Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..“Ngày hôm ấy, căn phòng bệnh tầng 5

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..“Ngày hôm ấy, căn phòng bệnh tầng 5 – Bệnh viện Ung Bướu chìm trong một màu xám xịt. Ngoài trời mưa lất phất, còn trong phòng, người phụ nữ gầy guộc nằm co ro trên giường bệnh, ánh mắt trũng sâu vẫn hướng về phía cửa, như chờ đợi một bóng dáng đã lâu chẳng thấy quay lại…”

Lan năm nay mới 42 tuổi, đáng lẽ vẫn còn nhiều năm tháng để sống, để chăm sóc gia đình và thực hiện ước mơ nhỏ bé của mình: mở một tiệm hoa nhỏ nơi góc phố. Nhưng căn bệnh UT buồng trứng quái ác đã đưa chị vào những cơn đau dồn dập, khiến giấc mơ ấy ngày càng xa vời. Ba tháng nay, chị điều trị nội trú tại Bệnh viện Ung Bướu, cơ thể hao gầy chỉ còn da bọc xương. Mỗi buổi chiều, ánh nắng cuối ngày hắt vào cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt xanh xao, làm nổi bật vẻ khắc khoải của một người đàn bà đang sống những ngày cuối cùng.

Chồng Lan – Hùng – ban đầu còn lui tới chăm sóc, nhưng càng ngày anh càng viện cớ công việc bận rộn. Đến khi Lan vô tình nghe y tá kể lại, chị mới biết anh đang qua lại với Thảo – người bạn thân từ thuở cấp ba. Sự thật phũ phàng ấy đâm thẳng vào tim chị. Thảo từng là người hay đến thăm, chia sẻ, động viên chị lúc mới nhập viện. Nhưng từ khi Hùng vắng bóng, Thảo cũng dần ít tới, chỉ để lại những tin nhắn xã giao. Lan hiểu ra tất cả. Đau đớn, nhưng chị lặng im. Cái đau thể xác dường như không còn đáng sợ bằng nỗi đau tinh thần khi bị phản bội.

Ngày nào, Lan cũng dặn y tá mở cửa sổ, để chị có thể hít một chút gió trời. Chị bảo: “Cho tôi ngửi thêm mùi nắng, mùi mưa… để sau này có đi, tôi còn nhớ.” Trong lúc mọi người nghĩ chị yếu ớt và tuyệt vọng, Lan vẫn kin cường âm thầm sắp xếp mọi thứ. Chị nhờ luật sư riêng – một người bạn cũ của bố – soạn di chúc. Mỗi câu, mỗi chữ, chị đều cân nhắc cẩn trọng, không phải cho mình, mà cho con gái 17 tuổi – Minh Anh.

Minh Anh đang tuổi ôn thi đại học, vẫn thường xuyên vào bệnh viện thăm mẹ. Con bé thương mẹ lắm, nhưng còn quá trẻ để gánh hết nỗi đau này. Lan chỉ dặn con:
– “Con chỉ cần hứa với mẹ, sau này sống tử tế, đừng oán trách ai, đừng hận thù. Mẹ tin con.”

Minh Anh khóc nấc, gật đầu.

Lan nhìn con rồi quay mặt đi, để giấu đi dòng nước mắt nóng hổi nơi khóe mắt. Chị biết chặng đường còn lại chẳng dài, nhưng chị sẽ đi trong bình thản, bởi chị đã sẵn sàng…

Một buổi sáng cuối tháng mười một, Lan ra đi trong giấc ngủ. Không vật vã, không tiếng máy móc dồn dập, chỉ là một hơi thở khẽ khàng rồi lặng im. Trên môi chị vẫn còn vương nét bình thản kỳ lạ, như thể cuối cùng đã được nghỉ ngơi sau những tháng ngày chống chọi.

Hùng đến bệnh viện khi mọi thứ đã muộn. Anh đứng sững trước thân thể lạnh dần của vợ, tay run run đặt lên tấm chăn trắng. Trong khoảnh khắc ấy, không rõ là đau buồn thật hay chỉ là nỗi sững sờ khi mất đi một thứ từng nghĩ sẽ luôn ở đó.

Tang lễ diễn ra chóng vánh. Hùng xuất hiện với vẻ tiều tụy, còn Thảo đứng phía xa, đeo kính đen, tránh ánh nhìn của mọi người. Minh Anh lặng lẽ lo liệu mọi việc, đôi mắt sưng đỏ nhưng tuyệt nhiên không khóc lớn. Con bé như già đi mấy tuổi chỉ sau một đêm.

Ba ngày sau, theo yêu cầu ghi rõ trong di chúc, luật sư tổ chức buổi công bố tại văn phòng nhỏ, chỉ có những người liên quan.

Căn phòng yên ắng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc.

Luật sư chỉnh lại kính, chậm rãi nói:
– “Di chúc này được lập khi bà Nguyễn Thị Lan còn minh mẫn, hoàn toàn tự nguyện, không chịu bất kỳ sự tác động nào.”

Hùng ngồi thẳng lưng, vẻ mặt pha lẫn hồi hộp và tính toán. Anh biết Lan có căn nhà đứng tên riêng, một khoản tiết kiệm và bảo hiểm nhân thọ. Trong đầu anh, mọi thứ dường như đã được mặc định.

Luật sư bắt đầu đọc.

– “Thứ nhất, toàn bộ căn nhà tại quận Bình Thạnh, cùng sổ tiết kiệm và khoản bảo hiểm nhân thọ, tôi để lại cho con gái Minh Anh. Người giám hộ tài chính cho đến khi con đủ 22 tuổi là ông Nguyễn Văn Trí.”

Hùng khẽ nhíu mày. Nguyễn Văn Trí là ai, anh không rõ.

Luật sư tiếp tục, giọng đều đều nhưng từng chữ như rơi thẳng xuống sàn:
– “Thứ hai, chồng tôi – ông Trần Quốc Hùng – không được quyền định đoạt, sử dụng hay can thiệp dưới bất kỳ hình thức nào vào tài sản trên.”

Không khí trong phòng bắt đầu nặng nề.

Hùng bật dậy:
– “Tại sao lại như vậy? Tôi là chồng hợp pháp!”

Luật sư giơ tay ra hiệu:
– “Xin ông bình tĩnh. Di chúc chưa đọc xong.”

Ông cúi xuống trang giấy cuối, giọng trầm hẳn đi:
– “Thứ ba, tôi để lại một lá thư, đề nghị được đọc công khai tại đây.”

Luật sư mở phong bì màu trắng ngà, nét chữ quen thuộc khiến Minh Anh cắn chặt môi.

“Hùng,

Khi anh nghe những dòng này, có lẽ tôi đã không còn. Tôi không trách anh vì đã rời bỏ tôi lúc tôi yếu nhất. Tôi chỉ buồn vì anh quên mất lời thề năm xưa.

Tôi biết mối quan hệ giữa anh và Thảo từ trước khi tôi mất. Tôi im lặng không phải vì cam chịu, mà vì tôi muốn ra đi trong thanh thản, không ồn ào, không hận thù.

Tôi không để lại tài sản cho anh, không phải vì ích kỷ, mà vì tôi cần bảo vệ con gái mình. Tôi không muốn một ngày nào đó, con bé phải gọi người khác là ‘mẹ’ trong chính căn nhà do tôi dành dụm cả đời.

Cuối cùng, tôi chúc anh sống đúng với lựa chọn của mình. Chỉ mong, khi nhớ về tôi, anh đừng thấy nhẹ nhõm quá.”

Tay Hùng run lên. Cả người anh như bị rút cạn sức lực. Thảo cúi gằm mặt, môi tái đi, không dám ngẩng lên nhìn ai.

Luật sư gấp lá thư lại, kết luận ngắn gọn:
– “Di chúc có hiệu lực pháp lý ngay lập tức.”

Minh Anh đứng dậy, cúi đầu chào luật sư, rồi quay sang nhìn cha. Ánh mắt con bé không oán hận, chỉ có một khoảng trống lạnh lẽo đến đau lòng.

– “Mẹ con dặn, đừng hận ai… nên con sẽ không. Nhưng từ hôm nay, con không còn gì để nói nữa.”

Nói rồi, Minh Anh bước ra khỏi phòng, để lại phía sau một người đàn ông chết lặng.

Ngoài trời, mưa lất phất rơi. Giống hệt ngày Lan còn nằm trên giường bệnh, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, chờ một người đã không bao giờ quay lại.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *