Blog

  • Người đàn ông thường nói 3 câu này chứng tỏ không hề yêu bạn

    Người đàn ông thường nói 3 câu này chứng tỏ không hề yêu bạn

    Người đàn ông không yêu bạn thường nói những câu này. Chẳng qua là vì tình cảm của anh ta dành cho bạn chỉ có ngày càng ít đi, vô phương ᴄᴜ̛́ᴜ ᴠᴀ̃ɴ.
    Một người đàn ông chân thành yêu thương bạn, ít nhất là có tình cảm với bạn thì sẽ luôn muốn tìm hiểu, trò chuyện với bạn. Trao đổi, chia sẻ cùng nhau là một phần trong mối tình cảm yêu đương và hôn nhân.

    Muốn biết đàn ông yêu bạn hay không, cứ nhìn vào hành động, lời nói của anh ấy dành cho bạn. Nếu đàn ông không yêu bạn thì sẽ thường nói 3 câu này.

    “Tùy em, sao cũng được”

    Nếu đàn ông không yêu bạn thì họ sẽ không quan tâm những lựa chọn, mong muốn, ý kiến của bạn. Bạn làm thế nào, muốn gì, lựa chọn ra sao cũng không liên quan đến anh ấy. Vì không yêu nên anh ấy không thể cho bạn ý kiến, càng không muốn biết bạn như thế nào.

    Đàn ông thoáng tính khác với đàn ông không yêu thương. Đàn ông thoáng tính đến mấy thì vẫn sẽ bày tỏ ý kiến của mình, muốn biết bạn muốn gì. Còn đàn ông khi đã không yêu bạn thì lại thấy ᴘʜɪᴇ̂̀ɴ ᴘʜᴜ̛́ᴄ vì những câu hỏi, vẻ mặt ʟᴜ̛ᴏ̛̃ɴɢ ʟᴜ̛̣ của bạn. Chẳng phải là anh ta vô tâm, mà là tâm anh ta không hề đặt nơi bạn.

    Phụ nữ có thể lấy người đàn ông yêu mình ít, nhưng đừng lấy người đến một chút để tâm cũng không dành cho mình. Bởi cuộc đời này rất dài, một lần mười năm đằng đẳng, bạn liệu có chịu đựng được người luôn nói câu “tùy em” với mình không?

    “Anh không nhớ nữa”

    Đàn ông khi không yêu bạn thường nói câu này. Anh ấy không nhớ bạn ɢʜᴇ́ᴛ ăn cá, không nhớ bạn từng nói những gì, không nhớ bạn đã ᴅᴀ̣̆ɴ ᴅᴏ̀ gì, thậm chí anh ấy cũng không nhớ những điều thật sự quan trọng trong mối ǫᴜᴀɴ ʜᴇ̣̂ của cả hai. Chẳng phải vì anh ấy quá bận để nhớ, cũng không phải vì đᴀ̃ɴɢ ᴛʀɪ́ hay quên, mà là vì bạn không đủ quan trọng để anh ấy ghi nhớ.

    Phụ nữ không nên ᴋʜᴀ̆́ᴛ ᴋʜᴇ với người đàn ông của mình, càng không nên bắt anh ấy phải nhớ ti tỉ thứ nhỏ nhặt mà mình yêu cầu. Nhưng người đàn ông có lòng với bạn sẽ nhớ những gì bạn cho là quan trọng nhất, sẽ biết thể hiện tình yêu với bạn. Ngược lại, đàn ông không yêu bạn thì dù là điều ngay cả người xung quanh bạn đều biết thì anh ấy vẫn cứ quên.

    “Sao anh biết được em nghĩ gì?”

    Đây thường là câu cửa miệng của người đàn ông không quan tâm, cố gắng tìm hiểu về bạn. Khi bạn ᴛʀᴀ́ᴄʜ anh ấy vô tâm, không để ý đến bạn thì anh ấy sẽ trả lời bằng câu nói đó.

    Kỳ thực, có một kiểu đàn ông vô tâm ᴛᴀ̀ɴ ɴʜᴀ̂̃ɴ nhất với phụ nữ, chính là anh ấy luôn nói vì sao bạn không nói, phải nói thì anh ấy mới biết. Nhưng thật ra, nếu người đã quan tâm thì cần gì bạn phải nói? Nếu người ấy chủ động muốn biết thì cũng chẳng có lúc bạn ᴛʀᴀ́ᴄʜ ʜᴏ̛̀ɴ. Đàn ông như thế, một là yêu bạn ít ỏi ᴛʜᴀ̉ᴍ ʜᴀ̣ɪ, hoặc là trong lòng vốn không hề có bạn.

    Phụ nữ ở đời không yêu thì thôi, không lấy chồng cũng chẳng sao, nhưng đã yêu, đã kết hôn thì nhất định phải chọn người toàn tâm toàn ý yêu thương mình. Đừng chọn người đến một chút quan tâm cũng không cho bạn.

  • Mẹ kế g//ả tôi cho anh chồng bị tà n tậ t. Đêm t;;ân h;;ôn, tôi cõng anh lên giường… và một cú ngã đã thay đổi cả cuộc

    Mẹ kế g//ả tôi cho anh chồng bị tà n tậ t. Đêm t;;ân h;;ôn, tôi cõng anh lên giường… và một cú ngã đã thay đổi cả cuộc

    Tôi bị gả đi như một món hàng.
    Mẹ kế tôi nói: “Nhà đó giàu có, con chỉ cần ngoan ngoãn, coi như đổi đời.”
    Tôi im lặng, không phản kháng. Có lẽ vì từ ngày cha mất, tôi đã quen với cảm giác mình chẳng có quyền lựa chọn.

    Chú rể của tôi là An – người đàn ông được đồn là tàn tật, suốt ngày ngồi xe lăn. Người ta bảo anh từng là thiếu gia nổi tiếng, nhưng sau một vụ tai nạn xe, đôi chân liệt hoàn toàn, vị hôn thê bỏ đi, còn anh thì sống ẩn dật trong căn biệt thự lạnh lẽo.
    Và tôi – một cô gái nghèo, chẳng danh phận – trở thành “vợ của người tàn phế”.

    Đám cưới diễn ra trong sự lặng lẽ. Không pháo, không tiếng nhạc, không nụ cười. Chỉ có tôi, trong chiếc váy trắng cũ, đứng cạnh người đàn ông trầm tĩnh ấy, nhận những ánh nhìn thương hại và dèm pha.

    Khi xe đưa tôi về nhà chồng, mẹ kế chỉ kịp nói nhỏ:

    “Nhớ giữ mồm giữ miệng, đừng để mất lòng nhà họ.”
    Rồi bà quay đi, như vừa buông xuống một món hàng giao xong cho người ta.


    Căn biệt thự nơi tôi đến đẹp nhưng lạnh.
    Người hầu ít, không khí im lìm.
    Anh – người chồng mới cưới – chỉ khẽ gật đầu, nói giọng đều đều:

    “Từ nay, cô cứ ở đây, muốn làm gì thì làm. Tôi không can thiệp.”

    Không gọi tôi là “vợ”, không nhìn tôi lâu hơn một giây.
    Chúng tôi sống cùng nhà mà như hai người xa lạ.

    Ban ngày anh đọc sách trong thư phòng. Ban đêm tôi ngủ ở phòng bên cạnh.
    Thỉnh thoảng, tiếng bánh xe lăn trên sàn gỗ vang lên đều đặn – âm thanh ấy trở thành nhịp thời gian của căn nhà.

    Tôi từng nghĩ:

    “Mình đã hết đời rồi. Một cuộc hôn nhân mua bán, một người chồng chẳng thể bước đi.”


    Đêm tân hôn, người giúp việc đã về hết.
    Anh ngồi bên giường, còn tôi loay hoay cầm chăn. Không khí im phăng phắc.

    Tôi run, không biết phải nói gì. Anh thấy thế, khẽ nói:

    “Cô không cần thương hại tôi. Tôi biết tôi là gánh nặng.”

    Tôi vội lắc đầu:

    “Không… không phải vậy…”

    Rồi không hiểu sao, tôi lại bước đến, khom người xuống:

    “Để tôi giúp anh lên giường nghỉ.”

    Anh thoáng sững, đôi mắt sâu hun hút nhìn tôi, rồi gật đầu khẽ.
    Tôi vòng tay qua lưng anh, cố gắng cõng anh lên. Nhưng anh nặng hơn tôi tưởng.
    Chỉ vài bước, chân tôi trượt phải mép thảm, cả hai cùng ngã xuống nền gỗ.

    Tiếng “rầm” vang lên, đau điếng.
    Tôi vội chống dậy, định xin lỗi, nhưng bỗng khựng lại.

    Dưới lớp chăn mỏng, tôi cảm nhận được một thứ gì đó cử động.
    Anh cũng nhìn tôi – ánh mắt chợt thay đổi.
    Cả hai sững lại vài giây trong im lặng.

    Tôi lắp bắp:

    “Anh… anh còn cảm giác sao?”

    Anh cúi đầu, cười nhẹ – nụ cười vừa buồn, vừa bất lực:

    “Bác sĩ nói, nếu tập vật lý trị liệu, có thể đi lại được. Nhưng tôi không muốn nữa. Khi người ta bỏ anh lại chỉ vì anh không còn đứng vững, thì có đi lại được hay không… còn nghĩa gì đâu.”

    Giọng anh trầm, khàn.
    Tôi bỗng thấy nghèn nghẹn. Không phải vì thương hại, mà vì thấy nỗi đau trong lòng anh còn sâu hơn vết thương ở chân.

    Đêm đó, tôi nằm bên ngoài, trằn trọc không ngủ được.
    Câu nói ấy lặp lại mãi trong đầu tôi:

    “Không còn lý do để cố nữa.”


    Những ngày sau, tôi bắt đầu thay đổi.
    Buổi sáng, tôi đẩy xe lăn đưa anh ra ban công, bắt anh ngắm bình minh dù anh cau mày:

    “Tôi không thích ánh sáng.”
    Tôi cười:
    “Nhưng ánh sáng vẫn thích anh, nên đừng trốn nữa.”

    Anh im lặng, rồi không hiểu sao… cũng thôi không chống đối.

    Cứ thế, sáng nào tôi cũng ép anh ra vườn. Tôi kể chuyện linh tinh, chuyện hàng xóm, chuyện tôi từng bị mẹ kế nhốt trong bếp, chuyện cái váy cưới mượn tạm người khác.
    Anh nghe, đôi khi khẽ cười.
    Nụ cười đầu tiên tôi thấy sau nhiều ngày.

    Tôi cũng tập cho anh đứng. Ban đầu, chỉ vài giây. Rồi vài bước. Anh ngã, tôi đỡ. Anh đau, tôi xoa chân.
    Anh nói:

    “Em không sợ tôi à?”
    Tôi đáp:
    “Không. Chỉ sợ anh bỏ cuộc.”

    Tôi không biết từ khi nào, trong ánh mắt anh không còn lạnh nữa.
    Và trong tim tôi, nỗi sợ ngày cưới dần tan biến.


    Một tối, anh kể:

    “Ngày tôi bị tai nạn, cô ta bảo: ‘Em không thể sống với người tàn phế.’ Rồi đi. Tôi cố gắng tập đi suốt nửa năm. Nhưng càng cố, tôi càng thấy mình vô nghĩa.”

    Tôi lặng im, rồi hỏi:

    “Nếu có người ở lại, anh có cố không?”
    Anh nhìn tôi:
    “Có lẽ.”

    Câu trả lời đó khiến tim tôi nhói lên.
    Không phải thương hại. Là cảm động.
    Vì tôi hiểu, tôi cũng từng như anh – một kẻ bị bỏ rơi, không còn tin rằng mình xứng đáng được yêu.


    Một ngày nọ, mẹ kế tôi tìm đến.
    Vẫn giọng điệu cũ:

    “Giờ mày sống sung sướng rồi, nhớ gửi ít tiền cho mẹ. Tao bán mày đâu có uổng.”

    Tôi chưa kịp nói thì anh đã đến. Anh lặng lẽ đặt lên bàn một tấm séc:

    “Cảm ơn bà đã mang cô ấy đến với tôi. Nhưng từ nay, bà không còn quyền gì với cô ấy nữa.”

    Mẹ kế ngây ra, mặt biến sắc. Còn tôi… nước mắt rơi.
    Lần đầu tiên trong đời, có người đứng ra bảo vệ tôi, không vì lợi ích, không vì nghĩa vụ.

    Tối đó, tôi ngồi bên giường anh, khẽ nói:

    “Cảm ơn anh.”
    Anh mỉm cười:
    “Anh không làm vì em nợ anh. Anh làm vì anh nợ chính mình – đã để em phải chịu cô đơn quá lâu.”


    Thời gian trôi, anh đã có thể đi được vài bước, rồi nhiều hơn.
    Mỗi sáng, anh vẫn chống gậy, tôi vẫn nắm tay anh, chậm rãi đi quanh vườn.
    Anh hỏi:

    “Nếu một ngày anh đi lại bình thường, em có rời đi không?”
    Tôi cười:
    “Nếu anh vẫn cần người pha cà phê dở, em ở lại.”

    Anh bật cười, cái cười làm tan cả sương sớm.


    Một buổi sáng, tôi tỉnh dậy không thấy anh.
    Hoảng hốt chạy ra vườn, tôi đứng sững.

    Anh đang đi, không gậy, không vịn, chậm mà vững.
    Nắng sớm rơi xuống vai anh, long lanh như giọt nước mắt tôi vừa rơi.

    Anh đến gần, nắm lấy tay tôi:

    “Anh đã tìm lại được đôi chân, nhờ em.
    Nhưng em biết không – thứ em chữa cho anh, không phải chân, mà là tim.”

    Tôi khóc, ôm lấy anh.
    Và tôi hiểu, đêm ấy khi cả hai cùng ngã, không chỉ có cơ thể chạm đất, mà trái tim chúng tôi cũng chạm nhau lần đầu tiên.


    Giờ đây, căn nhà ngày xưa lạnh lẽo ấy đầy tiếng cười.
    Mỗi sáng, anh tự bước ra ban công, rót cho tôi tách trà.
    Tôi hỏi đùa:

    “Anh còn nhớ đêm tân hôn không?”
    Anh cười:
    “Nhớ chứ. Hôm ấy, em cõng anh. Còn hôm nay, đến lượt anh cõng em – đi qua nửa đời bình yên.”

    Tôi tựa đầu vào vai anh, khẽ mỉm cười.
    Hóa ra, người ta không cần đôi chân khỏe mạnh để bước đi trong đời, chỉ cần một trái tim đủ mạnh để bước về phía nhau.

  • Khám xét khẩn cấp nơi ở, bắt giữ Nguyễn Thị Chung

    Khám xét khẩn cấp nơi ở, bắt giữ Nguyễn Thị Chung

    Theo Đời sống pháp luật, ngày 1/12, Công an tỉnh Hưng Yên cho biết Công an xã Tiên Hoa gần đây đã kịp thời làm rõ, bắt giữ đối tượng trộm cắp tài sản.

    Trước đó, ngày 26/11/2025, Công an xã Tiên Hoa tiếp nhận tin báo của bà Đ.T.L, sinh năm 1949, trú tại thôn Điềm Đông, xã Tiên Hoa, tỉnh Hưng Yên về việc bà bị mất trộm tài sản ngay tại nhà riêng.

    Theo trình báo, khoảng 7h50’ ngày 24/11/2025, một người phụ nữ khoảng 50 tuổi, mặc áo khoác xanh, đeo khẩu trang và đi xe đạp điện không biển số đến nhà bà L xin nước uống. Đối tượng sử dụng chiêu trò đánh lạc hướng bà L, rồi tự ý vào buồng ngủ, trộm cắp túi xách màu đen trong tủ quần áo, trong đó có nhiều tài sản giá trị gồm vàng, sổ tiết kiệm, tiền mặt cùng một số giấy tờ tùy thân.

     

    Công an xã trích xuất camera, nhận diện đối tượng nghi vấn. Ảnh: CA Hưng Yên

    Ngay sau khi tiếp nhận tin báo, Công an xã Tiên Hoa đã phối hợp với Phòng Cảnh sát hình sự khẩn trương vào cuộc xác minh, truy tìm đối tượng. Bằng các biện pháp nghiệp vụ, đến ngày 27/11/2025, lực lượng Công an đã nhanh chóng làm rõ và bắt giữ đối tượng thực hiện hành vi trộm cắp trên là Nguyễn Thị Chung, sinh năm 1973, trú tại thôn Diệt Pháp, xã Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên.

    Tại cơ quan Công an, Chung đã thừa nhận hành vi phạm tội và chỉ nơi vứt túi xách, giấy tờ của bị hại. Khám xét khẩn cấp nơi ở của Chung, lực lượng Công an thu giữ thêm nhiều tang vật có liên quan đến vụ án.

    Đối tượng Nguyễn Thị Chung tại Cơ quan Công an. Ảnh: CA Hưng Yên

    Hiện Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Hưng Yên đang tiếp tục điều tra, làm rõ hành vi phạm tội của Nguyễn Thị Chung để xử lý theo quy định của pháp luật.

  • Biết vợ cũ lấy chồng ngh//èo, tôi đến để gi//ễu c//ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh/óc cả đêm…

    Biết vợ cũ lấy chồng ngh//èo, tôi đến để gi//ễu c//ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh/óc cả đêm…


    Tôi và Linh từng yêu nhau suốt bốn năm đại học. Cô ấy hiền lành, luôn nhẫn nhịn và yêu tôi vô điều kiện. Thế nhưng, sau khi ra trường, tôi nhanh chóng tìm được công việc lương cao ở công ty nước ngoài, còn Linh thì chật vật mãi vẫn chỉ xin được chân nhân viên lễ tân. Khi ấy, tôi tự cho mình quyền được lựa chọn. Tôi rời bỏ Linh để đến với con gái giám đốc – người có thể giúp tôi thăng tiến nhanh chóng. Linh khóc cạn nước mắt trong ngày tôi lạnh lùng nói lời chia tay, nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ, cô gái ấy không xứng với tôi.

    Năm năm sau, tôi đã trở thành phó phòng kinh doanh. Cuộc sống hô/n nhâ/n với vợ mới cũng không hạnh phúc như tôi tưởng. Cô ấy c//hê b//ai, c///oi thư//ờng tôi vì lương tháng vẫn chỉ thuộc hàng trung bình ở công ty của bố vợ. Tôi luôn phải nhìn sắc mặt vợ, sắc mặt bố vợ mà sống. Đúng lúc ấy, tôi nghe tin Linh sắp lấy chồng. Một người bạn nói với tôi:

    – Mày biết nó lấy ai không? Một gã thợ xây, ngh//èo rớ/t mồ/ng t/ơi. Đúng là không có mắt nhìn đàn ông!
    Tôi bật cười kh/inh b/ỉ. Trong đầu tôi hiện lên cảnh Linh mặc chiếc váy cưới r//ẻ ti//ền, gương mặt cô hố/c há/c vì k/hổ cự/c.

    Tôi quyết định đến đám cưới ấy, không phải để chúc phúc, mà để gi//ễu c//ợt, để cô ấy thấy lựa chọn ngày xưa của mình ké/m c/ỏi thế nào.

    Hôm đó, tôi ăn mặc bảnh bao, đi xe hơi sang trọng. Vừa bước vào sân, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi cảm thấy tự mãn vô cùng. Nhưng rồi, khi nhìn thấy chú rể, tôi sữ/ng s/ờ. Anh ta mặc vest đơn giản, nhưng gương mặt lại vô cùng quen thuộc. Tôi bước lại gần, trái tim như ngừng đập khi nhận ra đó là…

    sếp tổng mới của công ty tôi – người vừa được bổ nhiệm cách đây hai tháng!

    Anh tên Tuấn – trước đây từng là thợ xây, đúng như lời bạn tôi nói. Nhưng giờ, anh là chủ của chuỗi tập đoàn bất động sản hàng đầu miền Bắc, người mà bao nhiêu giám đốc tài chính, quản lý cấp cao phải kiêng dè. Tôi chưa từng gặp trực tiếp vì anh làm việc ở chi nhánh phía Nam, chỉ nhìn thấy ảnh trong email công bố nội bộ. Vậy mà hôm nay, anh lại là chú rể – chồng của Linh.

    Tôi chết lặng.

    Linh bước ra, khoác tay Tuấn, mặc chiếc váy cưới đơn giản nhưng tinh tế. Không phải kiểu rẻ tiền như tôi tưởng tượng, mà là sự nhẹ nhàng, thanh lịch – đúng chất Linh. Khuôn mặt cô rạng rỡ, không gầy gò, không khổ cực như tôi từng cười nhạo, mà đầy khí chất và bình yên.

    Cô nhìn thấy tôi. Ánh mắt chạm nhau trong tích tắc. Không oán trách. Không bẽ bàng.
    Chỉ là… một cái gật đầu, lịch sự, xa lạ.

    Còn tôi – người từng tự cao nghĩ rằng cô ấy không xứng – lúc này lại đứng lạc lõng giữa đám cưới của người con gái năm xưa mình ruồng bỏ, còn chồng cô thì là cấp trên tối cao trong công ty tôi đang cúi đầu làm việc.

    Một đồng nghiệp cũ khẽ huých tôi:

    — “Cậu biết không? Anh Tuấn chính là người đỡ đầu cho nhiều tổ chức giáo dục ở vùng cao. Linh làm quản lý truyền thông cho quỹ học bổng đó suốt ba năm nay. Họ quen nhau từ công việc thiện nguyện, rồi yêu nhau đấy.”

    Tôi không đáp lại được lời nào.

    Hóa ra… tôi chưa bao giờ “trên cơ” Linh.
    Chỉ là tôi đã quá nông cạn để hiểu được giá trị thật của một con người.

    Và hôm đó, trong đám cưới của Linh, giữa tiếng cười nói và lời chúc phúc, chỉ có tôi là kẻ lặng lẽ bước đi, mang theo sự hối tiếc không bao giờ lấy lại được.

    LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

  • Đại gia giàu có ngủ với giúp việc để đẻ bằng được con trai nối dõi tông đường, nào ngờ đâu đến lúc sinh con cả họ chết lặng khi nhìn thấy đứa bé chỉ vì

    Đại gia giàu có ngủ với giúp việc để đẻ bằng được con trai nối dõi tông đường, nào ngờ đâu đến lúc sinh con cả họ chết lặng khi nhìn thấy đứa bé chỉ vì

    Ông Phan Đức Thành, 58 tuổi, là một đại gia khét tiếng ở thị trấn Tân Lộc, giàu có đến mức chỉ cần hắt hơi là cả vùng biết.
    Nhưng thứ ông khao khát nhất không phải tiền, mà là một đứa con trai nối dõi.

    Vợ ông, bà Tuyết Mai, hơn ông 5 tuổi, cưới nhau hai mươi năm vẫn chỉ sinh được hai cô con gái.
    Ông Thành lo “họ Phan đến đời mình là tuyệt tự”, nên ngày càng lạnh nhạt với vợ, ra ngoài kiếm người “gieo giống”.

    Rồi một ngày, trong căn biệt thự rộng thênh thang ở khu phố Đông, xuất hiện cô giúp việc tên , mới 23 tuổi, quê ở Nam Định — gương mặt hiền lành, thân hình lại mảnh mai vừa mắt ông Thành.
    Ban đầu cô chỉ làm việc nấu ăn, dọn dẹp, nhưng chẳng hiểu từ bao giờ, đêm nào ánh đèn phòng khách cũng sáng muộn, còn cô Hà thì hay bị gọi lên “pha ấm trà nóng cho ông chủ”.

    Một tháng, hai tháng, rồi đến khi cái bụng cô Hà lùm lùm, bà Mai gào khóc ầm ĩ, đòi đuổi cô khỏi nhà.
    Nhưng ông Thành cấm tuyệt:

    “Đây là giọt máu của họ Phan, ai dám động đến mẹ con nó, tôi từ mặt!”

    Cả họ im lặng.
    Ông thuê bác sĩ riêng, cho cô ở biệt thự riêng, ăn uống tẩm bổ.
    Ngày sinh cận kề, ông còn mổ heo đãi cả dòng họ, chuẩn bị sẵn lễ đặt tên cho đứa con trai nối dõi tông đường.

    Nhưng đến khi tiếng trẻ con cất lên trong phòng sinh, y tá vừa bế đứa bé ra ngoài, cả nhà họ Phan chết lặng.
    Đứa trẻ da ngăm đen bóng, tóc quăn tít, mắt nâu sâu hoắm như người châu Phi.

    Bà Mai ngã quỵ.
    Còn ông Thành đứng trân trân, mặt cắt không còn giọt máu.

    Bác sĩ run run nói nhỏ:

    “Ông ơi… đứa bé khỏe mạnh, nhưng gen của nó… không trùng với ông.”

    Cả thị trấn Tân Lộc hôm ấy rộ tin:
    “Đại gia Phan Đức Thành nuôi con cho người khác.”

    Ba ngày sau, cô Hà biến mất khỏi biệt thự cùng một người đàn ông da ngăm từng làm công nhân công trình gần nhà ông.
    Còn ông Thành — người từng tự hào là trụ cột của dòng họ Phan — chỉ còn biết ngồi câm lặng nhìn tờ kết quả ADN ghi rõ:

    “Không có quan hệ huyết thống cha – con.”

  • Tối nào ăn cơm chồng nấu xong tôi cũng mệt rã rời, 1 hôm lén lấy mẫu thức ăn đi xét nghiệm, tôi b;;ủn r;;ủn phát hiện bí mật ch/ế/t ng/ư/ờ/i

    Tối nào ăn cơm chồng nấu xong tôi cũng mệt rã rời, 1 hôm lén lấy mẫu thức ăn đi xét nghiệm, tôi b;;ủn r;;ủn phát hiện bí mật ch/ế/t ng/ư/ờ/i

    Chương 1: Những dấu hiệu báo động

    Hằng Lê sống ở thành phố Phượng Sơn, một thành phố nhộn nhịp nhưng vẫn giữ những con phố nhỏ tĩnh lặng, nơi tiếng rao hàng hoá vang lên mỗi sáng, nhưng đêm xuống chỉ còn tiếng gió lùa qua các mái ngói cũ. Hằng đã từng tin rằng cuộc hôn nhân của cô, với Duy Khánh – chồng cô, là hình ảnh của hạnh phúc sau nhiều năm nỗ lực trong công việc và cuộc sống. Nhưng những tháng gần đây, cảm giác chóng mặt sau bữa tối đã khiến cô hoang mang.

    Mỗi buổi tối, sau bữa cơm gia đình, Hằng thường thấy mắt mờ, đầu ong ong, đôi khi phải vịn vào bàn để giữ thăng bằng. Duy Khánh luôn cười và nói:
    “Em chỉ mệt mỏi vì đi làm. Em nghĩ quá nhiều thôi, nghỉ ngơi đi.”

    Hằng muốn tin. Cô muốn tin vào người đàn ông mà cô kết hôn bốn năm trước, người từng ôm cô khi cô khóc và hứa sẽ bảo vệ cô. Nhưng gần đây, ánh mắt anh trôi qua cô, không còn ấm áp mà chỉ còn sự hờ hững và tính toán. Giọng nói của anh, khi không nói chuyện với người khác, vang lên cơ học, lạnh lùng, và đôi lúc, có gì đó như chứa đựng sự mong đợi một kết cục nào đó.

    Cô đi khám nhiều lần. “Có thể là căng thẳng, Hằng à. Hãy nghỉ ngơi,” bác sĩ nói. Nhưng sâu trong lòng, Hằng biết điều gì đó không ổn. Có cái gì đó, không phải tình yêu, đang len lỏi.

    Hai đêm trước, sự nghi ngờ của cô lên đến cực điểm. Khi ăn tối, Hằng nhận thấy Duy Khánh quan sát cô kỹ đến mức kỳ quặc. Không phải lo lắng mà là… mong đợi. Anh lướt ánh mắt theo từng động tác của cô, đặc biệt khi cô rót nước, gắp thức ăn, nhấp một ngụm trà nóng. Khi cô bước vào nhà vệ sinh, vô tình nhìn qua gương, cô bắt gặp nụ cười thoáng hiện trên môi Duy Khánh, nhanh chóng bị anh lau đi, như thể anh vừa thấy điều gì khiến anh vui mừng.

    Đêm đó, Hằng không ngủ được. Mọi giác quan của cô căng như dây đàn. Cô cảm thấy tim mình như đang đập vào xương sườn, nhịp điệu dồn dập, báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra.


    Chương 2: Lựa chọn của Hằng

    Tối hôm qua, Hằng quyết định đối đầu. Thay vì ăn bữa cơm tối Duy Khánh chuẩn bị, cô kín đáo giấu phần thức ăn vào một chiếc thùng nhỏ, bỏ trong túi tote. Cô phun một chút nước lên mặt để giả vờ mồ hôi, bước vài bước chân lảo đảo vào phòng khách, rồi ngã xuống thảm, giả vờ sụp xuống như thật.

    Duy Khánh phản ứng nhanh. Không gọi cấp cứu, không kêu tên cô, nhưng giọng anh vang lên trong điện thoại, khẩn trương nhưng vừa đủ để Hằng nghe thấy:
    “Cô ấy đã ngất rồi. Liều thuốc cuối cùng có đủ mạnh không? Khi nào mới có tiền đây?”

    Mỗi lời nói như dao cắt vào trái tim Hằng. Mồ hôi lạnh trượt xuống lưng. Ngay lúc đó, Hằng cảm thấy mọi thứ cô từng tin tưởng đều sụp đổ. Chóng mặt bây giờ không còn liên quan đến mệt mỏi hay căng thẳng nữa. Đây là một cái bẫy. Một thứ đen tối, được lên kế hoạch tỉ mỉ, và cô vừa là nạn nhân của nó.

    Ngón tay cô cào lên thảm, cố gắng đứng dậy. Tiếng bước chân Duy Khánh vang lên, chậm rãi, cố ý. Điện thoại đã tắt. Cửa phòng khách mở ra, Duy Khánh xuất hiện, gương mặt tĩnh lặng đến mức đáng sợ:
    “Hằng? Em vẫn còn thở đấy chứ?”

    Hằng biết, nếu cô không nghĩ ra cách nhanh chóng, cô sẽ không còn cơ hội.


    Chương 3: Kế hoạch chạy trốn

    Cơn hoảng loạn nhanh chóng nhường chỗ cho sự tỉnh táo. Hằng hít một hơi thật sâu, quan sát từng chi tiết trong phòng khách – điện thoại, chìa khóa xe, và một lối cửa phụ dẫn ra ban công. Duy Khánh đứng đó, bình tĩnh, nhưng Hằng có thể nhận ra sự hứng khởi trong đôi mắt anh – một người đàn ông đang đối mặt với một “món quà” anh tin rằng mình kiểm soát.

    Cô lặng lẽ bò về phía cửa ban công, giữ nhịp thở ổn định. Một lần nữa, Hằng nhắc nhở bản thân: phải tỉnh táo, phải thông minh. Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Cô đã sống sót qua nhiều khó khăn trong đời, và giờ đây, không thể để sự tin tưởng bị phản bội khiến cô mất mạng.

    Cánh cửa ban công kêu nhẹ khi Hằng đẩy ra. Bên ngoài là ánh sáng đèn đường mờ ảo, và hàng rào sắt thấp đủ để cô trèo qua. Từng bước, cô rón rén, cảm giác tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mọi âm thanh – tiếng gió, tiếng xe qua đường, tiếng động từ nhà – đều trở nên sắc bén đến mức đáng sợ.

    Duy Khánh phát hiện cử động, gầm lên:
    “Hằng! Đứng lại ngay!”

    Hằng không quay lại. Một bước nhảy cuối cùng, và cô đứng trên mặt đất, ngoài tầm kiểm soát của anh. Cô chạy, qua các con phố nhỏ của Phượng Sơn, qua các ngõ hẻm hôi hám và tĩnh lặng, cho đến khi bóng dáng Duy Khánh mờ dần sau lưng.


    Chương 4: Sự trợ giúp bất ngờ

    Khi cô nghĩ rằng mình có thể an toàn, một tiếng xe máy vang lên phía sau. Hằng lùi vào một con hẻm, trái tim đập loạn xạ. Một người đàn ông trung niên, với vẻ ngoài hớt hải nhưng thiện chí, xuất hiện:
    “Cô có ổn không? Tôi thấy cô chạy như sợ chết.”

    Hằng, hốt hoảng và mệt mỏi, bật khóc:
    “Xin anh… cứu tôi…”

    Người đàn ông gật đầu, dẫn cô đến một căn nhà nhỏ, hẻm yên tĩnh. Anh tự giới thiệu là anh Phát, người dân trong khu phố. Khi Hằng kể lại mọi chuyện, anh Phát im lặng lắng nghe, rồi nói:
    “Chúng ta phải gọi cảnh sát. Nhưng trước hết, cô phải ẩn mình.”

    Hằng đồng ý, cảm giác an toàn trỗi dậy lần đầu tiên sau nhiều tháng. Cô biết, nếu cô muốn sống sót và thoát khỏi sự kiểm soát của Duy Khánh, cô không còn con đường nào khác ngoài việc đối mặt với sự thật.


    Chương 5: Cuộc điều tra

    Hằng nhờ anh Phát gọi điện báo cảnh sát, nhưng cô biết rằng Duy Khánh sẽ dùng mọi mánh khóe để che giấu tội ác. Cô quyết định thu thập chứng cứ. Từ căn nhà tạm trú của mình, cô lặng lẽ quay lại căn hộ, lấy điện thoại, tin nhắn, và những chi tiết quan trọng. Mỗi tấm hình, mỗi tin nhắn đều khiến tim cô thắt lại – bằng chứng không thể chối cãi rằng Duy Khánh đã âm mưu hại cô vì tiền và tham vọng cá nhân.

    Trong khi đó, cảnh sát tiến hành điều tra, nhưng Hằng biết, chính cô phải chủ động. Cô dùng thông tin mà Duy Khánh không ngờ đến để tạo ra một cái bẫy cho anh – một cuộc đối đầu trực tiếp, nơi mọi âm mưu đen tối của anh sẽ bị phơi bày.


    Chương 6: Đối mặt

    Ngày định mệnh đến. Hằng, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đối mặt Duy Khánh. Anh nhìn cô với vẻ ngạc nhiên, xen lẫn tức giận:
    “Em… sao em còn sống?”

    Hằng đứng thẳng, mắt lấp lánh quyết tâm:
    “Em vẫn còn sống, và em sẽ không để anh hại em nữa. Tất cả mọi chuyện sẽ được cảnh sát biết hết.”

    Duy Khánh nhận ra, mọi mánh khóe, mọi kế hoạch mà anh nghĩ rằng đã kiểm soát, giờ đây bị lật ngược. Anh gầm lên trong thất vọng, nhưng Hằng không chùn bước. Cảnh sát xuất hiện ngay sau đó, bắt giữ anh trước sự chứng kiến của những hàng xóm.


    Chương 7: Kết thúc có hậu

    Sau khi Duy Khánh bị đưa đi, Hằng cảm thấy một làn sóng nhẹ nhõm chưa từng có. Cô nhận ra rằng tình yêu không thể tồn tại nếu bị phản bội, nhưng sức mạnh và bản lĩnh của cô mới là thứ dẫn lối. Hằng rời khỏi Phượng Sơn một thời gian, bắt đầu cuộc sống mới, tự lập và an toàn, không còn sợ hãi. Cô tìm thấy sự bình yên trong chính bản thân mình, và hiểu rằng, chỉ khi yêu bản thân, người ta mới thực sự sống.

  • ‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ

    ‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ

    Anh cười thầm, hóa ra sáng nào vợ anh cũng “tập yoga” trong nhà nghỉ.

    Anh và chị ᵭã từng có thời yêu nhau say ᵭắm, vượt qua cả sự phản ᵭṓi của gia ᵭình chị vì anh hơn chị 1 giáp. Sau ⱪhi ra trường chỉ vài năm, anh ᵭã ngṑi ʟên ᵭược chức trưởng phòng nhȃn sự của 1 cȏng ty xuất nhập ⱪhẩu có tiḗng. Sau này do bị bó buộc vḕ thời gian và ʟời ra tiḗng vào nên anh ᵭã nghỉ việc ᵭể mở cȏng ty riêng ⱪinh doanh vḕ các dịch vụ giáo d:ục. Vḕ phần chị, người con gái từ nȏng thȏn ʟên thành phṓ, với tấm bằng ᵭỏ Đại học, chị cũng xin ᵭược ʟàm giáo viên dạy Tiḗng Anh cấp 2 ở Hà Nội. Kḗt hȏn xong, chị sinh ʟiḕn 2 bé, 1 trai 1 gái ⱪháu ⱪhỉnh giṓng anh y ᵭúc. Nhưng rṑi những tháng ngày tươi ᵭẹp chưa ⱪéo dài bao ʟȃu thì những ngày ᵭen tṓi ᵭã ập xuṓng cái gia ᵭình nhỏ bé ấy, nói chính xác hơn những tháng ngày ᵭó như án tử hình dành cho anh – 1 người chṑng, 1 người cha ʟuȏn hḗt mực yêu thương, quan tȃm và săn sóc cho tổ ấm của mình.

    Vợ anh ngay từ ⱪhi ᵭặt chȃn vào trường, chị ᵭã nổi tiḗng với phương pháp dạy tṓt nên chị ᵭược phong ʟàm giáo viên dạy giỏi và thường xuyên ᵭược cử ᵭi cȏng tác ở các tỉnh ⱪhác. Có ʟẽ vì những ʟần xa gia ᵭình ʟiên miên như vậy ᵭã ʟàm cho con người và tȃm tính chị thay ᵭổi.

    Trong 1 ʟần anh ᵭi cȏng tác từ Singapore vḕ, vì muṓn dành bất ngờ cho vợ nên anh ᵭã ⱪhȏng báo trước mà ᵭi thẳng vḕ nhà. Mới bước chȃn vào cửa, anh ᵭã nghe tiḗng nói chuyện ᵭiện thoại nhẹ nhàng của vợ với ai ᵭó. Ban ᵭầu anh nghĩ, chắc vợ anh xa chṑng nên mới gọi cho mấy bà tám hṑi ᵭại học buȏn chuyện. Nào ngờ anh như muṓn rụng rời tay chȃn ⱪhi nghe ᵭược vợ anh nũng nịu: “Em yêu anh, εm mua sẵn quà cho anh ᵭȃy rṑi, ừ ừ ʟát εm mang sang cho anh nha…”.

    Anh xách chiḗc vali ʟên bước nhanh ra ⱪhỏi nhà, anh ⱪhȏng muṓn nghe thêm bất cứ cȃu nào phát ra từ miệng vợ mình nữa, ᵭầu óc anh rṓi bời, tim ᵭập ʟoạn xạ, anh cảm giác như mình ⱪhȏng thể thở nổi. Anh biḗt rõ vợ anh ᵭang dan díu với tình nhȃn, có ʟỗi với mình nhưng bất giác trong tȃm ⱪhảm anh vẫn muṓn giữ cái gia ᵭình nhỏ bé ấy. Anh ᵭứng ᵭầu ᵭường gọi ᵭiện cho chị bảo anh ᵭang trên taxi sắp vḕ nhà. Mở cửa cho anh, chị vṑn vã ȏm hȏn chṑng rṑi sà vào ʟòng anh: “Sao anh ⱪhȏng vḕ sớm hơn, εm với con nhớ anh muṓn ᵭiên ʟên ᵭȃy này”. Anh có cảm giác ghê tởm cái con người này nhưng anh vẫn phải nhẹ giọng ᵭể xem chị có còn màn ⱪịch nào ⱪhác dành cho anh.

     Anh thực sự sṓc ⱪhi nhận ra vợ anh ⱪhȏng hḕ cảm thấy tội ʟỗi với chṑng và con 1 chút nào (Ảnh minh họa).

    Tṓi hȏm ấy, ʟúc tắt ᵭèn ᵭi ngủ anh quay sang ȏm chầm ʟấy chị rṑi thỏ thẻ “Sau này anh sẽ hạn chḗ ᵭi cȏng tác ᵭể εm và con ᵭỡ phải ở nhà một mình nhé”. Anh những tưởng chị sẽ giả bộ vui mừng ⱪhȏn xiḗt ⱪhi nghe thḗ, nào ngờ chị nhanh nhảu: “Em và con ở nhà ⱪhȏng sao ᵭȃu, anh cứ ᵭi cȏng tác thoải mái ᵭi, ᵭàn ȏng xȃy nhà, ᵭàn bà xȃy tổ ấm mà”. Anh thực sự sṓc ⱪhi nhận ra vợ anh ⱪhȏng hḕ cảm thấy tội ʟỗi với chṑng và con 1 chút nào. Đêm ᵭó, anh thức trắng.

    Sáng hȏm sau, 5h sáng chị ᵭã dậy ᵭi tập yoga ᵭể ra ⱪhỏi nhà. Trước ⱪhi ᵭi, chị ⱪhȏng quên hȏn má anh bảo “Anh cứ ngủ ᵭi, εm ᵭi tập vḕ rṑi chuẩn bị ᵭṑ ăn sáng cho bṓ con anh sau nha”. Chị vừa phóng xe ra ⱪhỏi nhà, anh ʟiḕn vơ vội chìa ⱪhóa theo sau tít ᵭằng xa ᵭể ⱪhỏi bị phát hiện. Đi ᵭược chừng 15 phút anh ⱪhȏng ⱪhỏi bất ngờ ⱪhi chị dừng xe trước 1 nhà nghỉ nằm trong con hẻm nhỏ ⱪín ᵭáo. Anh cười thầm, hóa ra sáng nào vợ anh cũng “tập yoga” trong này.

    Anh thất thểu trở vḕ nhà, ngậm ᵭắng nuṓt cay xem như ⱪhȏng có chuyện gì xảy ra. 1 tiḗng sau chị vḕ chuẩn bị ᵭṑ ăn sáng, thay áo quần cho tụi nhỏ rṑi ᵭi ʟàm cùng anh. Trước ⱪhi ra ⱪhỏi nhà anh còn “nắn gȃn” chị bằng cȃu: “Vợ anh ʟà nhất ᵭấy, có ai ᵭược rủng rỉnh như εm, con cái ʟại ngoan ngoãn, chṑng thì chiḕu chuộng…”.

    Anh cười thầm, hóa ra sáng nào vợ anh cũng “tập yoga” trong nhà nghỉ.Tṓi tṓi, trước ⱪhi ngủ anh cũng nói chuyện ngày xưa ⱪhó ⱪhăn ra sao mới ᵭḗn ᵭược với nhau, rṑi tình yêu như chiḗc bình pha ʟê phải ᵭủ bṓn tay của hai vợ chṑng nȃng niu thì thì mới ⱪhȏng bị rơi vỡ. Rṑi ᵭàn bà như chiḗc hom giữ ʟinh hṑn, hạnh phúc, của cải của gia ᵭình nên ᵭừng bao giờ sao ʟãng mà ʟàm mất. Rṑi sự thuỷ chung của người vợ có giá trị hơn nhiḕu ʟần của cải chṑng ʟàm ra nên các cụ nói “của chṑng cȏng vợ”… Anh cṓ gắng hḗt sức ᵭể răn ᵭe, bóng gió xa gần ᵭể chị hiểu mà quay vḕ với gia ᵭình, ấy vậy mà cȃu trả ʟời anh nhận ᵭược từ chị vẫn ʟà “Từ trước ᵭḗn giờ εm chỉ biḗt có mình anh và con mà thȏi”. Dù tṓi trước anh có nói gì thì một tuần vài sáng, chị vẫn ᵭi “tập yoga”, tṓi tṓi gọi ᵭiện thủ thỉ với nhȃn tình…

    Người ta thường bảo thử ᵭàn bà ⱪhi ᵭàn ȏng ⱪhȏng có thứ gì trong tay, thử ᵭàn ȏng ⱪhi họ có trong tay tất cả. Anh ʟà người ᵭàn ȏng có trong tay tất cả, hàng ngày ᵭi ʟàm anh tiḗp xúc với bao nhiêu cȏ gái trẻ như hotgirl, vậy mà anh chưa bao giờ ʟàm gì có ʟỗi với vợ con. Ngược ᵭời thay, vợ anh ʟại ᵭi ʟẳng ʟơ với người ᵭàn ȏng ⱪhác. Trong từ ᵭiển của anh 2 từ ʟy hȏn chưa bao giờ xuất hiện. Vậy mà giờ ᵭȃy, ngay ⱪhi nằm bên cạnh người phụ nữ ᵭầu gṓi tay ấp, anh ʟờ mờ nghĩ ᵭḗn chuyện cái gia ᵭình nhỏ bé này ᵭḗn ngày sẽ tan vỡ mất…

    Anh bất giác nghĩ ᵭḗn 2 ᵭứa con chưa ᵭầy 4 tuổi, chúng sẽ ra sao ⱪhi sṓng thiḗu cả cha ʟẫn mẹ. Anh ⱪhȏng ᵭủ tự tin ᵭể 1 mình nuȏi dạy chúng vì anh nghĩ thiên chức và bản năng ʟàm mẹ của người phụ nữ ʟuȏn ʟuȏn tṓt hơn cánh ᵭàn ȏng. Anh quá ᵭau ᵭớn với sự trơ tráo ẩn ᵭằng sau vẻ ngoan ngoãn như thỏ con của chị. Từng ᵭêm anh thao thức, càng nghĩ ʟại càng ᵭau. Anh ⱪhȏng biḗt ʟàm cách nào ᵭể vạch mặt tội ngoại tình của chị.

    Đêm hȏm ấy, chờ chị ngủ say, anh sang phòng 2 con hȏn ʟên trán chúng rṑi ʟặng ʟẽ mang theo vài bộ áo quần ra sȃn bay, anh bay sang ʟại Singapore, ở bên ᵭó, có ᵭṓi tác ᵭang cần anh ʟàm ᵭại diện. Anh ᵭể ʟại cho chị một bức thư ngắn gọn nhưng ᵭủ ᵭể chị bàng hoàng và hiểu ᵭược quyḗt ᵭịnh của anh. Lần ᵭi cȏng tác này, anh coi như “ᵭánh cược” với mái ấm của mình, hoặc ʟà còn, hoặc ʟà mất, song thực ʟòng, anh vẫn hy vọng “còn nước, còn tát”, dù anh ra ᵭi với con tim tan nát…

  • Đi họp lớp, hoa khôi bất ngờ hỏi vay 1,8 tỷ: Cả bàn bỏ về, chỉ mình tôi đồng ý và lời nói sau đó khiến tôi đơ người

    Đi họp lớp, hoa khôi bất ngờ hỏi vay 1,8 tỷ: Cả bàn bỏ về, chỉ mình tôi đồng ý và lời nói sau đó khiến tôi đơ người

    Mười năm sau ngày tốt nghiệp, nhóm chat cũ của lớp bỗng rộn ràng trở lại khi Lâm Nhã – cô lớp trưởng kiêm hoa khôi năm xưa gửi tin nhắn: “Tuần sau chúng ta họp lớp nhé! Về thăm trường và ôn kỷ niệm, cũng đã 10 năm rồi còn gì”.

    Nhận được thông báo, cả lớp lập tức đồng ý. Người hẹn đặt vé, người khoe váy áo, ai cũng háo hức vì đã lâu không gặp.

    Ngày hẹn, hơn hai chục gương mặt quen thuộc tụ họp trong một nhà hàng gần trường cũ. Ban đầu, mọi người vui vẻ, nhắc chuyện ký túc, giảng viên khó tính và những kỷ niệm ngày xưa. Nhưng chẳng mấy chốc, câu chuyện chuyển hướng từ “ngày ấy vui thế nào” sang “bây giờ kiếm được bao nhiêu”.

    Người làm giám đốc, người đầu tư bất động sản, người đã khởi nghiệp thành công – ai cũng cố nói sao cho mình “ổn áp” nhất. Giữa lúc ấy, Lâm Nhã bỗng đặt ly rượu xuống, cười nhẹ và ngại ngùng nói: “Thật ra dạo này công ty mình gặp chút khó khăn, đang cần xoay 500.000 tệ (khoảng 1,8 tỷ đồng). Không biết các bạn có thể giúp mình được không?”

    Đi họp lớp, hoa khôi bất ngờ hỏi vay 1,8 tỷ: Cả bàn bỏ về, chỉ mình tôi đồng ý và lời nói sau đó khiến tôi đơ người- Ảnh 1.

    Hoa khôi của lớp ngỏ ý muốn vay tiền bạn cũ. (Ảnh minh hoạ)

    Lời vừa dứt, không khí trở nên lặng như tờ. Những người vừa khoe có thu nhập ổn định phút trước giờ đồng loạt né ánh nhìn. Người nói phải trả học phí cho con, người than đầu tư thua lỗ, người bận phải ra ngoài nghe điện thoại gấp. Chỉ 5 phút sau, bàn tiệc gần như trống trơn.

    Chỉ còn lại tôi và Lâm Nhã. Cô cười gượng, nói nhỏ: “Chắc mình hơi đường đột quá, làm mọi người sợ”. Đồng cảm với bạn cũ, tôi quyết định đi rút 30.000 tệ (hơn 110 triệu đồng), đưa cho cô ấy và nói: “Không nhiều, nhưng hy vọng có thể giúp cậu vượt qua tạm thời”.

    Lâm Nhã nhìn tôi sững sờ, rồi bất ngờ bật khóc. Nhưng không phải vì cảm động, mà vì một chuyện hoàn toàn khác.

    Cô vội vàng trả lại tiền cho tôi và giải thích rằng mọi chuyện chỉ là một bài kiểm tra nhỏ. Lâm Nhã muốn thử xem, sau mười năm xa cách, còn ai trong lớp sẵn lòng dang tay giúp đỡ khi bạn bè gặp khó. Không ngờ kết quả lại khiến cô thất vọng đến vậy.

    Đi họp lớp, hoa khôi bất ngờ hỏi vay 1,8 tỷ: Cả bàn bỏ về, chỉ mình tôi đồng ý và lời nói sau đó khiến tôi đơ người- Ảnh 2.

    Thực tế của buổi họp lớp khiến cô vô cùng thất vọng. (Ảnh minh hoạ)

    Thật ra, công ty của Lâm Nhã không hề gặp khủng hoảng như cô nói. Ngược lại, việc kinh doanh đang phát triển mạnh, họ còn chuẩn bị mở thêm chi nhánh mới. Ngoài việc ôn lại kỷ niệm cũ, lý do thật sự khiến cô tổ chức buổi họp lớp chính là để tìm một người bạn đáng tin cậy trong số các bạn học cũ có thể cùng cô đảm nhiệm vị trí quản lý chi nhánh sắp khai trương.

    Khi nhìn quanh, người duy nhất còn ở lại đến cuối cùng chỉ có tôi. Lâm Nhã mỉm cười, nói rằng đó chính là câu trả lời mà cô tìm kiếm. Rồi cô rủ tôi cùng tham gia một dự án lớn – món quà không ngờ đến từ một buổi họp mặt tưởng chừng bình thường. Và tôi, vẫn còn ngỡ ngàng, đã mỉm cười gật đầu đồng ý.

    Trong những buổi họp lớp hay cuộc gặp gỡ xã giao, người ta dễ khoe mẽ thành công, nhưng khi đồng tiền được nhắc tới, nhiều mối quan hệ bỗng trở nên xa lạ. Đôi khi, không cần đến hàng trăm triệu, mà chỉ một hành động nhỏ, một sự sẵn lòng giúp đỡ cũng đủ để “định giá” lòng tin. Và trong thế giới nơi mọi thứ đều có thể quy ra tiền, sự chân thành lại là tài sản hiếm hoi không thể mua được.

  • Bắt gặp vợ cũ làm lao công sau 17 năm ly hôn, định lấy tiền giúp cô nói 1 tin vui khiến tôi đứng hình

    Bắt gặp vợ cũ làm lao công sau 17 năm ly hôn, định lấy tiền giúp cô nói 1 tin vui khiến tôi đứng hình

    Đã 17 năm kể từ ngày tôi ly hôn và rời khỏi căn nhà cũ với hai bàn tay trắng. Tôi tưởng thời gian đã xóa sạch mọi ký ức, nhưng chỉ một khoảnh khắc gặp lại vợ cũ, tất cả quá khứ bỗng ùa về, sắc nét đến nghẹt thở.

    Hôm đó, tôi đi thị sát tòa nhà văn phòng mới thu mua. Trong bộ vest đặt may, bước ra khỏi chiếc xe hơi sang trọng, tôi mang theo cảm giác quen thuộc của kẻ thành đạt: được đón chào, được cung kính, được ngước nhìn. Ánh sáng phản chiếu trên nền đá cẩm thạch, mùi điều hòa cùng mùi sang trọng khiến tôi một lần nữa thỏa mãn với cái “thành công” mà mình đã dày công xây dựng.

    Thế nhưng, chỉ một cảnh tượng nhỏ bé lại kéo cả thế giới của tôi sụp xuống.

    Khi đi qua hành lang vắng, tôi nhìn thấy một nữ lao công đang đứng kiễng chân lau bụi trên cửa. Vóc dáng gầy guộc trong bộ đồng phục xanh bạc màu, vài sợi tóc bạc dính vào gáy vì mồ hôi… Hình ảnh ấy khiến tim tôi khựng lại. Có thứ gì đó quen thuộc đến mức khiến tôi không thể rời mắt.

    Và rồi cô ấy quay lại. Khoảnh khắc ấy, tôi điếng người vì nhận ra đó là Quyên – vợ cũ của tôi. Ngày đó, Quyên phản đối kịch liệt khi tôi tiếp tục vay nợ để khởi nghiệp sau nhiều lần thất bại. Thậm chí, cô ấy còn dọa rằng nếu tôi kiên quyết làm vậy, cô ấy sẽ ly hôn và đưa con đi, đời này tôi đừng hòng gặp lại con nữa. Dẫu vậy, tôi vẫn dứt khoát chọn sự nghiệp thay vì vợ con.

    Những năm đầu sau ly hôn, tôi vẫn nợ chồng nợ chất, thất bại liên tục nên chẳng còn mặt mũi nào mà tới gặp Quyên và con trai. Tới khi sự nghiệp thành đạt, tôi tìm về thì mẹ con họ đã chuyển đi đâu mất, không liên lạc được cũng chẳng ai có thông tin gì.

    Tôi đứng hình khi thấy vợ cũ sau 17 năm ly hôn. (Ảnh minh họa)

    Thật không ngờ, sau 17 năm, tôi lại gặp lại vợ cũ trong hoàn cảnh này. Lúc đó, tôi đứng chết trân, suýt nữa tôi đã không nhận ra vợ cũ, bởi cuộc sống đã mài mòn cô ấy quá nhiều. Đôi tay thô ráp, gương mặt khắc khổ, dáng vẻ nhỏ bé… tất cả đều nói lên cô ấy đã phải sống khó khăn thế nào. Một cảm giác vừa áy náy vừa tự mãn ngu ngốc trỗi dậy trong tôi, như thể tôi có quyền bù đắp cho cô ấy bằng tiền, như thể tiền có thể thay tôi xin lỗi cho 17 vắng mặt.

    Tôi vội vàng lục ví, rút ra một xấp tiền dày, gần như nhét vào tay cô.

    – Em cầm đi… để phòng lúc cần.

    Tôi nói như bố thí, như ban ơn. Nhưng cô ấy lại rụt tay về, vài tờ tiền rơi xuống nền nhà. Khi cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt cô ấy không còn né tránh mà chỉ có sự bình thản pha chút bi thương.

    – Không cần đâu.

    Khoảnh khắc đó, tôi ngượng đến mức chỉ muốn biến mất. Nhưng cú sốc lớn nhất lại đến từ câu tiếp theo.

    – Thằng Khánh đỗ đại học X rồi.

    Tôi đứng hình, toàn thân tê dại. Con tôi? Đứa mà tôi gần như không nuôi ngày nào, đứa mà tôi tưởng có lẽ đang sống vất vả ở đáy xã hội lại đỗ trường đại học top đầu nước.

    Tôi không thốt nổi lời nào. Những tờ tiền còn lại trong tay rơi xuống theo phản xạ, như thể chúng bỗng trở nên bẩn thỉu trước thành tích của con tôi.

    Tôi không thốt nổi lời nào, những tờ tiền còn lại trong tay rơi xuống theo phản xạ. (Ảnh minh họa)

    Quyên kể, từ nhỏ nó đã biết lo, chưa bao giờ đòi hỏi gì. Không có tiền đi học thêm, nó đứng cả ngày ở hiệu sách đọc ké. Điểm số luôn đứng nhất, làm thêm dạy kèm để tự lo sinh hoạt phí. Tiền học đại học, nó xin vay trợ học và nó bảo sau này nó tự trả được.

    Còn tôi, bố của con nó, đang làm gì? Tôi nhậu nhẹt tiếp khách, đánh golf, hưởng thụ bên người đẹp trẻ tuổi… sống cuộc đời giàu có mà tôi luôn mơ ước, rồi tự huyễn rằng mình không có gì phải áy náy.

    Nhưng sự thật là, tôi chẳng có tư cách gì để tự hào, cũng chẳng có tư cách gì để đứng trước mặt hai mẹ con họ. Khi tôi hỏi liệu tôi có thể gặp nó hay không, vợ cũ chỉ lắc đầu.

    – Nó biết anh, nhưng chưa từng hỏi về anh. Giấy báo nhập học đến, em hỏi có muốn báo anh không. Nó nói: ‘Không cần. Chuyện của con… không liên quan đến ông ấy’.

    Chỉ một câu thôi, nhưng nó đập nát tất cả sự kiêu ngạo mà tôi xây dựng suốt 17 năm. Tôi tưởng mình giàu có, tưởng mình thành công, tưởng chỉ cần tung tiền là có thể giải quyết mọi thứ. Nhưng tôi lại nghèo đến mức chẳng có nổi vị trí trong lòng con trai mình.

    Khi nhìn bóng lưng gầy guộc mà thẳng lưng của Quyên kéo thùng nước lao công rời đi, tôi mới hiểu ra thứ tôi đánh mất không phải một người vợ, cũng không chỉ là một gia đình, mà là quyền được nhìn con lớn lên. Quyền được ở bên cạnh khi nó vấp ngã hay thành công. Quyền được gọi một tiếng “bố” mà không bị bỏ qua như một người xa lạ.

    17 năm tôi đổi lấy tiền bạc, nhưng đánh mất cả thế giới của mình. Và thứ mất đi ấy mãi mãi không thể mua lại bằng tiền.

  • Thông gia nghèo gửi 50 triệu tiền phúng điếu, cả nhà xôn xao bàng hoàng, mở ra thấy bức thư bên trong, đọc mà ch/ế/t l/ặ/n/g

    Thông gia nghèo gửi 50 triệu tiền phúng điếu, cả nhà xôn xao bàng hoàng, mở ra thấy bức thư bên trong, đọc mà ch/ế/t l/ặ/n/g

    Chiếc phong bì phúng điếu chứa số tiền lớn khiến cả gia đình chồng tôi xôn xao, bàn tán. Sau khi biết lý do, mọi người quyết định thực hiện một điều ý nghĩa bằng khoản tiền này.

    Vợ chồng tôi kết hôn được 5 năm, gia cảnh hai bên chênh lệch khá lớn. Tuy nhiên, bố mẹ chồng giàu có đối xử với tôi và gia đình rất tốt, không hề có khoảng cách hay sự phân biệt nào.

    Đặc biệt, mẹ chồng rất thân thiết với mẹ đẻ tôi. Hai bà có cùng sở thích làm việc thiện.

    Mẹ chồng tôi tâm niệm rằng, cho đi không phải để nhận lại và “con người sinh ra với hai bàn tay trắng thì khi mất đi cũng sẽ chẳng mang theo thứ gì”. Bởi thế, bà luôn cố gắng giúp đỡ người khác.

    Nhà tôi chỉ còn 3 mẹ con, bố mất sớm nên cuộc sống cũng khốn khó.

    Tôi lấy chồng trước, còn anh trai vì thương mẹ nên vẫn chưa kết hôn. Mẹ tôi lo ngại cảnh nhà như vậy khiến anh khó lấy vợ nên cố gắng dành dụm rồi vay mượn thêm để sửa lại nhà cho khang trang.

    Biết chuyện, mẹ chồng tôi lập tức gọi điện cho thông gia để được hỗ trợ. Bà ngỏ ý cho mẹ tôi vay 200 triệu đồng. Số tiền này với mẹ tôi là rất lớn, bằng thu nhập 2-3 năm nên mẹ từ chối. Nhưng mẹ chồng tôi không chịu, nói rằng giúp người ngoài nhiều rồi mà đến giờ không giúp được thông gia thì rất áy náy.

    Mẹ chồng tôi động viên mãi, mẹ tôi mới đồng ý nhưng chỉ vay 100 triệu đồng. Số còn lại, vợ chồng tôi chung tay phụ giúp.

    Khi mẹ chồng cho mẹ tôi vay 100 triệu, nghe lời mẹ, chúng tôi không tiết lộ chuyện này với các anh chị em khác trong nhà. Bởi mẹ không muốn có sự so đo, tị nạnh lẫn nhau.

    Nhưng, đau xót thay khi người tốt như mẹ chồng tôi lại phải rời xa cõi tạm sớm. Chỉ sau 2 tháng phát hiện bị ung thư, mẹ chồng qua đời với nhiều dự định còn dở dang.

    Khi biết mẹ bệnh, cả nhà tôi dồn tiền, tìm mọi cách để chữa trị, kéo dài sự sống cho mẹ. Mẹ đẻ tôi cũng vậy, cố gắng gom góp được 50 triệu để trả cho thông gia đi điều trị.

    Còn 50 triệu, mẹ sắp xếp trả nốt nhưng chưa kịp đưa thì mẹ chồng tôi đã từ giã cõi đời. W-phong bì phúng điếu.jpgThông gia nghèo gửi 50 triệu phúng điếu, cả nhà chồng xôn xao, sau đó quyết định mang khoản tiền đó đi xây nhà tình thương, giúp người nghèo khó. Ảnh minh họa
    Hôm đám tang, ngoài 1 triệu phúng viếng, mẹ tôi để thêm 50 triệu còn nợ vào phong bì, đứng thắp hương hồi lâu rồi bật khóc. Tôi biết mẹ rất đau xót trước sự ra đi của thông gia bởi hai người thân thiết như tri kỷ.

    Buổi tối, sau khi lo đám cho mẹ xong xuôi, anh em nhà chồng tôi tụ họp bóc phong bì phúng viếng để chi trả tiền tang lễ. Khi mở đến phong bì của mẹ tôi, mọi người xôn xao vì số tiền lớn bên trong.

    Anh cả kinh ngạc quay sang hỏi vợ chồng tôi: “Sao bà thông gia phúng viếng nhiều tiền thế? Liệu có nhầm lẫn gì không?”.

    Lúc đó, chồng tôi mới giải thích chuyện mẹ chồng từng cho thông gia mượn một khoản để sửa nhà.

    “Khi cho vay, mẹ nói với em là sẽ không lấy lại khoản tiền này vì muốn giúp đỡ thông gia.

    Nhưng nay mẹ ra đi, mẹ vợ em muốn làm tròn trách nhiệm và bày tỏ sự biết ơn nên phúng viếng cả số tiền nợ còn lại, chia buồn cùng gia đình mình”, chồng tôi nói.

    Các anh chị em nghe xong bảo, nếu mẹ tôi còn khó khăn, vợ chồng tôi cứ gửi lại mẹ tiền phúng điếu. Gia đình chỉ xin nhận tấm lòng.

    Tôi rất xúc động vì điều đó nhưng vợ chồng tôi có thể lo cho mẹ nên gợi ý mang số tiền này đi ủng hộ các gia đình có hoàn cảnh khó khăn, giống như điều mẹ chồng vẫn từng làm trước đây.

    Trao đổi một hồi lâu, các anh chị chồng tôi thống nhất sẽ dùng toàn bộ tiền phúng viếng mẹ chồng để giúp đỡ người nghèo khó.

    Riêng 50 triệu tiền phúng viếng của mẹ tôi, mọi người “chốt” sẽ dùng để hỗ trợ một người hàng xóm bằng việc xây nhà tình thương. Mọi người mong muốn thực hiện nguyện ước của mẹ, để tấm lòng và tiếng thơm về mẹ sẽ còn hiện hữu mãi nơi đây.