Tôi đã ng//ủ với một người đ/àn ô/ng l/ạ ở tuổi 65 – và sáng hôm sau, sự thật khiến tôi bà//ng ho//àng

Tôi đã ng//ủ với một người đ/àn ô/ng l/ạ ở tuổi 65 – và sáng hôm sau, sự thật khiến tôi bà//ng ho//àng…

Năm tôi tròn 65 tuổi, cuộc sống tưởng như đã yên ổn. Chồng mấ//t từ lâu, con cái đều lập gia đình và ít khi về thăm, tôi sống một mình trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Những buổi chiều, tôi thường ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng chim hót và ngắm nắng vàng trải dài trên con đường vắng. Cuộc đời an yên, nhưng trong sâu thẳm, có một khoảng trống mà tôi chưa từng thừa nhận — nỗi c/ô đơ/n.

Hôm đó là sinh nhật tôi. Không ai nhớ, không một cuộc gọi hay lời chúc. Tôi quyết định một mình bắt chuyến xe đêm lên thành phố. Chẳng có kế hoạch gì, chỉ muốn thử làm điều khác thường, một lần “liề//u” trước khi quá muộn.

Tôi ghé vào một qu/án b//ar nhỏ. Ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc du dương. Tôi chọn một góc khuất, gọi l/y rượ//u v//ang đỏ. Lâu rồi tôi mới uống rượ////u, vị chát ngọt lan trên đầ//u lư///ỡi khiến lòng tôi ấm lại.

Đang mải ngắm dòng người qua lại, tôi thấy một người đàn ông tiến đến. Anh ta tầm hơn 40, mái tóc điểm chút bạc, ánh mắt sâu và trầm. Anh ngồi xuống bàn tôi, mỉm cười:

— Tôi có thể mời bà thêm một ly không?

Tôi bật cười, chỉnh lại câu xưng hô:

— Đừng gọi tôi là “bà” chứ, tôi chưa quen.

Chúng tôi nói chuyện như đã quen từ lâu. Anh kể mình là nhiếp ảnh gia, vừa từ xa về, còn tôi kể về những năm tháng tuổi trẻ, những chuyến đi tôi từng mơ nhưng chưa thực hiện. Không biết do rư//ợu hay do ánh mắt của anh, tôi cảm thấy một sự cuố/n hú/t l/ạ thường.

Đêm đó, tôi đã đi cùng anh về khách sạn. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi lại được một người ôm vào lòng, cảm nhận hơi ấm của sự gầ//n gũ//i. Trong căn phòng tối, chúng tôi không nói nhiều, chỉ để mặc cảm xúc dẫn lối.

Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm cửa. Tôi tỉnh dậy, quay sang định chào buổi sáng thì giậ/t m/ình: chiếc giường trống trơn, anh ta đã bi/ến m/ất. Trên bàn, một phong bì trắng đặt ngay ngắn. Tim tôi đậ/p mạ/nh, tay r/un ru/n mở ra.

Bên trong là một tấm ảnh — tôi đang ngủ, khuôn mặt bình yên dưới ánh đèn vàng. Dưới tấm ảnh là vài dòng chữ: “Cảm ơn vì đã cho tôi thấy tuổi già cũng có thể đẹp và can đảm đến thế. Nhưng… tôi x/in l/ỗi vì đã không nói thật ngay từ đầu. Tôi là…” …

…“Tôi là…

Tôi đọc đến đó thì tay cứng đờ.

Dòng chữ phía dưới hiện ra, nắn nót nhưng lạnh đến rợn người:

“…tôi là con trai của bà.”

Tôi choáng váng, phải bám vào thành giường mới đứng vững.

Không thể nào.
Hoàn toàn không thể nào.

Tim tôi đập dồn dập, tai ù đi. Tôi lật vội tấm ảnh ra phía sau. Có thêm vài dòng chữ nhỏ, như được viết rất chậm:

“Bà không nhận ra tôi là điều dễ hiểu. Khi cha mất, bà đưa tôi cho cô ruột nuôi vì bà không đủ sức.
Tôi lớn lên với vài tấm ảnh cũ và một cái tên mờ nhạt.
Tôi chỉ muốn nhìn thấy bà… một lần, như một người phụ nữ bình thường, không phải ‘mẹ’ trong ký ức xa xỉ.”

Tôi ngồi sụp xuống sàn.

Mọi mảnh ký ức tưởng đã chôn sâu bỗng ùa về.

Đứa con trai tôi sinh năm hai mươi ba tuổi.
Đứa bé tôi buộc phải gửi đi sau khi chồng mất, vì nghèo, vì áp lực, vì những lời dèm pha cay nghiệt của họ hàng.
Đứa bé tôi vẫn lén gửi tiền, nhưng chưa từng dám nhận lại.

Tuổi tác… không khớp.

Tôi chợt hiểu.

Anh ta đã nói dối tuổi.

Người đàn ông tối qua… không phải ngoài 40.
Ánh mắt trầm ấy, sự từng trải ấy — là của một người gần bằng tuổi con tôi bây giờ.

Tôi run rẩy đọc tiếp:

“Tôi không có ý làm tổn thương bà.
Tôi chỉ muốn biết:
Nếu không mang danh ‘con’, liệu bà có thể nhìn tôi như một người đàn ông tử tế không?
Tôi đã sai khi chọn cách này.
Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi thấy bà cười… thật sự.”

Phong bì rơi khỏi tay tôi.

Cảm giác bàng hoàng, xấu hổ, đau đớn, và tội lỗi quện chặt lấy nhau, siết lấy lồng ngực tôi.

Tôi nhớ lại từng chi tiết của đêm qua.

Cách anh không vồ vập.
Cách anh giữ khoảng cách, hỏi tôi có mệt không, có muốn dừng lại không.
Cách anh nhìn tôi — không hề có sự chiếm đoạt, chỉ là trân trọng.

Nước mắt tôi rơi không kiểm soát.

Không phải vì chuyện đã xảy ra.

Mà vì tôi nhận ra:
 Đứa con trai tôi từng bỏ rơi… đã lớn lên thành một người đàn ông tử tế hơn tôi tưởng mình xứng đáng.


Ba tháng sau

Tôi nhận được một bưu phẩm.

Không có người gửi.

Bên trong là một khung ảnh.

Là tấm ảnh khác chụp tôi — đang ngồi bên cửa sổ nhà cũ, ánh nắng phủ lên mái tóc bạc.

Phía sau ảnh chỉ có một dòng:

“Mẹ không cần tìm con.
Con ổn.
Con chỉ mong mẹ cũng cho phép mình… được hạnh phúc.”

Tôi đặt khung ảnh lên bàn.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy cô đơn nữa.

Không phải vì có ai đó bên cạnh.
Mà vì tôi biết:
 Có một người trên đời đã tha thứ cho tôi trước cả khi tôi kịp xin lỗi.

Và từ hôm đó, mỗi sinh nhật,
tôi luôn tự mua cho mình một bó hoa.

Không chờ ai nhớ.
Không chờ ai cho phép.

Vì tôi hiểu rồi:
Can đảm lớn nhất của tuổi già — là dám đối diện với sự thật, và vẫn tiếp tục sống tử tế với chính mình.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *