Tôi ch/oá/ng vá/ng khi phát hiện mỗi tháng chồng âm thầm gửi 15 triệu về quê nuôi chị chồng, chồng tôi tốt với chị một cách bất thường khiến tôi sinh ngh/i, hôm đó tôi l/én theo anh về quê
Tôi ch/oá/ng vá/ng khi phát hiện mỗi tháng chồng âm thầm gửi 15 triệu về quê nuôi chị chồng, chồng tôi tốt với chị một cách bất thường khiến tôi sinh ngh/i, hôm đó tôi l/én theo anh về quê

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc hôn nhân của mình lại ẩn chứa một bí mật gh/ê gớ/m đến vậy. Người ta vẫn nói sống chung mới biết, nhưng đôi khi có những điều nếu biết rồi, cả đời cũng không thể quên được. Câu chuyện bắt đầu từ một chi tiết tưởng như nhỏ bé, nhưng hóa ra lại là nút thắt của cả cuộc đời tôi: chồng tôi mỗi tháng âm thầm chuyển 15 triệu về quê cho “chị gái”. Mọi thứ diễn ra im lặng đến mức đá/ng s/ợ.
Hôm đó, tôi chỉ định mở tài khoản ngân hàng của chồng để chuyển tiền đóng học phí cho đứa cháu họ. Anh gửi tôi mật khẩu từ trước, vì hai vợ chồng chẳng có gì giấu nhau. Nhưng khi tôi vừa bấm vào mục lịch sử giao dịch, những dòng chuyển khoản đều đặn hiện ra trước mắt. Mỗi tháng một lần, số tiền 15.000.000 đồng, người nhận là “Hồng – chị gái”, kèm ghi chú rất lạ: “Gửi chị”, “Như tháng trước”, “Giúp chị”.
Tôi sững sờ. Chị gái chồng vẫn sống ổn, chồng con đầy đủ, có khi còn khá giả hơn chúng tôi. Tại sao anh phải gửi tiền? Tại sao giấu tôi? Tại sao không một lần nhắc đến?
Rồi một chuyện khiến tôi nghi ngờ nhiều hơn: vào sinh nhật anh, người gửi quà đầu tiên không phải tôi, không phải ba mẹ chồng, mà là “chị Hồng”. Món quà được gói rất đẹp, tinh tế, bên trong là chiếc áo sơ mi đúng kiểu anh thích. Tôi lặng người. Một người chị bình thường, làm sao biết chi tiết sở thích đến vậy? Chồng tôi nhận quà mà tai đỏ lên, không dám mở trước mặt tôi. Trái ti/m tôi thắt lại.
Tôi phải biết sự thật. Nhưng tôi không muốn hỏi anh thêm lần nào nữa. Tôi cần gặp “chị Hồng”.
Một tuần sau, tôi lấy lý do công việc rồi đi xe về quê chồng. Khi tôi bất ngờ xuất hiện, ba mẹ chồng ngạc nhiên. Tôi hỏi ngay: “Hôm nay con muốn qua thăm chị Hồng.”
Chỉ trong một tích tắc, ánh mắt mẹ chồng thoáng sự bối rối, bà nói lảng đi: “Nó đi làm suốt, con đến chắc cũng không gặp.”
Tôi giả vờ cười: “Không sao, con cứ thử.”
Nhưng trực giác tôi mách bảo có điều gì đó ở đây mà cả nhà đều đang ch/e gi/ấu.
Tôi không hỏi gì nữa, nhưng lập tức tìm đến địa chỉ mà chồng tôi chuyển tiền. Đó là một căn nhà nhỏ nằm tách biệt, phía trước có giàn hoa giấy tím. Không giống nhà chị gái chồng mà tôi từng đến chơi. Tôi đứng rất lâu mới dám gõ cửa.
Cửa mở. Một phụ nữ xuất hiện. Nhưng không phải chị gái chồng. Cô ấy trẻ hơn….

Để lại một bình luận