Suốt bốn năm sống rể trong nhà tôi, Khải chưa từng cãi lại ai dù chỉ nửa câu. Lương anh chỉ hơn 7 triệu—một thợ cơ khí hàn xì trong xưởng nhỏ cuối phố. Mẹ tôi thì mỗi ngày một câu chì chiết:
“Đàn ông mà không lo nổi cái nhà trọ. Con gái tôi đúng là lấy nhầm người.”
Khải chỉ cười hiền, lặng lẽ gom bát đũa đi rửa. Tôi biết anh buồn. Nhưng vì anh luôn chịu đựng, luôn nhún nhường, nên nhiều lúc… tôi quên mất rằng anh cũng có lòng tự trọng.
Ngày anh biến mất
Sáng hôm đó, như mọi ngày, Khải khoác chiếc áo bảo hộ sờn cũ, dúi vào tay tôi tờ 200 nghìn:
“Em mua đồ ăn ngon chút. Hôm nay anh tăng ca, không về ăn trưa.”
Tôi gạt ra:
“Anh giữ mà ăn sáng. Lương tháng có bao nhiêu.”
Anh mỉm cười. Đó là nụ cười cuối cùng tôi nhìn thấy ở anh.
Chiều tối, Khải không về. Điện thoại báo thuê bao. Tôi chạy ra xưởng, người quản lý nghe xong chỉ thở dài:
“Cậu ấy nghỉ rồi.”
Tôi đứng chết lặng.
“Từ… khi nào ạ?”
“Sáng nay. Cậu ấy gửi thẻ, dọn đồ… rồi bảo tháng này khỏi trả lương. Nói là… gửi lại cho vợ.”
Câu đó như tát vào mặt tôi. Một người đàn ông kiếm được bao nhiêu đâu, vậy mà vẫn muốn để lại thứ cuối cùng cho tôi—người vợ chưa từng đứng về phía anh.
Tôi nhớ lại ngày tôi nói trước mặt mẹ:
“Anh ấy cố cũng vậy thôi, lương bèo bọt.”
Khi đó, anh chỉ cúi đầu. Nhưng tôi thấy rõ bàn tay anh siết đến trắng bệch.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình tệ đến mức khó thở.

Những manh mối rời rạc
Trở về nhà, tôi chưa kịp mở miệng, mẹ đã nói ngay:
“Nó bỏ đi càng tốt. Bớt được gánh nợ.”
Lời mẹ như nhát dao xoáy vào tim.
Phòng anh trống trơn. Tủ quần áo sạch bóng. Chỉ có mẩu giấy:
“Lan đừng tìm anh.”
Tôi sụp xuống. Đó không phải câu giận hờn. Đó là câu của một người đã đau đến chịu không nổi nữa.
Tôi lao đi tìm anh. Bạn anh bảo:
“Hôm trước nó gọi hỏi chỗ xin việc ở Bình Dương. Nơi đó lương mười mấy triệu, cần tay nghề cao.”
Tôi sững người. Tôi từng nghĩ Khải bằng lòng với mức lương thấp. Nhưng hóa ra… là tôi chưa từng hỏi anh muốn gì.
Một chị bán cơm kể:
“Hôm đó nó hỏi tôi chỗ thuê phòng. Mắt đỏ hoe mà vẫn cười. Nó bảo: ‘Ai rồi cũng có lúc phải bắt đầu lại.’”
Câu nói như bóp nghẹt ngực tôi.
Sự thật bị che giấu
Vài hôm sau, chú bảo vệ ở xưởng gọi:
“Tôi tìm thấy đồ cũ của Khải.”
Trong một túi nilon: một cuốn sổ, vài tờ giấy, hai phong bì lương chưa mở.
Tôi mở sổ.
“Lớp hàn chuyên sâu – ca 18h–21h.”
Tôi choáng váng.
Suốt hai năm qua, tôi từng trách anh về trễ, anh luôn nói “kẹt xe”. Nhưng sự thật anh đi học. Một mình. Không ai biết. Không ai ủng hộ.
Giữa những trang giấy là bài thi điểm cao, cuối cùng là chứng nhận thợ hàn bậc cao, được cấp hai tháng trước.
Tại sao anh không nói?
Rồi tôi nhìn thấy phong bì thư chưa gửi:
**“Anh không rời đi vì hết thương em.
Anh rời đi vì sợ chính mình làm em thấy xấu hổ.
Anh đã cố, nhưng mỗi lần cố lại khiến gia đình em khó chịu.
Mong em sau này đừng buồn vì anh nữa.”**
Tôi ôm lá thư mà tay run bần bật.
Bao lâu nay, tôi nhìn anh bằng đôi mắt định kiến. Bằng lời cạnh khóe của mẹ. Bằng suy nghĩ rằng đàn ông kiếm ít thì vô dụng.
Và tôi đã sai.
Hành trình cuối cùng
Tôi đến trung tâm đào tạo nơi anh học. Một người thầy nhận ra anh ngay:
“Khải học giỏi lắm. Cậu ấy nói muốn xin vào công ty lớn để dành tiền đưa mẹ vào chăm. Mẹ cậu ấy bệnh tim.”
Tôi chết lặng.
Anh chưa từng nói cho tôi một câu. Có lẽ anh sợ tôi và mẹ tôi không thích.
Thầy bảo:
“Hình như cậu ấy sang Đồng Nai phỏng vấn. Cô thử Khu công nghiệp Long Bình.”
Tối đó, tôi bắt xe đi ngay. Tôi chạy qua từng dãy trọ, hỏi từng người. Không ai biết. Đến khi gần tuyệt vọng, một chú bảo vệ nói:
“Hôm qua có anh công nhân mới. Trọ dãy C, phòng 10.”
Tôi chạy như người mất hồn.
Đứng trước cánh cửa cũ kỹ, tay tôi run đến mức không thể gõ. Cuối cùng, tôi thì thầm:
“Khải… anh có trong đó không?”
Một lúc lâu sau, cửa mở.
Anh đứng đó—ốm hơn, đen hơn, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng.
Tôi bật khóc.
Anh hỏi khẽ:
“Sao em tìm đến đây?”
Tôi nghẹn ngào:
“Vì em đã sai. Và em không muốn mất anh.”
Khải im lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ đóng cửa lại.
Rồi anh hỏi một câu khiến tôi rơi nước mắt lần nữa:
“Lần này… em có chắc sẽ đứng về phía anh không, Lan?”
Tôi nắm tay anh, lần đầu tiên trong đời không run sợ trước mẹ, trước ai nữa.
“Có. Em chắc.”
Đêm ấy
Chúng tôi ngồi trên bậc thềm phòng trọ nhỏ, trời tối mịt, gió lạnh thổi qua.
Không trách móc. Không cãi vã. Chỉ hai con người từng tổn thương nhau, đang cố gắng học cách nói sự thật.
Khải nói anh không hề giận tôi. Anh chỉ sợ mình kéo tôi xuống, sợ mẹ tôi xem thường tôi vì đã lấy anh.
Tôi nghẹn ngào xin lỗi. Lần đầu tiên trong bốn năm, tôi hiểu anh thực sự muốn gì.
Tương lai có thể không dễ dàng. Có thể vẫn còn đầy vết nứt. Nhưng ít nhất lúc đó, tôi đã nhìn rõ điều mà mình từng bỏ quên:
Một người đàn ông im lặng không phải là người yếu đuối.
Một người chồng ít nói không phải là người không cố gắng.
Và một gia đình chỉ tồn tại khi cả hai cùng đứng về phía nhau.
Lời nhắc gửi đến những người đã, đang và sẽ yêu
-
Hôn nhân không phải là nơi một người gồng, còn người kia đứng nhìn.
-
Không phải chiến trường giữa “nhà vợ” và “nhà chồng”.
-
Nghèo không đáng sợ. Mất nhau trong im lặng mới đáng sợ.
-
Đừng để lời chì chiết của người ngoài phá vỡ lòng tin của hai người.
-
Và nếu bên cạnh bạn có một người âm thầm cố gắng, dù chậm, dù không hoàn hảo…
Hãy trân trọng họ.
Vì đôi khi, chỉ một lời động viên thôi cũng đủ giữ lại người đã gần như muốn rời đi khỏi cuộc đời b

Để lại một bình luận