34t, 2 bằng đại học lương 60 triệu nhưng s//ợ lấy vợ. Bố mẹ cấm về Tết nên tôi đành thuê cô gái b::án trà đá đầu ngõ với giá 5 triệu về ra mắt. Ai ngờ mới sáng mùng 1 tôi đ/au đ/ớn khi biết đời mình thế là hết…
34 tu::ổi, Hai tấm bằng Đại học loại giỏi, hiện đang làm cho một tập đoàn truyền thông với mức lương 60 triệu một tháng. Với người ngoài, tôi là “cực phẩm”. Nhưng với bố mẹ tôi ở quê, tôi là một “quả bom nổ chậm”, là nỗi nhục nhã của dòng họ vì tội: Già đầu mà không ai lấy.
Thực ra, tôi mắc chứng “s/ợ hôn nhân”. Nhìn bạn bè xung quanh, đứa thì ly hôn, đứa thì cày cuốc trả nợ tiền bỉm sữa, mặt mày hốc hác, tôi khiếp vía. Cuộc sống độc thân hoàng kim đang sướng, tội gì đeo gông vào cổ? Nhưng Tết năm nay, bố tôi ra tối hậu thư: “Mày không dẫn ai về thì đừng bước qua cổng làng. Tao từ mặt!”.
Chiều 29 Tết, đường phố Hà Nội vắng tanh. Tôi ngồi uống trà đá ở đầu ngõ, lòng rối như tơ vò. Bà bán trà đá quen đã về quê, thay vào đó là một cô g/ái tr/ẻ măng, mặc bộ đồ ở nhà giản dị, tóc búi củ tỏi, đang ngồi phe phẩy cái quạt nan đuổi ruồi. Một ý nghĩ lóe lên. Tôi tiến lại gần, hất hàm: “Em gái, Tết này có về quê không?” Cô gái ngước lên, đôi mắt to tròn lém lỉnh nhìn tôi: “Dạ không anh, em ở lại Hà Nội cày phim thôi”. “Thế đi làm thêm không? 5 triệu cho 3 ngày Tết. Nhiệm vụ: Về quê đóng giả người yêu anh. Ăn sung mặc sướng, chỉ cần cười và gọt hoa quả. Hết mùng 3 anh chở về, tiền trao cháo múc”.
Cô g/ái nhìn tôi chằm chằm, rồi bỗng bật cười khúc khích: “5 triệu cơ à? Được giá nhỉ. Ok chốt đơn!”. Tôi thở phào nhẹ nhõm. C/ô b/é này tên Vy, nhìn cũng nhanh nhẹn, chắc diễn tốt. Trưa 30 tôi đưa cô gái bán trà đá về quê, em cũng chỉ đem theo cái balo nhỏ bên trong chắc vài bộ quần áo.
Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng rơi nước mắt. Cả họ hàng kéo đến xem mặt “người yêu thằng Tùng”. Tôi cứ nơm nớp sợ Vy lộ tẩy, ai ngờ cô nàng diễn “như l/ên đ/ồng”. Vy xắn tay áo lao vào bếp làm gà, cuốn nem thoăn thoắt. Cô ấy nói chuyện với mẹ tôi ngọt xớt. Bố tôi, người khó tính nhất nhà, cũng phải gật gù: “C/on b/é này được, dân dã, biết việc”.
Đêm Giao thừa, nhìn Vy ngồi cắn hạt dưa cười đùa với mấy đứa cháu tôi, tim tôi tự nhiên thấy ấm áp lạ thường. “Giá mà thật thì cũng… được nhỉ?” – ý nghĩ ấy vừa thoáng qua thì tôi vội xua đi ngay. Tỉnh lại đi Tùng, hợp đồng kinh tế thôi! Nhưng b/i kị/ch ập đến vào sáng mùng 1 Tết….

…Sáng mùng 1 Tết, tôi bị đánh thức bởi tiếng nói chuyện thì thầm ngoài sân.
Giọng Vy.
Và… giọng của bố tôi.
Tôi giật mình. Tim đập thình thịch. Một linh cảm chẳng lành tràn lên sống lưng.
Tôi khẽ mở cửa phòng, đứng nép sau cánh cửa gỗ.
Ngoài sân, Vy đứng khoanh tay, mặt tái nhợt. Bố tôi ngồi trên chiếc ghế tre, tay run run cầm điếu thuốc, ánh mắt không còn nghiêm khắc như mọi khi mà là… hoảng hốt.
– Con… con nói thật đi. Con là ai? – giọng bố tôi khàn đặc.
Vy cúi đầu rất lâu, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống nền gạch lạnh.
– Con xin lỗi bác… con không phải người yêu anh Tùng. Con được thuê về đây…
Tai tôi ù đi.
Không phải vì chuyện bị lộ.
Mà vì câu nói tiếp theo của Vy, như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
– Nhưng con không cố ý lừa bác. Vì… con chính là người mà bác đã từng đến tìm cách đây 10 năm.
Bố tôi bật đứng dậy, chiếc ghế tre đổ rầm xuống đất.
– Con nói cái gì?
Vy ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn rất thẳng.
– Con là đứa bé năm đó bác bắt phá thai… nhưng mẹ con không làm.
Tôi choáng váng, phải bám tay vào khung cửa mới đứng vững.
Vy run run tiếp lời:
– Mẹ con mất sớm. Con lớn lên ở quê ngoại. Lên Hà Nội bán trà đá để sống. Con biết anh Tùng từ lâu… nhưng anh không biết con.
Bố tôi lảo đảo, mặt trắng bệch.
– Không thể nào…
Vy lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy đã nhàu nát, cẩn thận đưa lên.
– Đây là giấy xét nghiệm ADN… bác từng để lại mẫu tóc trong lần đến quê ngoại con năm đó.
Tôi không nghe nổi nữa.
Tai tôi ù đặc, tim thắt lại đến nghẹt thở.
Vy… là em gái cùng cha khác mẹ của tôi.
Tôi bước ra sân lúc nào không hay.
– Vy… em nói… cái gì?
Vy quay lại nhìn tôi. Ánh mắt ấy không còn lém lỉnh như mấy ngày trước. Chỉ còn lại sự bình thản đến đau lòng.
– Em biết anh từ lâu rồi, anh Tùng.
Em biết anh sợ hôn nhân, sợ ràng buộc.
Nên khi anh thuê em… em nhận lời.
Tôi hét lên, giọng vỡ ra:
– Tại sao?!
Vy cười buồn:
– Vì em muốn về cái nhà này một lần.
Muốn xem… bố mình sống thế nào.
Và muốn biết… anh trai mình là người ra sao.
Tôi quỵ xuống.
Bao nhiêu hình ảnh mấy ngày Tết hiện lên trong đầu tôi như những nhát dao cùn:
Vy gọt hoa quả cho mẹ tôi.
Vy làm gà, cuốn nem.
Vy cười nói với họ hàng.
Vy ngồi bên tôi đêm Giao thừa, khiến tim tôi rung lên…
Tất cả đều là sự thật. Nhưng là một sự thật quá tàn nhẫn.
Bố tôi bật khóc. Một người đàn ông cả đời cứng rắn, lần đầu tiên tôi thấy ông khóc như một đứa trẻ.
– Bố… bố xin lỗi…
Vy lắc đầu:
– Con không cần xin lỗi.
Con chỉ cần bác… đừng đuổi con ra khỏi cổng như năm đó nữa.
Không khí Tết đông cứng lại.
Cây đào trước sân rung lên trong gió lạnh.
Tôi hiểu ra một điều đau đớn nhất đời mình:
Không phải tôi sợ lấy vợ.
Mà tôi đã sống quá lâu trong sự ích kỷ của chính mình, không biết rằng ngoài kia, có những số phận còn cô độc hơn tôi gấp trăm lần.
Chiều mùng 1, Vy thu dọn balo.
Tôi đưa cô ấy 5 triệu như đã hứa.
Vy không nhận.
– Anh giữ đi.
Coi như… tiền anh chưa từng thuê em.
Từ giờ… em chỉ là em gái anh.
Trước khi bước ra cổng, Vy quay lại nói một câu khiến tôi đứng lặng rất lâu:
– Anh Tùng… anh không cần sợ hôn nhân nữa đâu.
Vì người đáng sợ nhất trong đời anh… anh đã gặp rồi.
Cánh cổng khép lại.
Tết năm đó, lần đầu tiên trong 34 năm sống trên đời, tôi không thấy sợ.
Tôi chỉ thấy… trống rỗng và hối hận đến tận cùng.

Để lại một bình luận