Thấy vợ b:ầu 8 tháng hì hục rửa đống bát đĩa tới tận 10 giờ đêm, tôi gọi mấy chị gái tới rồi tuyên bố thẳng

Thấy vợ b:ầu 8 tháng hì hục rửa đống bát đĩa tới tận 10 giờ đêm, tôi gọi mấy chị gái tới rồi tuyên bố thẳng: “Em sẽ đưa vợ em về lại thành phố ngay ngày mai, vợ em không phải là người để các chị h::ành h::ạ. Và từ giờ các chị tự lo việc nhà các chị, đừng bao giờ gọi điện hỏi han tiền bạc từ em nữa”….

Tôi là con trai duy nhất trong một gia đình có ba chị em. Hai chị gái tôi đều đã lấy chồng, sống ở làng bên, còn tôi lập nghiệp và định cư trên thành phố. Vợ tôi, Lan, là một cô gái thành phố hiền lành, hiểu chuyện và rất nhẫn nhịn. Vì biết mẹ tôi ở quê hay đ:au ố:m, Lan chẳng bao giờ nề hà chuyện về quê, dù mỗi lần về là một lần vất vả.

Đợt này giỗ bố, tôi đưa Lan về quê. Vợ tôi đang mang b:ầu tháng thứ 8, bụng đã vượt mặt, đi lại nặng nề, chân tay xuống m::áu ph::ù n:ề. Tôi xót vợ, định bảo cô ấy ở lại thành phố nghỉ ngơi, một mình tôi về là được. Nhưng Lan gạt đi: – “Giỗ bố là việc quan trọng, em là dâu con không về sao được. Mẹ lại mong. Em khỏe mà, anh đừng lo.”

Về đến nhà, chưa kịp nghỉ ngơi cho lại sức sau chặng đường dài xóc nảy, Lan đã xắn tay áo lao vào bếp núc. Nhà có giỗ, họ hàng đến đông, cỗ bàn linh đình. Hai bà chị gái tôi cũng kéo cả gia đình về “ăn giỗ”.

Mang tiếng là về phụ giúp mẹ, nhưng hai chị chỉ loe nghoe nhặt mớ rau, thái củ hành rồi ngồi tót lên nhà trên cắn hạt dướng, buôn chuyện rôm rả. Mọi việc nặng nhẹ trong bếp dồn hết lên vai mẹ tôi và Lan. Mẹ tôi thì gi:à y:ếu, làm một lúc lại phải nghỉ, thành ra Lan trở thành “bếp trưởng” bất đắc dĩ.

Tôi thấy vợ vất vả, định lao vào làm đỡ thì chị cả ngu::ýt dài: – “Gớm, đàn ông con trai ai lại chui vào x:ó bếp. Việc đấy là của đàn bà. Cậu ra ngoài kia tiếp khách với các bác, các chú đi. Để đấy mợ Lan nó lo, bầ:u bí vận động cho dễ đ::ẻ.”

Tôi bị các chú lôi đi uố::ng rư::ợu, không từ chối được. Đến tối mịt, khách khứa về bớt, tôi ngấm m::en rư::ợu nên lên phòng nằm thiếp đi lúc nào không biết.

Tỉnh dậy vì khát nước, tôi nhìn đồng hồ: đã 10 giờ đêm. Căn nhà yên ắng lạ thường. Tôi lò dò đi xuống bếp tìm nước uống thì thấy điện vẫn sáng.

Cảnh tượng trước mắt khiến cơn m::en trong người tôi bay biến sạch, thay vào đó là cơn gi::ận b::ốc lên ngùn ngụt.

Vợ tôi, với cái bụng b::ầu lùm lùm, đang ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, hì hục rửa một đống bát đĩa cao như núi. Trời mùa đông rét buốt, Lan không đeo găng tay, đôi bàn tay sư:ng h:úp đỏ ửng ngâm trong nước lạnh. Cô ấy vừa rửa vừa đấm lưng thùm thụp, thỉnh thoảng lại nhăn mặt vì những cơn đ:au từ xươ:;ng chậu dội lên… xem chi tiết dưới bình luận…👇👇

Tôi lao tới, giật lấy chiếc bát trên tay vợ.
“Em đi lên nghỉ ngay cho anh.”

Lan giật mình, cuống quýt:
“Thôi anh ơi, sắp xong rồi. Để mai mẹ lại mệt…”

Câu nói ấy làm tim tôi thắt lại. Vợ tôi mang thai 8 tháng, vậy mà trong đầu vẫn chỉ nghĩ cho người khác.

Tôi quay sang hỏi:
“Các chị đâu?”

Lan cúi đầu, nhỏ giọng:
“Các chị bảo mệt, lên nhà trên ngủ rồi…”

Tôi không nói thêm một lời. Lấy khăn lau tay cho vợ, dắt cô ấy lên phòng, đắp chăn cẩn thận rồi mới bước ra ngoài.

Tôi gọi điện cho hai chị, bảo xuống bếp ngay.
Chỉ 10 phút sau, hai chị còn ngái ngủ, mặt khó chịu.

Tôi chỉ thẳng xuống đống bát:
“Nhà này không thuê osin. Ai ăn thì người đó rửa. Vợ em không phải người gánh việc thay cho các chị.”

Chị hai cười khẩy:
“Có mấy cái bát mà làm gì căng. Đàn bà bầu vận động cho dễ đẻ…”

Tôi cắt ngang, giọng lạnh tanh:
“Vậy từ nay các chị tự vận động ở nhà mình. Em không chu cấp thêm một đồng nào nữa.”

Rồi tôi nói câu mà cả hai chị đứng hình:
“Em sẽ đưa vợ em về lại thành phố ngay sáng mai. Vợ em không phải để các chị sai khiến. Và từ giờ, các chị đừng gọi cho em vì tiền bạc hay việc nhà nữa.”

Mẹ tôi nghe thấy, từ trong buồng đi ra, im lặng rất lâu rồi nói một câu khiến tôi suýt rơi nước mắt:
“Nó nói đúng. Mẹ già rồi, mẹ không bảo vệ được con dâu. Nhưng con trai mẹ phải biết bảo vệ vợ mình.”

Sáng hôm sau, tôi đưa Lan về thành phố. Trên xe, vợ tôi nắm tay tôi, nước mắt rơi không nói thành lời.

Từ hôm đó, tôi hiểu ra một điều:
Lấy vợ không chỉ là đưa về nhà mình,
mà là đưa vợ về phía mình.

Và người đàn ông đúng nghĩa,
là người dám làm phật lòng thiên hạ
để vợ mình được yên.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *