Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i

Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i, toàn bộ tài sản và đất đai được di chúc hết cho các con gái còn con dâu thì không có gì, nào ngờ 49 ngày tôi dọn dẹp giường của bà thì mới tá hỏa ra thứ đặt dưới chiếu, mẹ ơi, con sai rồi…

Tôi về làm dâu năm 25 tu-ổi, chồng là con út. Cả nhà có mỗi bà cụ thân sinh sống cùng. Từ ngày cưới xong, bà yếu dần, không ai chăm được, tôi là người duy nhất kề cạnh.

8 năm ròng, từ bón từng thìa cháo đến thay tã lúc nửa đêm. Cứ nghĩ vì chữ hiếu, vì trách nhiệm — nhưng trong lòng cũng âm thầm tin bà sẽ thương mình, ít ra cũng để lại cho vợ chồng tôi chút gì đó khi bà trăm tuổi.

Thế rồi bà m-ất.

Trong đám ta/ng, hai người con gái lớn lâu nay chẳng thấy đâu bỗng xuất hiện, sụt sùi khóc lóc, người ôm di ảnh, kẻ ngồi kể chuyện mẹ ngày xưa như chưa từng rời xa. Tôi im lặng.

Hôm đọc di chúc, cả họ ngồi đầy nhà. Luật sư mở lời:
“Bà cụ để lại toàn bộ đất đai, nhà cửa, sổ tiết kiệm — chia đều cho 3 người con gái ruột. Con dâu út không có tên trong bất kỳ khoản nào.”

Tôi cứng người.

Không phải vì tiếc, mà vì… nghẹn.

8 năm trời, tôi là người duy nhất bên bà, còn hai cô con gái, có năm chẳng về nổi một lần. Sao bà lại…?
Chồng tôi cũng lặng người. Không trách, chỉ nhìn tôi, khẽ nắm tay:

“Thôi em, mình sống vì tâm mình. Đừng để bụng.”
Rồi đến đúng ngày 49, khi dọn lại giường bà, lật tấm chiếu cũ sờn, tôi bất giác thấy có vật gì cộm bên dưới. Tò mò kéo ra…

Là một chiếc phong bì niêm phong kỹ lưỡng, đề đúng tên tôi.

Tôi run rẩy mở ra, tôi òa khóc nức nở, ôi mẹ ơi con sai rồi…

Tôi run run mở phong bì.

Bên trong không phải sổ đỏ, cũng chẳng phải tiền mặt như người ta vẫn hay nghĩ. Chỉ là một lá thư viết tay, giấy đã ngả vàng, nét chữ run run nhưng nắn nót đến từng dòng.

“Con à,
Nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là mẹ đã đi rồi.
Và chắc lúc này, con đang buồn mẹ lắm.”

Tôi khụy xuống bên giường, nước mắt rơi lã chã. Chỉ mới mấy dòng đầu, tim tôi đã đau đến nghẹt thở.

“Mẹ biết, trong lòng con từng nghĩ mẹ thiên vị, từng mong mẹ để lại cho con chút gì đó.
Mẹ xin lỗi… vì mẹ không nói ra sớm.”

Tôi ôm chặt lá thư vào ngực, như thể ôm lại người mẹ đã nằm liệt giường suốt 8 năm qua.

“Mẹ không để lại cho con đất đai, vì mẹ biết con không cần nó để sống tử tế.
Mẹ để lại cho các chị con tất cả, vì đó là món nợ mẹ còn thiếu.
Mẹ nợ họ tuổi già của mẹ.”

Tôi nghẹn thở.

“Còn con…
Mẹ không nợ con.
Vì con chưa bao giờ đòi hỏi.”

Tay tôi run dữ dội. Mỗi chữ như một nhát dao cứa ngược vào lương tâm.

“8 năm qua, từ bát cháo, viên thuốc, đến những đêm con thức trắng thay tã cho mẹ…
Mẹ đều thấy.
Mẹ giả vờ ngủ, nhưng mẹ biết.”

Tôi bật khóc thành tiếng.

“Mẹ không cho con tài sản, vì mẹ đã cho con thứ quý hơn rất nhiều.
Mẹ để dưới chiếu này là sổ tiết kiệm đứng tên riêng con, số tiền mẹ dành dụm từ trợ cấp tuổi già, từ bán mảnh vườn hồi trẻ – mẹ nhờ người gửi riêng, không ai biết.”

Tôi tái mặt, cuống cuồng lật phong bì.

Quả thật, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm.
Số tiền không quá lớn so với đất đai bà để lại cho các con gái…
Nhưng là toàn bộ những gì bà có thể tự quyết.

“Con cầm lấy, không phải để giàu.
Mà để sau này, khi người ta hỏi vì sao con dâu không được chia gì,
con có thể ngẩng đầu nói:
‘Vì mẹ chồng tôi thương tôi theo cách khác.’”

Tôi gục hẳn xuống giường, khóc như một đứa trẻ.

“Con đừng giận mẹ.
Mẹ chọn cách này để các chị con không oán con,
để con vẫn ngẩng đầu làm dâu,
để con không bị mang tiếng ‘chăm mẹ vì tài sản’.”

Đến đây, tôi không còn khóc nổi nữa, chỉ thở dốc vì đau.

“Mẹ đi rồi,
con nhớ sống tốt,
thương chồng,
và nếu sau này mẹ có đầu thai,
mẹ vẫn muốn được làm mẹ của con.”

Lá thư rơi khỏi tay tôi.

Tôi úp mặt xuống tấm chiếu cũ, nơi suốt 8 năm tôi và bà đã nằm cạnh nhau những đêm mưa lạnh, gào lên trong câm lặng:

“Mẹ ơi…
con sai rồi…
con đã từng trách mẹ…”

Chồng tôi đứng ngoài cửa từ lúc nào, không nói gì, chỉ lặng lẽ quỳ xuống cạnh tôi, cúi đầu thật thấp.

Ngoài kia, tiếng tụng kinh 49 ngày vang lên đều đều.

Lần đầu tiên, tôi hiểu ra một điều đau đến tận cùng:

 Có những tình thương, không nằm trong di chúc.
Có những người mẹ, yêu con dâu còn sâu hơn cả lời nói.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *