Nghe tin vợ cũ tái h-ôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ

Nghe tin vợ cũ tái h-ôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, chú rể mà tôi tưởng là bảo vệ có thân phận khiến tôi ch/ế/t lặng b/àng h/oàng…

Tôi biết tin vợ cũ tái hôn vào một buổi chiều mưa, khi đang ngồi trong văn phòng điều hòa mát lạnh, trước mặt là bản hợp đồng trị giá vài chục tỷ. Thư ký đưa cho tôi thiệp cưới, vừa cười vừa nói: “Anh Hùng, hình như cô dâu là chị Thảo – vợ cũ anh?”. Tôi cầm thiệp, nhìn cái tên quen thuộc mà bật cười thành tiếng.

Nghe đâu chú rể là anh bảo vệ cũ của công ty tôi.

Tôi cười đến mức suýt tắc thở.

Ba năm trước, Thảo bỏ tôi đi khi tôi đang khởi nghiệp khó khăn, tiền bạc thiếu thốn, nợ nần chồng chất. Cô ta nói thẳng: “Em không thể sống mãi với một người đàn ông không nhìn thấy tương lai”. Vậy mà giờ đây, người cô ta chọn lại là một anh bảo vệ từng đứng gác cổng, chào tôi mỗi sáng bằng giọng lễ phép.

Tôi không chỉ đi dự cưới, mà còn quyết định đi thật hoành tráng.

Vợ tôi hiện tại là Linh – con gái giám đốc một tập đoàn lớn, xinh đẹp, trí thức, khí chất hơn người. Nghe tôi kể, Linh chỉ cười nhạt: “Anh thích thì em đi cùng”. Thế là tôi đặt bộ vest đắt tiền nhất, Linh chọn chiếc váy dạ hội tinh tế, không phô trương nhưng đủ để người khác phải ngoái nhìn.

Đám cưới tổ chức tại một khách sạn 5 sao ở trung tâm thành phố. Tôi hơi bất ngờ, nhưng vẫn tự trấn an: chắc là nhà gái lo. Khi tôi và Linh bước vào, ánh mắt của không ít người dồn về phía chúng tôi. Thảo đứng ở lễ tân, trong váy cưới trắng, thoáng sững người khi nhìn thấy tôi.

Tôi mỉm cười, nụ cười của kẻ chiến thắng.

Cho đến khi MC vang lên giọng trầm ấm:
“Xin trân trọng giới thiệu chú rể – ông Nguyễn Minh Quân, Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Quân Phát.”

Tôi chết lặng.

Nguyễn Minh Quân… không phải tên anh bảo vệ.

Cả hội trường vỗ tay rầm rầm. Từ phía sau sân khấu, chú rể bước ra. Bộ vest được may đo hoàn hảo, dáng người cao ráo, gương mặt điềm tĩnh và ánh mắt sắc lạnh.

Là anh ta.

Nhưng không còn là anh bảo vệ cúi đầu chào tôi năm nào.

Tôi cảm giác tim mình rơi thẳng xuống vực sâu, đầu óc trống rỗng, còn nụ cười trên môi thì đông cứng lại.

…Tôi đứng như bị đóng băng giữa sảnh tiệc.

Người đàn ông ấy bước từng bước vững vàng lên sân khấu, ánh đèn chiếu xuống gương mặt quen mà lạ. Không còn bộ đồng phục bảo vệ bạc màu, không còn dáng vẻ khép nép. Trước mắt tôi là một người đàn ông quyền lực, khí chất trầm ổn đến mức chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến cả hội trường im lặng lắng nghe.

MC tiếp lời, từng câu như búa nện thẳng vào đầu tôi:

— Ông Nguyễn Minh Quân, người sáng lập Tập đoàn Quân Phát, hiện là đối tác chiến lược của nhiều tập đoàn lớn trong và ngoài nước…

Tai tôi ù đi.
Quân Phát… chính là công ty đã thâu tóm dự án tôi theo đuổi suốt hai năm, ép tôi phải nhượng lại cổ phần trong thế yếu.

Linh khẽ siết tay tôi:
— Anh… anh quen chú rể à?

Tôi không trả lời được. Cổ họng khô rát.

Quân đứng trên sân khấu, ánh mắt lướt xuống dưới khán phòng. Khi nhìn thấy tôi, anh ta khẽ khựng lại nửa giây. Chỉ nửa giây thôi, nhưng đủ để tôi hiểu: anh ta nhận ra tôi.

Rồi Quân mỉm cười. Không phải nụ cười mỉa mai, càng không phải thách thức. Là một nụ cười bình thản của người đã đứng ở một vị trí rất xa tôi.

Anh cầm micro:
— Trước khi làm lễ, tôi muốn cảm ơn một người…

Tim tôi thót lên.

— Ba năm trước, khi tôi còn là nhân viên bảo vệ tại một công ty nhỏ, tôi đã học được một bài học rất đắt giá: đừng bao giờ đánh giá con người qua vị trí họ đang đứng.

Cả hội trường cười nhẹ. Tôi thì lạnh sống lưng.

Quân nói tiếp, ánh mắt vẫn hướng về phía tôi:
— Nếu ngày đó tôi không bị coi thường, không bị xem như kẻ “đứng gác cổng”, có lẽ tôi đã không đủ quyết tâm để quay lại giành lấy tất cả những gì mình xứng đáng.

Tôi cúi gằm mặt.

Thảo bước tới bên anh. Cô ấy nắm tay Quân, giọng run run nhưng rõ ràng:
— Ba năm trước, anh Quân nói với tôi: “Anh chưa có gì, nhưng anh không hứa hão”. Và anh ấy đã làm được.

Cô nhìn xuống chỗ tôi đứng, ánh mắt không còn hằn học hay cay nghiệt. Chỉ là sự buông bỏ hoàn toàn.

— Còn người từng nói với tôi rằng “tương lai là thứ có thể mua được bằng tiền”… hôm nay chắc đã hiểu, tương lai là do bản lĩnh tạo ra.

Tôi cảm giác từng ánh nhìn trong hội trường đổ dồn về phía mình. Chiếc vest đắt tiền bỗng trở nên nặng nề đến khó thở.

Linh buông tay tôi ra, giọng lạnh nhạt:
— Em ra ngoài trước.
Rồi cô quay đi, không ngoảnh lại.

Tôi đứng đó, một mình.

Khi tiệc gần tàn, tôi lấy hết can đảm tiến lại gần sân khấu. Quân đang nói chuyện với đối tác. Thấy tôi, anh gật đầu lịch sự:

— Anh Hùng, lâu rồi không gặp.

Tôi cười méo mó:
— Tôi… chúc mừng anh.

Quân gật đầu:
— Cảm ơn. À, tuần sau bên tôi sẽ gửi lại hợp đồng mới. Điều khoản… có lợi hơn cho anh lần trước.

Tôi ngẩng lên, sững sờ:
— Vì sao?

Quân nhìn tôi, bình thản:
— Vì tôi không cần chứng minh gì nữa. Thắng thua… đã xong từ lúc anh bước vào đám cưới hôm nay rồi.

Anh quay đi.

Tôi đứng lặng giữa sảnh khách sạn lộng lẫy, lần đầu tiên trong đời hiểu ra một điều cay đắng:

 Người tôi cười nhạo năm xưa, đã đứng trên đầu tôi từ lúc nào không hay.
Và người phụ nữ tôi từng cho rằng “chọn sai”, hóa ra lại là người nhìn đúng nhất trong chúng tôi.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *