Cách đây nửa năm, tôi vẫn đang v/ật v/ã với một người đàn ông S/ở Kha/nh. Anh ta yêu tôi 4 năm trời, cả hai cũng đã về nhà đối phương ra mắt. Tôi luôn nghĩ yêu lâu đến vậy, kết hôn là chuyện sớm muộn. Thế nhưng sang đến năm thứ 4, anh ta bắt đầu thay lòng đổi d/ạ. Khi tôi phát hiện thì cả hai đã ăn hỏi, cô gái kia còn có b/ầu được 3 tháng. Biết mình đã dành thời gian cho kẻ không ra gì, tôi quyết định chấm dứt mọi chuyện.
Sau chi/a ta/y, tôi vật vã và mất hết niềm tin vào tình yêu. Khi quen chồng hiện tại, tôi cũng đến với anh vì mục đích lấp đầy khoảng trống. Chúng tôi yêu nhau được 3 tháng thì anh cầu hôn tôi. Nghĩ yêu lâu dài hay nhanh chóng cũng chẳng quam trọng, bởi tôi chính là minh chứng. Vì thế, tôi đồng ý lời cầu hôn.
Phải nói kỹ hơn một chút, chồng tôi làm thợ xây (trước đó anh giới thiệu với tôi như vậy), từ trước đến giờ, tôi chưa từng đi theo các công trình của anh vì công việc của cả hai không có sự kết nối. Mặc dù vậy, tôi không xem đó là điểm yếu. Đàn ông chỉ cần có chí lớn thì sớm hay muộn cũng sẽ có sự nghiệp của riêng mình.
Đêm tân hôn, khi chuẩn bị đi ngủ, chồng tôi liền dựng vợ dậy. Anh đặt lên giường một cái hộp nhỏ khiến tôi số/c lặng….

Đêm tân hôn, khi tôi vừa tháo lớp trang sức cuối cùng, định nằm xuống thì chồng tôi bất ngờ ngồi dậy.
— “Khoan đã em.”
Giọng anh trầm, khác hẳn vẻ xuề xòa thường ngày.
Anh bước đến chiếc vali cũ vẫn mang theo từ ngày cưới, lôi ra một chiếc hộp nhỏ màu đen, đặt ngay ngắn lên giường.
— “Mở ra đi.”
Tôi cau mày. Trong đầu thoáng hiện lên đủ thứ suy nghĩ:
Trang sức cưới? Hay thứ gì đó anh mua trả góp?
Nhưng khi nắp hộp bật mở, tôi hóa đá.
Bên trong là một xấp giấy tờ dày, kèm theo một thẻ kim loại màu đen ánh vàng, khắc tên anh — Nguyễn Hoàng Minh — cùng logo một tập đoàn xây dựng lớn mà tôi từng nghe trên báo kinh tế.
Tôi sững sờ:
— “Cái… cái này là sao?”
Anh thở dài, lần đầu tiên tôi thấy vẻ mệt mỏi thật sự trong ánh mắt người đàn ông mà tôi nghĩ chỉ là “anh thợ xây nghèo”.
— “Anh xin lỗi vì đã không nói sớm. Anh không muốn em đến với anh vì tiền.”
Anh chậm rãi kể.
Hóa ra, anh là người sáng lập và sở hữu hơn 60% cổ phần của một tập đoàn xây dựng, chuyên nhận các dự án hạ tầng lớn. Việc anh đi làm thợ xây không phải vì nghèo, mà vì anh muốn trực tiếp trải nghiệm công việc ở tầng thấp nhất, để hiểu công nhân, kiểm soát chất lượng và… cũng để trốn khỏi những mối quan hệ đầy toan tính.
— “Anh đã từng đính hôn một lần,” anh nói khẽ.
— “Cô ấy yêu anh vì danh thiếp, vì xe sang. Khi anh giả vờ phá sản để thử lòng, cô ấy biến mất chỉ sau một tuần.”
Tôi lặng người.
Anh nhìn thẳng vào tôi:
— “Khi gặp em, anh biết em vừa bị phản bội. Anh nghĩ… nếu em chọn anh, trong hoàn cảnh anh chỉ là một người thợ xây, thì có lẽ em cần một người chồng, chứ không cần một cái ví.”
Tôi bật cười mà nước mắt cứ trào ra.
Bao nhiêu uất ức, chán chường vì mối tình cũ, vì bị phản bội, vì tự ti lấy “đại” một người đàn ông nghèo… bỗng chốc sụp đổ.
— “Vậy nếu hôm nay em không mở hộp này thì sao?” tôi hỏi.
Anh cười, nhẹ nhõm:
— “Thì anh vẫn là thợ xây của em.
— Chỉ khác là từ mai, anh sẽ xây cho em một cuộc đời đàng hoàng.”
Tôi ôm lấy anh, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy an toàn.
Ngoài kia, pháo hoa mừng cưới còn sót lại nổ vang trời.
Còn tôi hiểu ra một điều:
Lấy đại vì chán đời, không ngờ lại cưới trúng người đàn ông duy nhất đủ kiên nhẫn vá lại niềm tin đã vỡ nát trong tôi.

Để lại một bình luận