo, người dân cần nhanh chóng thông báo cho cơ quan Công an nơi gần nhất để được hướng dẫn, hỗ trợ và xử lý kịp thời, góp phần ngăn chặn, đấu tranh hiệu quả với các loại tội phạm lợi dụng công nghệ cao, bảo đảm an ninh trật tự, an toàn xã hội trên địa bàn.

  • Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger

    Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger

    Người dân cần cảnh giác trước các yêu cầu cầu gửi hình ảnh này.

     

    Mới đây, công an tỉnh Hưng Yên đã ra cảnh báo về thủ đoạn lừa đảo lợi dụng việc điều chỉnh địa giới hành chính để chiếm đoạt tài sản của người dân.

    Cụ thể, trong thời gian gần đây, cùng với việc triển khai điều chỉnh địa giới hành chính ở cấp tỉnh và cấp xã theo chủ trương của Nhà nước, công an địa phương đã phát hiện các thủ đoạn lừa đảo mới. Các đối tượng lừa đảo thường giả mạo cán bộ địa chính phường, xã hoặc cán bộ thuộc Ủy ban nhân dân các cấp để gọi điện hoặc nhắn tin cho người dân với nội dung “rà soát, điều chỉnh, hoàn thiện hồ sơ đất đai theo quy định mới” nhằm cập nhật cơ sở dữ liệu đất đai sau khi điều chỉnh địa giới hành chính.

    Công an cảnh báo người dân không gửi những hình sau qua Zalo hay Messenger- Ảnh 1.

    Các đối tượng thường gấp rút yêu cầu người dân cung cấp bản photo sổ đỏ, hợp đồng chuyển nhượng, giấy tờ liên quan đến quyền sử dụng đất. Chúng đe dọa rằng nếu không nhanh chóng nộp hồ sơ sẽ bị xử phạt, hồ sơ đất không được cập nhật, hoặc không thể thực hiện các giao dịch như chuyển nhượng, thế chấp, tặng cho trong thời gian tới. Do thiếu hiểu biết và sợ bị thiệt hại về quyền lợi nên nhiều người dân  đã mất cảnh giác và sập bẫy lừa đảo.

    Sau khi chiếm được lòng tin, các đối tượng tiếp tục hướng dẫn nạn nhân gửi bản photo giấy tờ qua các ứng dụng mạng xã hội như Zalo, Messenger… hoặc truy cập vào các đường link được giới thiệu là “cổng dịch vụ công”.

    Thực chất đây đều là các trang web, ứng dụng giả mạo do các đối tượng tạo ra nhằm thu thập thông tin cá nhân. Trong một số trường hợp, người dân còn bị yêu cầu cung cấp thêm căn cước công dân, căn cước, mã xác thực OTP, thông tin tài khoản ngân hàng, thậm chí thực hiện chuyển tiền để nộp các khoản được gọi là “phí hồ sơ”, “phí cập nhật dữ liệu”, “phí xác minh thông tin”.

    Trước thủ đoạn của loại tội phạm này, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Hưng Yên ra khuyến cáo:

    – Người dân khi nhận được các cuộc gọi, tin nhắn có nội dung liên quan đến việc điều chỉnh, cập nhật hồ sơ đất đai, người dân cần hết sức bình tĩnh, không vội vàng làm theo yêu cầu. Người dân chỉ làm việc trực tiếp tại trụ sở UBND xã, phường, Văn phòng đăng ký đất đai hoặc thực hiện thủ tục thông qua cổng dịch vụ công chính thức của Nhà nước.

    – Người dân cũng không được gửi hình ảnh, bản photo sổ đỏ, giấy tờ cá nhân cho người lạ dưới bất kỳ hình thức nào; không truy cập các đường link lạ, không cài đặt các ứng dụng không rõ nguồn gốc theo hướng dẫn của người lạ.

    Ngoài ra, mỗi người dân cần chủ động nâng cao hiểu biết pháp luật, thường xuyên theo dõi các thông báo, cảnh báo từ cơ quan chức năng để kịp thời nhận diện các phương thức, thủ đoạn lừa đảo mới.

    Khi phát hiện các dấu hiệu nghi vấn hoặc nghi ngờ bị lừa đảo, người dân cần nhanh chóng thông báo cho cơ quan Công an nơi gần nhất để được hướng dẫn, hỗ trợ và xử lý kịp thời, góp phần ngăn chặn, đấu tranh hiệu quả với các loại tội phạm lợi dụng công nghệ cao, bảo đảm an ninh trật tự, an toàn xã hội trên địa bàn.

    Theo Công an tỉnh Hưng Yên

  • Cô gái suy kiệt vì ‘chiếc cốc’ nằm im 7 tháng, đi viện không lấy được: Cảnh báo cho chị em

    Cô gái suy kiệt vì ‘chiếc cốc’ nằm im 7 tháng, đi viện không lấy được: Cảnh báo cho chị em

    Cốc nguyệt san đang dần trở thành công cụ phổ biến hỗ trợ chị em trong những ngày ‘dâu rụng’. So với các sản phẩm băng truyền thống hay t.ampon, thì chiếc cốc tiện ích hơn rất nhiều, lại giúp chị em thoải mái khi vận động.

     

    Mặc dù có ưu điểm tuyệt vời như vậy, nhưng việc sử dụng cốc cũng có thể xảy ra những sự cố hy hữu đấy các mẹ ạ.

    Như trường hợp người phụ nữ mình đọc trên báo mới đây là 1 ví dụ, cô gặp sự cố từ chiếc cốc tới 7 tháng mới lấy ra được mọi người ạ. Giờ mình chia sẻ câu chuyện cho những ai quan tâm nha.

    ‘Tôi bắt đầu thấy cơ thể không được tốt từ khoảng tháng 12, đến tháng 1, tôi cảm thấy có gì đó khác lạ khi đến chu kỳ. Thậm chí tôi có thể cho ngón út qua cổ TC của mình và cảm nhận được có chiếc cốc nguyệt san vì cổ TC của tôi khá thấp, mềm và mở’.

    Dù vậy, cô không biết từ thời điểm nào và bằng cách nào mà chiếc cốc này đi vào TC của mình, vì thông thường nó sẽ phải đi qua cổ TC. N đã cố gắng suốt nhiều giờ để lấy chiếc cốc ra nhưng không thành, cuối cùng cô đã đến bệnh viện để nhờ hỗ trợ.

    Tuy nhiên sau khi nghe N trình bày, các bác sĩ không tin vì họ cho rằng chiếc cốc đó không thể đi qua cổ TC và vào TC bởi cổ TC quá hẹp, không thể xâm nhập được. Thực tế thì nó chỉ giãn ra trong quá trình chuyển dạ để sinh con hoặc trong chu kỳ mà thôi.

    Mặc dù N khi đó đã nói rằng, bản thân từng trải qua 3 lần sinh thường nên cô hiểu rõ cơ thể mình nhưng các bác sĩ vẫn không tin.

    Một y tá sau đó đã kiểm tra để có thể lấy chiếc cốc ở bên trong người N, nhưng vì không kiểm tra sâu hơn nên y tá này không tìm ra chiếc cốc.

    N đã yêu cầu siêu âm, thế nhưng các bác sĩ nói rằng họ chỉ nhìn thấy 1 u nang hoặc 1 khối u xơ. Sau đó, N liên tục bị nhiễm trùng tiểu và được dùng thuốc kháng sinh để giảm các triệu chứng, tuy nhiên cô rất mệt mỏi khi không được tìm ra đúng nguyên nhân.

    Cô cho biết bản thân từng không muốn sống vì chiếc cốc nguyệt san mắc kẹt trong TC suốt nhiều tháng khiến sức khỏe của cô bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Tuy nhiên cuối cùng, mọi việc đã hoàn toàn chấm dứt nhờ vào người bạn trai mới

    ‘Tôi đã bị xuất huyết gần 7 tháng vì TC của tôi đang cố gắng đào thải nó ra ngoài. Tôi cũng có thể bị nhiễm trùng bất cứ lúc nào, tôi cảm thấy như mình khó duy trì sự sống khi luôn trong tình trạng ốm yếu. Nhưng thật may mắn khi cuối cùng mọi chuyện đã chấm dứt nhờ bạn trai mới.

    Sau khi ‘yêu’, N bỗng cảm thấy đau đến phát khóc và xuất huyết nhiều.

    ‘Tôi chạy vào phòng tắm và kiểm tra, 1/2 chiếc cốc đã ra khỏi cổ TC, sau đó tôi đã cố gắng hết sức để gấp nó lại và kéo ra. Mặc dù rất đa, nhưng sau khi chiếc cốc được lấy ra hoàn toàn, tôi vô cùng vui mừng’.

    N cho biết đây là sự cố lớn nhất trong cuộc đời cô, và cô chia sẻ trải nghiệm của mình để cảnh báo các chị em hãy cẩn thận khi dùng cốc khi đến tháng.

    hình ảnhKẹt cốc nguyệt san trong cơ thể có thể khiến chị em gặp nguy hiểm. Ảnh minh họa/Nguồn: wbez

    Chị em có thể gặp nguy hiểm gì khi bị kẹt cốc nguyệt san trong cơ thể?

    Nếu những món đồ này mắc kẹt bên trong cơ thể quá lâu sẽ gây nguy hại cho sức khỏe của chị em.

    Cụ thể là khi chúng ở bên trong cơ thể từ 4-6 tiếng, có thể gây tình trạng nhiễm trùng, đau đớn ở ‘vùng dưới’, hoặc nặng hơn có thể gây ra viêm nhiễm nặng, hoặc khiến chị em mắc bệnh phụ khoa.

    Thậm chí đã có những chị em vì chủ quan mà để t.ampon quá lâu trong cơ thể, dẫn đến bị sốc nhiễm độc, nguy hiểm tính mệnh.

    Thông thường rất hiếm có trường hợp t.ampon hay cốc nguyệt san chui tọt vào sâu trong ‘vùng dưới’. Điều này là do cổ TC nhỏ, hẹp nên những món đồ này khó có thể lọt vào trong TC trừ khi có tác động rất lớn từ bên ngoài.

    Thế nhưng, nếu thực hiện sai kỹ thuật, chúng có thể đi sâu vào cơ thể và không rút ra được là chuyện hoàn toàn có thể.

    Lý do vì khi đặt chúng quá sâu, khiến cả sợi dây và cuống cốc chui tọt vào trong. Hoặc khi lấy ra, chị em không kéo sợi dây, cuống cốc mà cố gắng dùng tay nắm, ấn trực tiếp lên các món đồ này.

    Trong trường hợp không may bị kẹt những món đồ trên trong cơ thể, chị em không nên dùng các vật sắc nhọn để gắp lấy ra ngoài. Nếu chị em đã dùng tay cố gắng lấy mà không được, thì tốt nhất nên đến gặp bác sỹ phụ khoa nhờ hỗ trợ.

    Các bước để lấy cốc nguyệt san ra ngoài đúng cách như sau:

    + Bước 1:  Rửa tay thật sạch

    + Bước 2:  Đặt ngón tay trỏ và ngón cái vào bên trong. Kéo thân của cốc nhẹ nhàng cho đến khi chị em cầm được cả thân cốc

    + Bước 3:  Ấn nhẹ cốc để thoát khí, sau đó kéo cốc xuống để rút ra ngoài.

    + Bước 4:  Sau khi cốc đã được rút ra ngoài, hãy đổ hết dịch trong cốc vào nhà vệ sinh.

    + Vệ sinh cốc sạch sẽ để tái sử dụng cho những lần sau. Tuy nhiên, đối với loại cốc dùng 1 lần, cần được vứt đi ngay sau khi sử dụng.

    Như vậy sau câu chuyện báo chí chia sẻ ở trên cho thấy, cốc nguyệt san là món đồ tiện ích cho chị em để đối phó với chu kỳ hàng tháng, nhưng đôi khi có thể xảy ra sự cố. Vì vậy chị em cần tìm hiểu kỹ và xử lý đúng cách nha.

  • Chủ tiệm sửa điện thoại rút tiền trong tài khoản của khách

    Chủ tiệm sửa điện thoại rút tiền trong tài khoản của khách

    Ngày 19/1, Công an phường Pleiku (tỉnh Gia Lai) cho biết đã bắt giữ Nguyễn Hữu Tài (SN 1990, trú phường Pleiku), đối tượng bị truy nã về hành vi sử dụng phương tiện điện tử để chiếm đoạt tài sản.

    Theo điều tra ban đầu, Tài là chủ cửa hàng điện thoại trên đường Nguyễn Văn Trỗi, phường Hội Thương, thành phố Pleiku (cũ). Tối 21/4/2025, khi nhận sửa điện thoại iPhone 13 Pro Max cho anh N.V.S. (SN 1995, trú xã Sơn Lang, Gia Lai), Tài yêu cầu khách để lại điện thoại, sim và mật khẩu màn hình.

    Đối tượng Nguyễn Hữu Tài (Ảnh: Công an phường Pleiku).

    Sau đó, Tài lắp sim của anh S. vào điện thoại của mình, đăng nhập ví điện tử ZaloPay và phát hiện tài khoản này liên kết với tài khoản ngân hàng BIDV trên ứng dụng SmartBanking.

    Tài đã 13 lần rút tiền từ tài khoản của anh S., chuyển về tài khoản cá nhân của mình, chiếm đoạt tổng cộng hơn 18 triệu đồng.

    Nhận lại điện thoại, anh S. phát hiện tài khoản ngân hàng bị trừ tiền nên trình báo công an.

    Biết hành vi bị phát hiện, Tài đến cơ quan công an đầu thú và khai nhận sự việc.

    Tuy nhiên, sau khi bị khởi tố, Tài bỏ trốn khỏi nơi cư trú và bị phát lệnh truy nã. Khuya 16/1, Công an phường Pleiku phát hiện đối tượng đang lẩn trốn trên địa bàn nên bắt giữ.

  • 29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê

    29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê

    29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê. Suốt 2 tiếng không xe nào cho đi nhờ, cuối cùng có chàng trai chừng 35t đi con Dre..am cũ rích tấp lại: “Không chê thì lên xe anh cho về cùng”. Để rồi đúng lúc tới địa phận Thành phố thì chuyện kinhhoang đã xảy ra…

    Cơn gió bấc tràn về Hà Nội vào chiều 29 Tết lạnh buốt như ki/m châ/m vào d/a th/ịt. Mai, cô công nhân may 25t, đứng ch/ết tr/ân giữa bến xe náo lo/ạn. Bàn tay run rẩy lục tìm trong túi xách lần thứ mười, nhưng vô vọng. Chiếc ví da sờn – nơi đựng trọn vẹn 8 triệu đồng tiền thưởng Tết vừa nhận – đã không cánh mà bay.

    Đó là tất cả hy vọng của cô: tiền thu/ốc cho bố, tiền mua áo mới cho đàn e/m nh/ỏ và cả tiền xe về quê. Giữa dòng người hối hả sắm sửa, Mai thấy mình như một ốc đảo cô độc và ki/ệt quệ. Không điện thoại (vì đã cũ và hết pin), không một đồng dính túi, nỗi tuyệt vọng đẩy cô đến một quyết định liều lĩnh: Ra quốc lộ vẫy xe xin đi nhờ về hướng Phú Thọ.

    Mai đứng đó, dáng người gầy gò trong chiếc áo khoác đồng phục sờn cũ. Cứ mỗi khi một ánh đèn xe quét qua, cô lại giơ tay vẫy trong vô vọng. Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua. Những chiếc xe khách đầy ắp người lao vút đi, để lại làn khói đen kịt và sự im lặng đáng sợ.

    Đúng lúc đôi chân muốn q/uỵ xuống vì lạnh và đ/ói, một ánh đèn vàng vọt từ chiếc xe Dre..am cũ rích từ từ tấp lại. Người cầm lái là một người đàn ông chừng 35t, mặc chiếc áo khoác gió bạc màu, gương mặt phong trần khuất sau chiếc mũ bảo hiểm cũ: “Về Phú Thọ hả em? Không chê xe cũ thì lên anh cho quá giang một đoạn, anh cũng đang về phía đó.”

    Mai khựng lại. Bản năng tự vệ trong lòng cô g/ào th/ét: “Đừng lên! Biết hắn là ai? Nhỡ hắn b//ắt c//óc thì sao?”. Nhưng cái lạnh thấu xư//ơng và nỗi thèm khát được hơi ấm gia đình đã lấn át tất cả. Cô cắ/n m/ôi, đánh liề//u trèo lên phía sau, tay nắm chặt lấy vạt áo khoác của chính mình, giữ một khoảng cách an toàn nhất có thể….

    …Chiếc Dream cà tàng nổ máy phành phạch, hòa vào dòng xe thưa dần ngoài vành đai. Gió tạt thẳng vào mặt lạnh buốt, Mai co ro, tim đập thình thịch theo từng vòng bánh xe. Người đàn ông đi rất chậm, không hề vội vàng, thỉnh thoảng còn ngoái đầu hỏi:

    – Lạnh không em? Anh có cái áo mưa trong cốp, khoác tạm cho đỡ gió.

    Chỉ một câu nói bình thường, nhưng khiến Mai hơi dịu lại. Ít nhất… anh ta không im lặng đáng sợ như những gì cô từng tưởng tượng.

    Xe đi được hơn một tiếng thì ánh đèn thành phố bắt đầu hiện ra phía trước. Những tòa nhà cao tầng, biển quảng cáo rực sáng báo hiệu đã tới địa phận thành phố trung tâm. Đúng lúc đó, người đàn ông bất ngờ giảm ga, tấp xe vào lề gần một cây xăng.

    Tim Mai thót lên.

    “Chuyện gì nữa đây?” – cô nuốt khan, tay siết chặt quai balo rỗng không.

    Anh ta xuống xe, mở cốp. Mai gần như nín thở, chuẩn bị tinh thần cho điều tệ nhất.

    Nhưng thay vì dao kéo hay dây thừng như trong những câu chuyện rùng rợn trên mạng, anh chỉ lấy ra… một chai nước và gói bánh mì.

    – Em ăn tạm đi, từ đây về Phú Thọ còn xa. Đi đường đói với lạnh dễ xỉu lắm.

    Mai sững người. Cổ họng nghẹn lại. Từ chiều tới giờ, không một ai hỏi cô đói hay rét, kể cả lúc cô đứng run rẩy bên quốc lộ.

    – Em… em không có tiền đâu… – Mai lí nhí.

    Anh cười xòa:

    – Anh cho chứ có bán đâu mà lo.

    Mai cầm ổ bánh mì, tay run run. Cắn một miếng, nước mắt bất giác trào ra. Không phải vì đói, mà vì cảm giác được coi như một con người giữa lúc cùng đường.

    Ăn xong, họ tiếp tục lên đường. Xe vừa chạy được chừng mười phút thì bất ngờ phía sau có tiếng còi hụ. Một xe cảnh sát giao thông bật đèn tín hiệu yêu cầu dừng xe.

    Mai tái mặt. Trong đầu cô hiện lên hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn: Hay anh ta có vấn đề gì? Hay mình bị liên lụy?

    Người đàn ông bình thản dừng xe, tháo mũ bảo hiểm.

    – Chào các anh.

    Một chiến sĩ tiến lại gần, nhìn Mai rồi nhìn người đàn ông:

    – Anh chở người không quen biết à?

    – Dạ, em ấy bị mất ví, đang trên đường về quê. Tôi cho quá giang.

    Chiến sĩ gật đầu, ánh mắt dịu xuống. Rồi anh quay sang Mai:

    – Em có giấy tờ tùy thân không?

    Mai lắc đầu, giọng run rẩy kể lại chuyện mất ví, mất tiền thưởng, không còn cách nào khác mới phải đứng vẫy xe.

    Nghe xong, người cảnh sát im lặng vài giây rồi nói:

    – Thôi được, hai người đi cẩn thận. Nhưng từ giờ về sau, em nhớ đừng liều như thế nữa. Gặp người tốt là may, gặp người xấu thì khổ cả đời.

    Câu nói đó khiến Mai lạnh sống lưng.

    Xe lại lăn bánh. Thành phố dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho con đường tối hun hút.

    Một lúc lâu, Mai mới lấy hết can đảm hỏi:

    – Sao anh… lại dừng xe cho em?

    Người đàn ông im lặng vài giây rồi đáp khẽ:

    – Vì cách đây mười năm, em gái anh cũng từng đứng khóc ngoài bến xe chiều 30 Tết. Nó không gặp được người tốt.

    Câu trả lời ngắn ngủi khiến Mai rùng mình. Cô không dám hỏi thêm.

    Gần nửa đêm, xe dừng lại trước một ngã ba vắng. Anh nói:

    – Tới đây có xe khách nhỏ chạy xuyên đêm về Phú Thọ. Anh không tiện đi sâu nữa.

    Anh móc ví ra, đặt vào tay Mai một xấp tiền gấp gọn.

    – Cầm lấy. Không phải cho, coi như anh cho em vay. Khi nào khá lên thì trả cho đời sau.

    Mai hoảng hốt đẩy lại:

    – Không… em không dám…

    Anh lắc đầu, ánh mắt kiên quyết:

    – Nếu em không nhận, anh sẽ thấy mình đã bỏ rơi em gái anh lần nữa.

    Mai bật khóc nức nở, cúi đầu cảm ơn không nói nên lời.

    Chiếc Dream cũ quay đầu, mất hút trong màn đêm lạnh cuối năm.

    Nhiều năm sau, mỗi khi nghe tiếng xe máy nổ giòn trong chiều giáp Tết, Mai – giờ đã là tổ trưởng chuyền may – vẫn nhớ mãi người đàn ông năm ấy. Cô không bao giờ gặp lại anh.

    Nhưng kể từ đó, cứ hễ thấy ai đứng run rẩy bên đường, Mai lại dừng xe.

    Vì cô tin: giữa những điều kinh hoàng nhất, đôi khi vẫn có những người lặng lẽ xuất hiện… để giữ lại niềm tin cho một đời người.

  • 10 dấu hiệu chứng tỏ nhà ở có lộc: Có 5/10 điểm là đại phúc đại quý, đừng dại bán đi

    10 dấu hiệu chứng tỏ nhà ở có lộc: Có 5/10 điểm là đại phúc đại quý, đừng dại bán đi

    Theo phong thủy, ngôi nhà hội tụ những đặc điểm này là dấu hiệu tốt, gia đình sẽ nhận được nhiều may mắn, cuộc sống bình an, hạnh phúc.

     

    Động vật thường đến nhà

    Người xưa cho rằng mọi thứ trên đời đều có tâm linh, đặc biệt là các loài động vật. Chúng sẽ tìm đến những nơi ở tốt bằng các giác quan của mình. Nếu nhà có những loài động vật như dơi, én, ong… thường đến làm tổ thì chứng tỏ phong thủy của căn nhà cực tốt.

    10-dau-hieu-chung-to-nha-co-loc-01

    Phong thủy cho rằng các loài chim chóc là món quà mà ông trời ban tặng, thuộc về dương khí. Khi dương khí vào nhà nghĩa là may mắn đến.

    Những ngôi nhà thường gặp hiện tượng này sẽ giúp gia chủ vượng đường con cái, gặp nhiều chuyện may mắn.

    Nhà thông gió, nhiều ánh sáng

    Một trong những yếu tố phong thủy được quan tâm hàng đầu chính là ánh sáng của căn nhà. Một ngôi nhà sáng sủa, tất cả các phòng đều tràn ngập ánh sáng không chỉ mang lại cảm giác dễ chịu, có lợi cho sức khỏe mà còn có tác dụng cân bằng âm dương trong phong thủy.

    Ngôi nhà quá kín, u ám, tối tăm, ban ngày cũng không nhìn thấy ánh mặt trời thì âm khí sẽ thịnh, dương khí suy. Ở trong căn nhà như vậy, sức khỏe và tinh thần của các thành viên trong gia đình sẽ bị ảnh hưởng.

    Phòng ở sạch sẽ

    Nhà cửa không được chăm sóc, quét dọn thường xuyên sẽ xuất hiện rất nhiều bụi bẩn, nấm mốc. Điều này sẽ làm ảnh hưởng đến sức khỏe của các thành viên trong gia đình. Cần phải giữ nhà cửa sạch sẽ gọn gàng mới có lợi cho sức khỏe. Sức khỏe có tốt thì con người mới có sức phấn đấu học tập và làm việc.

    Những ngôi nhà đã xây dựng từ lâu nhưng vẫn giữ được sự ngăn nắp, sạch sẽ, không ẩm mốc là một tín hiệu tốt.

    Nhà ở khu vực có nhiều đường

    Một ngôi nhà ở gần những khu vực đường lớn không chỉ đem lại sự thuận tiện trong di chuyển mà còn có lợi cho làm ăn, buôn bán. Nhờ đó, tài vận của gia đình cũng có thể tăng lên.

    Nhà có nhiều cây xanh, cây sống lâu

    10-dau-hieu-chung-to-nha-co-loc-02

    Cây cối mang lại sinh khí và tài lộc cho ngôi nhà. Một căn nhà có nhiều cây xanh không chỉ tạo sự mát mẻ mà còn giúp cân bằng âm dương.

    Các cây trong nhà sinh trưởng tốt, đâm chồi nảy lộc rồi ra hoa kết trái đều đặn là một dấu hiệu đáng mừng. Cây sống lâu, xanh tốt là điềm lành, chứng tỏ ngôi nhà có phong thủy tốt, gia chủ có nhiều tài lộc, cuộc sống an khang, thịnh vượng.

    Tường nhà kiên cố, cửa chính vững chắc

    Một ngôi nhà dù xây đã lâu nhưng mọi thứ vẫn vững chắc, tường nhà kiên cố, cửa chính vững vàng, ít một mọt thì đó là điều đáng mừng. Theo phong thủy, đó là dấu hiệu chứng ta gia chủ sẽ vượng đường sự nghiệp.

    Sống trong ngôi nhà phong thủy tốt như vậy, các thành viên trong gia đình có thể gặp được quý nhân phù trợ, sự nghiệp phát triển bền vững.

    Theo phong thủy, cửa là nôi đón khách, đón cả tài lộc, nơi các luồng khí giao lưu. Vì thế, cửa càng vững chắc thì sự nghiệp càng ổn định.

    Xung quanh nhà không có các vật dẫn dụ sát khí

    Theo phong thủy, những vật dẫn dụ sát khí có thể là những góc nhọn từ các ngôi nhà khác hoặc vật thể lớn chĩa thẳng vào nhà. Những thứ như thế được coi như mũi tên chĩa thẳng vào ngôi nhà, mang theo sát khí, khiến gia trạch bất ổn.

    Nhà có địa hình cao ở phía Bắc, thấp ở phía Nam

    10-dau-hieu-chung-to-nha-co-loc-03

    Người Việt thường chọn hướng Nam để làm hướng chính của căn nhà vì đó là hướng tránh được ánh nắng chói phía Đông buổi sáng và không bị nắng chiều hướng Tây gay gắt. Nhà hướng Nam thường ấm vào mùa đông và mát vào mùa hè.

    Nếu căn nhà có địa hình phía trước thấp, phía sau cao thì đó là điềm tốt. Gia chủ ngày càng thăng tiến, có hậu.

    Trẻ nhỏ thích đến nhà chơi

    Trẻ nhỏ tuy còn non nớt nhưng lại được xem là có linh tính tốt. Nếu như ngôi nhà có phong thủy xấu, những đứa trẻ thường không thích ghé thăm hoặc hay quấy khóc khi đến nhà. Nếu trong nhà thường xuyên có trẻ đến ghé thăm, chơi đùa vui vẻ thì phong thủy của ngôi nhà đang rất tốt, dễ thu hút được điềm lành.

    Gia đình hòa thuận

    Nếu những người sống trong nhà luôn khỏe mạnh, vui vẻ, không xảy ra mâu thuẫn thì ngôi nhà như vậy thường có vượng khí. Những người sống trong nhà cũng dễ gặp quý nhân, cuộc sống ngày một suôn sẻ, hạnh phúc.

  • Mẹ m/ất để lại anh trai 7 căn nhà, tôi chỉ có chiếc cặp cũ, 3 năm sau anh đến cầ/u cứ/u, tôi x/é cặp, sự thật bên trong l/ộ ra khiến anh ch/ết l/ặng.

    Mẹ m/ất để lại anh trai 7 căn nhà, tôi chỉ có chiếc cặp cũ, 3 năm sau anh đến cầ/u cứ/u, tôi x/é cặp, sự thật bên trong l/ộ ra khiến anh ch/ết l/ặng.

    Ngày mẹ mất, di chúc được công bố. Trong đó, anh trai tôi – Hào – được thừa hưởng 7 căn nhà cho thuê, tổng giá trị hàng chục tỷ. Còn tôi, đứa con út, chỉ nhận một chiếc cặp da cũ kỹ đã sờn màu, nằm im lìm dưới đáy tủ.

    Ai nấy đều xì xào:
    – Bà thương con cả hơn…
    – Chắc bà coi con út là gánh nặng nên chẳng để lại gì.

    Tôi im lặng. Anh trai nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút thương hại, nhưng rồi nhanh chóng quay đi, ôm đống giấy tờ nhà đất mà nở nụ cười mãn nguyện.

    Chiếc cặp cũ trở thành trò cười trong mắt họ hàng. Tôi ôm nó về, không một lời oán trách. Trong tim, tôi chỉ khắc sâu hình ảnh mẹ mỉm cười dặn dò:
    – Mỗi đứa có số phận riêng. Hãy sống tử tế, con sẽ nhận được điều xứng đáng.

    Ba năm trôi qua. Anh trai sống trong nhung lụa, nhưng vì ham mê đỏ đen, anh lần lượt bán dần 7 căn nhà. Tiền bạc vơi cạn, bạn bè xa lánh, vợ con cũng bỏ đi. Từ một người ngẩng cao đầu, anh sa sút, nợ nần chồng chất.

    Một buổi chiều mưa, anh tìm đến căn phòng trọ nhỏ của tôi. Thân hình tiều tụy, ánh mắt thất thần. Anh ngồi xuống ghế, giọng run run:
    – Em à… giúp anh với. Anh mất hết rồi. Nợ ngoài xã hội đang dí, anh chẳng còn chỗ nào bấu víu.

    Tôi nhìn anh trai, trái tim dâng lên cảm xúc khó tả. Anh từng là niềm tự hào của gia đình, từng coi tôi như kẻ thấp kém. Giờ phút này, anh ngồi đây, đôi bàn tay run rẩy cầu cứu.

    Tôi lặng lẽ quay vào phòng, mang ra chiếc cặp cũ. Nó đã đồng hành với tôi suốt ba năm qua, dù không ai biết tôi giữ gì trong đó.

    Anh thoáng nhíu mày, cười gượng:
    – Giờ này em còn giữ mấy thứ đồ vô dụng ấy sao? Mẹ thiên vị anh quá… Em không trách mẹ à?

    Tôi không trả lời. Trước mặt anh, tôi mở cặp. Bên trong không phải giấy tờ cũ kỹ như anh nghĩ, mà là một tập hồ sơ dày, gói ghém cẩn thận.

    Tôi đặt lên bàn, nhẹ nhàng nói:
    – Đây là thứ mẹ thật sự để lại cho em.

    Anh trai ngơ ngác mở ra. Trong đó là hợp đồng góp vốn, cổ phần công ty, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của một dự án lớn. Mẹ đã âm thầm đầu tư, tất cả đứng tên tôi. Ngoài ra còn có những bức thư tay, mẹ dặn dò:
    “Anh con đã có đủ, mẹ chỉ lo nó sa ngã. Con út chịu thương chịu khó, mẹ muốn con có điểm tựa lâu dài. Hãy giữ bí mật đến khi con thật sự cần.”

    Anh chết lặng. Đôi tay run run lật từng tờ giấy, khuôn mặt trắng bệch. Anh không ngờ, chiếc cặp cũ mà anh khinh thường lại chứa cả một kho báu. Và càng không ngờ, mẹ đã nhìn thấu hết, để lại cho tôi con đường vững chắc hơn tất thảy.

    Nước mắt anh rơi xuống trang giấy. Anh thì thào:
    – Hóa ra… mẹ đã nhìn thấy trước tất cả…

    Tôi thở dài:
    – Anh ạ, mẹ không thiên vị. Mẹ biết điểm mạnh, điểm yếu của từng người. Mẹ tin anh sẽ trưởng thành, nhưng anh đã để lòng tham cuốn đi. Còn em, em chỉ cố gắng giữ trọn lời mẹ dặn.

    Căn phòng trọ nhỏ lặng đi. Ngoài kia, cơn mưa vẫn xối xả, nhưng trong lòng tôi nhẹ nhõm lạ thường. Anh trai cúi đầu, đôi vai run lên trong nỗi ân hận.

    Sau ngày hôm đó, anh xin tôi cho cơ hội làm lại. Tôi không đưa tiền trả nợ thay, nhưng giúp anh một công việc nhỏ trong công ty mà mẹ đã để lại. Anh chấp nhận, miệt mài làm lại từ đầu.

    Chiếc cặp cũ, tôi vẫn giữ như báu vật. Nó không chỉ chứa tài sản, mà còn chứa đựng niềm tin của mẹ, và là minh chứng rằng: giá trị thật sự không nằm ở những gì người khác nhìn thấy, mà ở cách ta trân trọng và sống đúng với điều đã được trao.

    Và có lẽ, bài học lớn nhất anh trai tôi nhận được, chính là khi tham lam quá nhiều, đôi lúc lại mất đi tất cả – còn khi biết cúi đầu nhìn lại, mới có cơ hội tìm thấy đường đi đúng đắn.

  • Lên chăm con gái mới sinh, đêm nào con rể tôi cũng lén đi đâu đó khoảng 1 tiếng, cho đến khi tôi l//én đi theo không ngờ lại thấy cả;nh nà;y.

    Lên chăm con gái mới sinh, đêm nào con rể tôi cũng lén đi đâu đó khoảng 1 tiếng, cho đến khi tôi l//én đi theo không ngờ lại thấy cả;nh nà;y.

    Tôi năm nay đã ngoài năm mươi, người ta vẫn bảo phụ nữ ở tuổi này thường hay đa nghi, hay suy nghĩ linh tinh. Nhưng tôi nghĩ, không phải đa nghi đâu — chỉ là khi đã làm mẹ, trong lòng luôn có một thứ bản năng muốn bảo vệ con mình, dù đôi khi cái “bản năng” ấy lại đẩy mình vào những suy nghĩ rất tệ.

    Tôi có mỗi đứa con gái. Lấy chồng cách đây hai năm, giờ vừa sinh bé đầu lòng. Đứa nhỏ mới chào đời, yếu ớt, lại sinh mổ, con bé đau đớn, gầy rộc cả người. Chồng nó – thằng Phúc – là người thành phố, làm nhân viên kỹ thuật trong công ty máy tính, hiền lành, lễ phép, trước giờ tôi cũng quý. Nhưng kể từ ngày tôi lên ở cùng hai đứa để chăm con gái mới sinh, tôi bắt đầu nhận ra vài điều… lạ.

    Đêm đầu tiên, khoảng mười một giờ, khi tôi vừa cho cháu bú xong, định xuống bếp lấy nước thì nghe tiếng cửa mở khẽ. Tiếng dép đàn ông bước rất nhẹ, rồi khép lại. Tôi ngó ra, chỉ thấy ánh đèn đường hắt qua khe rèm, bóng một người đi nhanh ra ngõ.
    Tôi nghĩ chắc nó ra ngoài nghe điện thoại. Nhưng đến hơn nửa tiếng sau mới quay về. Lúc đó, tôi không để tâm.

    Nhưng điều lạ là đêm nào cũng vậy.

    Ngày thứ hai, rồi thứ ba, đúng tầm đó, cửa lại mở. Lần này tôi chú ý hơn. Nó bước thật nhẹ, dường như cố không để ai nghe thấy.
    Tôi nằm im, tim đập nhẹ, cảm giác khó tả — một sự bất an dâng lên trong lòng.
    “Giờ này đi đâu? Có công việc gì cần ra ngoài lúc nửa đêm đâu chứ?”

    Tôi tự nhủ, chắc đi đổ rác. Nhưng rác thì ai đổ đến mấy chục phút?

    Sáng hôm sau, tôi thử hỏi khéo:
    – Đêm qua con thức muộn hả Phúc?
    Nó cười cười, gãi đầu:
    – Dạ, con ra ngoài nghe điện thoại tí, bạn con ở ca đêm, hỏi chút công việc.
    Giọng nó bình thản, tự nhiên. Nhưng chính cái “tự nhiên quá mức” ấy khiến tôi càng thấy… lấn cấn.

    Ngày hôm sau nữa, tôi để ý điện thoại của nó. Cứ tối tối, tin nhắn đến, nó liền tắt màn hình. Có khi còn ra ngoài ban công nghe gọi, giọng nói nhỏ, ngắt quãng.
    Tôi không cố ý dòm ngó, nhưng trong nhà nhỏ, tiếng động gì cũng lọt vào tai.
    Đến hôm thứ năm, tôi bắt đầu mất ngủ.

    Con gái tôi thì vẫn yếu, nhiều khi vừa cho con bú xong là thiếp đi. Thấy tôi cứ thẫn thờ, nó hỏi:
    – Mẹ mệt hả?
    Tôi cười trừ:
    – Không, mẹ chỉ hơi lo thôi.
    – Lo gì mà lo?
    – Không có gì đâu, con nghỉ đi.

    Nhưng lòng tôi chẳng yên. Tôi không muốn con gái bị tổn thương. Nếu thật sự có chuyện… tôi thà nói thật, còn hơn để nó sống trong ảo tưởng.

    Đêm hôm đó, khi đồng hồ chỉ 11 giờ, tôi quyết định theo dõi.

    Tôi đợi tiếng cửa mở, rồi nhẹ nhàng khoác áo len, trùm khăn, mở cổng sau đi ra. Đêm tháng mười, gió se lạnh, cả khu yên tĩnh chỉ còn tiếng chó sủa xa xa. Tôi men theo lối bên hông, thấy bóng Phúc lững thững đi ra đầu ngõ, rồi rẽ phải.
    Tay nó đút túi, dáng hơi cúi, bước nhanh.
    Tôi giữ khoảng cách, sợ bị phát hiện. Càng đi, tim tôi càng đập mạnh.

    Đường phố về khuya vắng ngắt, đèn vàng loang lổ. Nó đi khoảng vài trăm mét thì dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi vẫn mở. Tôi nấp sau gốc cây gần đó.
    Nó bước vào trong, lấy vài món gì đó bỏ vào giỏ.
    Tôi nheo mắt nhìn, chỉ thấy loáng thoáng hộp sữa, mấy gói bánh, vài trái chuối.
    Tôi hoang mang: “Không lẽ… nó mua đồ ăn đêm cho con bé kia?”
    Rồi tôi lại tự mắng mình: “Bà già rồi, sao nghĩ lung tung thế.” Nhưng lý trí chẳng thắng nổi trí tưởng tượng.

    Một lúc sau, nó ra ngoài, trên tay cầm túi giấy, ngồi xuống ghế đá ngay trước cửa hàng. Tôi nín thở, nấp kỹ hơn.
    Nó lấy điện thoại ra, mở màn hình. Ánh sáng hắt lên gương mặt mệt mỏi.
    Rồi tôi thấy nó gõ gì đó trong phần “Ghi chú”.
    Tôi lặng người khi đọc được vài dòng chữ to hiện rõ:

    “Đêm nay mua thêm sữa nóng cho vợ, hy vọng cô ấy ăn được chút, mai có sữa cho con.”

    “Mẹ thức giấc chắc sẽ lo, thôi mai tính. Chỉ cần hai mẹ con khỏe là được.”

    Tôi đứng chết lặng sau gốc cây, bàn tay run run.
    Thì ra… nó không hề giấu giếm điều gì.
    Nó chỉ lén đi mua đồ ăn cho vợ, vì sợ làm tôi thức giấc, sợ tôi phải dậy nấu nướng ban đêm.

    Tôi bỗng thấy mắt cay xè. Cảm giác hối hận như đâm vào ngực.
    Mấy ngày qua tôi cứ nghi ngờ, cứ ngờ vực ánh mắt, tiếng bước chân của nó. Tôi còn định chụp hình gửi cho con gái, nếu bắt được “bằng chứng”.
    Thật may là tôi chưa làm điều dại dột ấy.

    Nó ngồi thêm một lát, uống ngụm nước rồi đứng dậy, quay về nhà. Tôi đi trước, vòng lối khác để không bị phát hiện. Về đến nơi, tim vẫn đập thình thịch.
    Tôi nằm xuống, nhìn đứa con gái đang ngủ say bên con nhỏ, nghe tiếng thở yếu ớt của cháu ngoại, tôi thấy nghẹn ở cổ.
    Hóa ra, trong căn nhà này, người đàn ông mà tôi từng nghi ngờ lại là người lặng lẽ yêu thương nhiều nhất.

    Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, giả vờ nấu cháo như thường lệ. Khi Phúc bước ra, vẫn là nụ cười hiền hậu, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
    Tôi đặt tay lên vai nó, nói nhẹ:
    – Đêm qua gió lạnh, con nhớ mặc ấm nha.
    Nó ngạc nhiên, cười:
    – Dạ, mẹ cũng giữ sức nha. Con định lát nữa mua ít yến cho vợ tẩm bổ.
    Tôi gật đầu, quay đi, cố giấu giọt nước mắt vừa chực trào.

    Trưa hôm đó, tôi thấy trên bàn có hộp sữa nóng còn bốc hơi, bên cạnh tờ giấy nhỏ:

    “Mẹ đừng thức khuya nữa nha, để con lo cho vợ. Mẹ ở đây con yên tâm lắm rồi.”

    Chỉ mấy chữ ngắn ngủi, mà tim tôi ấm lên lạ thường.

    Từ hôm đó trở đi, tôi chẳng còn dòm ngó giờ giấc của nó nữa. Mỗi khi nghe tiếng cửa khẽ mở lúc đêm muộn, tôi chỉ nằm im, mỉm cười.
    Tôi biết, ngoài kia là một người chồng đang lặng lẽ đi mua yêu thương.

    🕊️ Sau cùng, tôi mới hiểu…
    Đôi khi, trong những điều tưởng như đáng nghi nhất, lại ẩn chứa sự tử tế và hy sinh thầm lặng.
    Chúng ta dễ dàng phán xét khi nhìn từ nỗi sợ của chính mình, mà quên mất rằng — có những người, họ chọn cách yêu bằng sự im lặng, bằng những việc nhỏ đến nỗi chẳng ai để ý.

    Đêm ấy, tôi ngồi nhìn con gái ngủ, bên cạnh là thằng rể đang nhẹ nhàng đặt tấm chăn lên người vợ.
    Ánh đèn vàng phủ xuống khuôn mặt nó, hiền lành, ấm áp.
    Tôi chợt nhớ tới chồng mình — người đàn ông năm xưa cũng từng lặng lẽ đi bộ cả cây số chỉ để mua gói cháo hành cho tôi khi tôi sinh con.
    Hóa ra, tình yêu đôi khi chỉ giản dị vậy thôi: không hoa, không quà, không những lời hứa lãng mạn.
    Chỉ là một người thức giữa đêm, vì muốn người mình thương được ngủ yên.

    💬 Nếu tôi không theo dõi đêm đó…
    Có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục nghi ngờ, vẫn sẽ kể cho hàng xóm nghe rằng “thằng rể tao có gì đó mờ ám lắm”.
    Và có lẽ, tôi đã vô tình làm tổn thương một tấm lòng tử tế.

    Giờ nghĩ lại, tôi chỉ muốn nói:

    “Cảm ơn con, vì đã yêu con gái mẹ bằng cách lặng lẽ mà sâu sắc nhất.”

    Đêm ấy, tiếng cửa mở vẫn vang lên rất khẽ, nhưng trong lòng tôi — là một khoảng bình yên dịu dàng.

  • Có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục ng//hi ng//ờ, vẫn sẽ kể cho hàng xóm nghe rằng “thằng rể t//ao có gì đó m/ờ á/m lắm”

    Có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục ng//hi ng//ờ, vẫn sẽ kể cho hàng xóm nghe rằng “thằng rể t//ao có gì đó m/ờ á/m lắm”

    Tôi năm nay đã ngoài năm mươi, người ta vẫn bảo phụ nữ ở tuổi này thường hay đa nghi, hay suy nghĩ linh tinh. Nhưng tôi nghĩ, không phải đa nghi đâu — chỉ là khi đã làm mẹ, trong lòng luôn có một thứ bản năng muốn bảo vệ con mình, dù đôi khi cái “bản năng” ấy lại đẩy mình vào những suy nghĩ rất tệ.

    Tôi có mỗi đứa con gái. Lấy chồng cách đây hai năm, giờ vừa sinh bé đầu lòng. Đứa nhỏ mới chào đời, yếu ớt, lại sinh mổ, con bé đau đớn, gầy rộc cả người. Chồng nó – thằng Phúc – là người thành phố, làm nhân viên kỹ thuật trong công ty máy tính, hiền lành, lễ phép, trước giờ tôi cũng quý. Nhưng kể từ ngày tôi lên ở cùng hai đứa để chăm con gái mới sinh, tôi bắt đầu nhận ra vài điều… lạ.

    Đêm đầu tiên, khoảng mười một giờ, khi tôi vừa cho cháu bú xong, định xuống bếp lấy nước thì nghe tiếng cửa mở khẽ. Tiếng dép đàn ông bước rất nhẹ, rồi khép lại. Tôi ngó ra, chỉ thấy ánh đèn đường hắt qua khe rèm, bóng một người đi nhanh ra ngõ.
    Tôi nghĩ chắc nó ra ngoài nghe điện thoại. Nhưng đến hơn nửa tiếng sau mới quay về. Lúc đó, tôi không để tâm.

    Nhưng điều lạ là đêm nào cũng vậy.

    Ngày thứ hai, rồi thứ ba, đúng tầm đó, cửa lại mở. Lần này tôi chú ý hơn. Nó bước thật nhẹ, dường như cố không để ai nghe thấy.
    Tôi nằm im, tim đập nhẹ, cảm giác khó tả — một sự bất an dâng lên trong lòng.
    “Giờ này đi đâu? Có công việc gì cần ra ngoài lúc nửa đêm đâu chứ?”

    Tôi tự nhủ, chắc đi đổ rác. Nhưng rác thì ai đổ đến mấy chục phút?

     

    Sáng hôm sau, tôi thử hỏi khéo:
    – Đêm qua con thức muộn hả Phúc?
    Nó cười cười, gãi đầu:
    – Dạ, con ra ngoài nghe điện thoại tí, bạn con ở ca đêm, hỏi chút công việc.
    Giọng nó bình thản, tự nhiên. Nhưng chính cái “tự nhiên quá mức” ấy khiến tôi càng thấy… lấn cấn.

    Ngày hôm sau nữa, tôi để ý điện thoại của nó. Cứ tối tối, tin nhắn đến, nó liền tắt màn hình. Có khi còn ra ngoài ban công nghe gọi, giọng nói nhỏ, ngắt quãng.
    Tôi không cố ý dòm ngó, nhưng trong nhà nhỏ, tiếng động gì cũng lọt vào tai.
    Đến hôm thứ năm, tôi bắt đầu mất ngủ.

    Con gái tôi thì vẫn yếu, nhiều khi vừa cho con bú xong là thiếp đi. Thấy tôi cứ thẫn thờ, nó hỏi:
    – Mẹ mệt hả?
    Tôi cười trừ:
    – Không, mẹ chỉ hơi lo thôi.
    – Lo gì mà lo?
    – Không có gì đâu, con nghỉ đi.

    Nhưng lòng tôi chẳng yên. Tôi không muốn con gái bị tổn thương. Nếu thật sự có chuyện… tôi thà nói thật, còn hơn để nó sống trong ảo tưởng.

    Đêm hôm đó, khi đồng hồ chỉ 11 giờ, tôi quyết định theo dõi.

    Tôi đợi tiếng cửa mở, rồi nhẹ nhàng khoác áo len, trùm khăn, mở cổng sau đi ra. Đêm tháng mười, gió se lạnh, cả khu yên tĩnh chỉ còn tiếng chó sủa xa xa. Tôi men theo lối bên hông, thấy bóng Phúc lững thững đi ra đầu ngõ, rồi rẽ phải.
    Tay nó đút túi, dáng hơi cúi, bước nhanh.
    Tôi giữ khoảng cách, sợ bị phát hiện. Càng đi, tim tôi càng đập mạnh.

    Đường phố về khuya vắng ngắt, đèn vàng loang lổ. Nó đi khoảng vài trăm mét thì dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi vẫn mở. Tôi nấp sau gốc cây gần đó.
    Nó bước vào trong, lấy vài món gì đó bỏ vào giỏ.
    Tôi nheo mắt nhìn, chỉ thấy loáng thoáng hộp sữa, mấy gói bánh, vài trái chuối.
    Tôi hoang mang: “Không lẽ… nó mua đồ ăn đêm cho con bé kia?”
    Rồi tôi lại tự mắng mình: “Bà già rồi, sao nghĩ lung tung thế.” Nhưng lý trí chẳng thắng nổi trí tưởng tượng.

    Một lúc sau, nó ra ngoài, trên tay cầm túi giấy, ngồi xuống ghế đá ngay trước cửa hàng. Tôi nín thở, nấp kỹ hơn.
    Nó lấy điện thoại ra, mở màn hình. Ánh sáng hắt lên gương mặt mệt mỏi.
    Rồi tôi thấy nó gõ gì đó trong phần “Ghi chú”.
    Tôi lặng người khi đọc được vài dòng chữ to hiện rõ:

    “Đêm nay mua thêm sữa nóng cho vợ, hy vọng cô ấy ăn được chút, mai có sữa cho con.”

    “Mẹ thức giấc chắc sẽ lo, thôi mai tính. Chỉ cần hai mẹ con khỏe là được.”

    Tôi đứng chết lặng sau gốc cây, bàn tay run run.
    Thì ra… nó không hề giấu giếm điều gì.
    Nó chỉ lén đi mua đồ ăn cho vợ, vì sợ làm tôi thức giấc, sợ tôi phải dậy nấu nướng ban đêm.

    Tôi bỗng thấy mắt cay xè. Cảm giác hối hận như đâm vào ngực.
    Mấy ngày qua tôi cứ nghi ngờ, cứ ngờ vực ánh mắt, tiếng bước chân của nó. Tôi còn định chụp hình gửi cho con gái, nếu bắt được “bằng chứng”.
    Thật may là tôi chưa làm điều dại dột ấy.

    Nó ngồi thêm một lát, uống ngụm nước rồi đứng dậy, quay về nhà. Tôi đi trước, vòng lối khác để không bị phát hiện. Về đến nơi, tim vẫn đập thình thịch.
    Tôi nằm xuống, nhìn đứa con gái đang ngủ say bên con nhỏ, nghe tiếng thở yếu ớt của cháu ngoại, tôi thấy nghẹn ở cổ.
    Hóa ra, trong căn nhà này, người đàn ông mà tôi từng nghi ngờ lại là người lặng lẽ yêu thương nhiều nhất.

    Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, giả vờ nấu cháo như thường lệ. Khi Phúc bước ra, vẫn là nụ cười hiền hậu, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
    Tôi đặt tay lên vai nó, nói nhẹ:
    – Đêm qua gió lạnh, con nhớ mặc ấm nha.
    Nó ngạc nhiên, cười:
    – Dạ, mẹ cũng giữ sức nha. Con định lát nữa mua ít yến cho vợ tẩm bổ.
    Tôi gật đầu, quay đi, cố giấu giọt nước mắt vừa chực trào.

    Trưa hôm đó, tôi thấy trên bàn có hộp sữa nóng còn bốc hơi, bên cạnh tờ giấy nhỏ:

    “Mẹ đừng thức khuya nữa nha, để con lo cho vợ. Mẹ ở đây con yên tâm lắm rồi.”

    Chỉ mấy chữ ngắn ngủi, mà tim tôi ấm lên lạ thường.

    Từ hôm đó trở đi, tôi chẳng còn dòm ngó giờ giấc của nó nữa. Mỗi khi nghe tiếng cửa khẽ mở lúc đêm muộn, tôi chỉ nằm im, mỉm cười.
    Tôi biết, ngoài kia là một người chồng đang lặng lẽ đi mua yêu thương.

    🕊️ Sau cùng, tôi mới hiểu…
    Đôi khi, trong những điều tưởng như đáng nghi nhất, lại ẩn chứa sự tử tế và hy sinh thầm lặng.
    Chúng ta dễ dàng phán xét khi nhìn từ nỗi sợ của chính mình, mà quên mất rằng — có những người, họ chọn cách yêu bằng sự im lặng, bằng những việc nhỏ đến nỗi chẳng ai để ý.

    Đêm ấy, tôi ngồi nhìn con gái ngủ, bên cạnh là thằng rể đang nhẹ nhàng đặt tấm chăn lên người vợ.
    Ánh đèn vàng phủ xuống khuôn mặt nó, hiền lành, ấm áp.
    Tôi chợt nhớ tới chồng mình — người đàn ông năm xưa cũng từng lặng lẽ đi bộ cả cây số chỉ để mua gói cháo hành cho tôi khi tôi sinh con.
    Hóa ra, tình yêu đôi khi chỉ giản dị vậy thôi: không hoa, không quà, không những lời hứa lãng mạn.
    Chỉ là một người thức giữa đêm, vì muốn người mình thương được ngủ yên.

    💬 Nếu tôi không theo dõi đêm đó…
    Có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục nghi ngờ, vẫn sẽ kể cho hàng xóm nghe rằng “thằng rể tao có gì đó mờ ám lắm”.
    Và có lẽ, tôi đã vô tình làm tổn thương một tấm lòng tử tế.

    Giờ nghĩ lại, tôi chỉ muốn nói:

    “Cảm ơn con, vì đã yêu con gái mẹ bằng cách lặng lẽ mà sâu sắc nhất.”

    Đêm ấy, tiếng cửa mở vẫn vang lên rất khẽ, nhưng trong lòng tôi — là một khoảng bình yên dịu dàng.