Về nhà trong cơn đ:ói c:ồn c:ào, tôi lấy ngay bát cơm cữ mẹ chuẩn bị cho vợ. Vừa ăn vào, tôi buồn n:ôn d:ữ d:ội, và một bí mật gh:ê s:ợ đã được hé lộ. Không chút do dự, tôi chuyển vợ con ra khỏi nhà để đi thuê trọ.

Hùng thả chiếc cặp da nặng trịch xuống nền nhà, tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian tối om của căn nhà ba tầng im ắng. Anh lảo đảo bước vào trong, cổ họng khô khát và dạ dày réo ầm ĩ sau mười hai tiếng làm việc cật lực dưới công trường. Đồng hồ điểm mười giờ tối, giờ này thì Mai đã ngủ, và mẹ anh, Bà Lan, chắc chắn cũng đã khóa trái phòng, để lại anh với bóng đêm và sự mệt mỏi quen thuộc. Anh là trụ cột, là người kiếm tiền duy nhất, và sau khi Mai sinh bé An, áp lực đó như một tảng đá đè nặng lên vai anh mỗi đêm.

Anh thở dài, cố gắng bước thật nhẹ nhàng, tránh tạo ra bất kỳ tiếng động nào có thể đánh thức mẹ hoặc vợ con. Mai đang ở cữ, cô ấy cần nghỉ ngơi, và anh đã quá quen với việc tự phục vụ bản thân. Nhưng đêm nay, cơn đói cào xé dữ dội hơn thường lệ, khiến anh không thể chịu đựng thêm việc phải tự pha một gói mì tôm nhạt nhẽo. Anh rón rén tiến vào bếp, bật một chiếc đèn nhỏ đủ để thấy đường, mắt anh ngay lập tức dừng lại ở chiếc lồng bàn đặt trên kệ.

Đó là chiếc lồng bàn Bà Lan dùng để đậy suất cơm cữ của Mai. Bà Lan luôn chuẩn bị bữa ăn cho Mai, một việc mà Hùng từng thấy nhẹ nhõm và biết ơn. Mặc dù Mai có đôi lần ánh mắt buồn bã nhìn anh sau mỗi bữa ăn, nhưng cô chỉ lặng lẽ nói: “Mẹ nấu món nào em cũng thấy ngon hết, anh đừng lo.” Anh, trong sự bận rộn và kiệt sức, đã tin lời cô mà không hề đặt bất cứ nghi vấn nào. Anh cứ nghĩ có thể do khẩu vị của Mai thay đổi sau sinh.

“Chỉ một miếng thôi,” Hùng thầm nhủ. Anh mở lồng bàn, bên dưới là một bát cơm, một đĩa cá kho và một đĩa rau luộc. Anh đưa tay chạm vào bát cơm, nó lạnh buốt, lạnh đến mức anh ngạc nhiên. Cơm cữ phải là cơm nóng, ăn ngay sau khi nấu, để đảm bảo dinh dưỡng và sức khỏe cho người mẹ. Anh lắc đầu, nghĩ chắc mẹ quên hâm lại trước khi đậy lồng. Anh cầm đũa, vơ một miếng cơm đầy đặn đưa vào miệng.

Hương vị đầu tiên ập đến không phải vị ngọt bùi của gạo, mà là một cảm giác nhớp nháp, khô cứng và tanh lợm. Cơm không chỉ nguội, nó là cơm cũ, cứng như đá, nhai vào còn cảm thấy mùi thiu thoang thoảng. Hùng cố gắng nuốt xuống, nhưng cổ họng anh co thắt lại như một phản xạ tự vệ. Anh nhổ toẹt miếng cơm ra sàn bếp, khuôn mặt anh tái mét vì kinh tởm và bàng hoàng. Anh cúi xuống nhìn, hạt cơm dính bết vào nhau, ẩm mốc.

“Cái gì thế này?” Hùng thì thầm, giọng anh lạc đi. Anh vội vã đưa tay gạt đĩa cá kho. Mùi tanh nồng, hôi hám của cá ươn xộc thẳng vào mũi anh, khiến anh lùi lại một bước, nôn khan. Miếng cá đã chuyển màu xám xịt, lớp mỡ đông lại trên bề mặt trông như một thứ chất thải. Anh cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, cơn đói tan biến, chỉ còn lại sự ghê sợ khủng khiếp.

Anh cầm đũa chọc vào đĩa rau muống luộc, cọng rau còn nguyên màu xanh non, cứng ngắc, nước luộc loãng toẹt như nước lã, gần như không có tí muối nào. Rau sống. Cơm cũ. Cá ươn. Một thực đơn hủy hoại sức khỏe. Đây là bữa ăn mà vợ anh, người vừa vượt cạn, người đang cố gắng hồi phục và nuôi đứa con trai bé bỏng, đã phải ăn trong suốt hơn một tháng qua.

Cơn sốc ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một cơn thịnh nộ dữ dội, lạnh lẽo, bốc lên từ tận xương tủy. Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay anh. Anh không thể tin được. Anh đã làm việc quần quật ngoài kia, tin tưởng rằng người mẹ ruột của mình sẽ chăm sóc vợ con anh chu đáo, vậy mà bà đã cho vợ anh ăn thứ này.

Anh lao ra khỏi bếp, không còn giữ ý tứ nhẹ nhàng như lúc mới vào nhà. Anh chạy thẳng lên cầu thang, ba bậc một, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Máu nóng dồn lên não, và tất cả mệt mỏi, căng thẳng cả ngày của anh đã biến thành một luồng năng lượng tàn phá. Anh dừng lại trước cửa phòng Bà Lan, hít một hơi thật sâu, rồi gõ cửa, không phải gõ, mà là đập.

“Mẹ! Mở cửa! Mẹ Lan!” Giọng Hùng trầm đục, như tiếng sấm rền trong đêm. “Con biết mẹ chưa ngủ! Mở cửa ngay cho con!”

Bà Lan, người đang nằm xem phim trong phòng, giật mình. Bà nhăn nhó, khó chịu. “Thằng Hùng làm cái trò gì đấy? Mười giờ đêm rồi, có để ai ngủ không hả?” Bà Lan mở cửa, khuôn mặt bà hiện lên vẻ bực tức, kèm theo một chút ngạc nhiên khi thấy con trai mình trông như một con thú bị thương, ánh mắt đỏ ngầu.

“Mẹ, mẹ nhìn cái này đi!” Hùng không nói nhiều, anh nắm lấy cổ tay Bà Lan, kéo xộc bà xuống tầng dưới. Bà Lan kêu lên đau đớn, cố gắng giằng tay ra, nhưng sức mạnh của Hùng lúc này là không thể chống cự. Anh lôi bà thẳng vào bếp, nơi ánh đèn vàng vọt chiếu rọi lên chiếc mâm cơm tội lỗi.

“Mẹ giải thích đi,” Hùng nói, giọng anh khàn đặc, mỗi chữ như được nghiến ra từ kẽ răng. Anh chỉ tay vào bát cơm nguội ngắt, đĩa cá tanh tưởi. “Đây là cái gì? Đây là thứ mẹ cho vợ con ăn để bồi bổ sau sinh đấy hả? Cơm cữ? Cơm cữ kiểu gì mà cơm thiu, cá ươn, rau luộc sống thế này?”

Bà Lan, ban đầu còn giữ vẻ mặt ngạc nhiên và khó chịu, nhưng khi nhìn thấy bằng chứng rõ ràng trước mắt, sắc mặt bà thay đổi nhanh chóng. Khuôn mặt nhăn nheo của bà trắng bệch, đôi mắt liếc ngang liếc dọc, cố gắng tìm một lý do để biện hộ.

“À… à thì…” Bà Lan ấp úng. “Mẹ… mẹ nấu xong thì mẹ bận quá, mẹ quên hâm lại. Cá thì… cá thì mẹ mua từ sáng, trời nóng nên nó hơi… hơi bị hỏng một tí. Mai nó ăn ít, thì bỏ đi chứ có chết chóc gì đâu mà con làm ầm lên thế?”

“Quên hâm? Hỏng một tí?” Hùng cười khẩy, một nụ cười cay đắng, đau đớn. Anh đưa tay gạt mạnh đĩa cá, nó văng ra sàn, bắn tung tóe những mảng mỡ bẩn thỉu. “Nó không phải hỏng một tí, mẹ ạ! Nó ươn! Nó thiu! Con vừa nôn hết ra đây! Người khỏe mạnh còn không chịu nổi, huống chi là người mới sinh! Mẹ có biết ăn thứ này vào có thể bị ngộ độc không? Mẹ có biết vợ con sẽ mất sữa, sẽ đổ bệnh không?”

Bà Lan lùi lại, giật mình trước cơn phẫn nộ bùng nổ của con trai. “Nó là vợ con, nhưng nó vẫn là người ngoài! Mày tưởng tao không biết nó chê cơm tao nấu hả? Nó cứ nhìn chằm chằm, rồi ăn được vài miếng là thôi. Tao nấu mất công, nó không ăn thì để đấy cho nó đói!” Bà bắt đầu chuyển sang tấn công, giọng điệu cao vút, đầy oan ức.

“Nó chê? Nó không ăn được! Nó cố gắng nuốt vào vì nể mẹ! Vì sợ anh lo lắng! Mẹ có biết cô ấy phải ăn thứ rác rưởi này bao lâu rồi không? Hơn một tháng! Mẹ nhìn xem, vợ con xanh xao gầy mòn thế kia, có phải do kiêng cữ quá đà không? Không phải! Là do mẹ cố tình hủy hoại sức khỏe của cô ấy!” Hùng gầm lên. Nước mắt anh bắt đầu chảy dài, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự phản bội ghê gớm từ người mẹ mà anh luôn kính trọng.

“Hủy hoại? Tao là mẹ mày! Tao chỉ muốn tốt cho mày thôi! Con vợ mày nó về đây, nó chiếm hết mày! Mày cả ngày đi làm, tối về chỉ biết ôm nó, rồi ôm cái thằng cháu ngoại, quên hết mẹ ruột mày rồi!” Bà Lan ôm mặt khóc lóc, chuyển sang chiêu trò quen thuộc: làm nạn nhân. “Tao đẻ mày ra, nuôi mày lớn, giờ mày vì một con đàn bà mà dám mắng tao, dám nói tao ác độc?”

“Đừng dùng tình mẫu tử để che đậy sự độc ác của mẹ nữa!” Hùng run rẩy, anh chưa bao giờ dám nói những lời nặng nề như vậy với mẹ mình, nhưng lúc này, sự thật kinh khủng đã phá vỡ mọi giới hạn. “Mẹ ghen với con dâu, mẹ đố kỵ với cháu nội! Mẹ muốn nó đổ bệnh, muốn nó không còn sức chăm sóc con của mình, để rồi mẹ có thể nắm quyền kiểm soát lại mọi thứ, đúng không?”

Nghe tiếng cãi vã ồn ào dưới nhà, Mai giật mình tỉnh giấc. Cô lo lắng, ôm chặt đứa con trai đang ngủ say trong lòng, rồi nhẹ nhàng đặt bé xuống, trùm chăn cẩn thận. Cô khoác vội chiếc áo mỏng, đôi chân trần rón rén bước xuống cầu thang, nơi ánh đèn lờ mờ và tiếng gào thét đang diễn ra.

Khi Mai đến nơi, cô thấy Hùng đứng thẳng, lưng quay về phía cô, cả cơ thể anh như đang tỏa ra một luồng lửa giận dữ. Bà Lan ngồi sụp xuống sàn, vừa khóc vừa mếu máo, khuôn mặt méo mó không phải vì đau khổ mà vì sự thật bị phơi bày.

“Chuyện gì thế, anh Hùng? Mẹ… có chuyện gì vậy?” Giọng Mai yếu ớt, sợ hãi, nhưng cũng đầy sự tò mò.

Hùng quay lại, đôi mắt anh đỏ hoe, nhìn Mai bằng ánh mắt vừa xót xa vừa hối hận tột cùng. Anh bước nhanh đến bên cô, nắm lấy tay cô. Tay Mai lạnh ngắt. “Em! Em nói cho anh biết. Em đã ăn những thứ này bao lâu rồi?” Hùng chỉ vào chiếc mâm cơm đổ nát. “Em đã phải ăn thứ này, ngày này qua ngày khác, đúng không?”

Mai nhìn vào chiếc mâm, rồi nhìn khuôn mặt Bà Lan. Mọi lời bào chữa, mọi lời nói dối mà cô cố gắng xây dựng để bảo vệ hòa khí gia đình đã sụp đổ hoàn toàn. Nước mắt cô trào ra, không thể kìm nén được nữa. Đó là những giọt nước mắt của sự tủi nhục, đau đớn, và cả sự kinh hoàng khi thấy những nỗ lực chịu đựng của mình trở nên vô nghĩa.

“Em… em xin lỗi, anh Hùng,” Mai nức nở, tay cô đưa lên che miệng, cố gắng ngăn tiếng khóc. “Em không muốn anh lo lắng. Em nghĩ… em nghĩ một thời gian rồi mọi chuyện sẽ qua. Em đã cố gắng ăn, em đã nôn trộm… Em không dám nói, vì sợ anh và mẹ… sợ gia đình mình cãi vã.”

“Sao em không nói sớm? Tại sao lại phải chịu đựng một mình?” Hùng ôm lấy Mai, ôm cô thật chặt. Anh cảm nhận được sự gầy gò, yếu ớt của cô qua lớp vải mỏng. Cảm giác tội lỗi như một mũi kim đâm vào tim anh. Anh là chồng, là người đáng lẽ phải bảo vệ cô, vậy mà anh đã quá vô tâm, quá tin tưởng, để cô phải chịu đựng sự hành hạ tinh thần và thể xác này.

“Đồ giả dối! Con giả dối!” Bà Lan đột ngột đứng dậy, chỉ tay vào mặt Mai, khuôn mặt dữ tợn. “Mày diễn kịch giỏi lắm! Giả vờ hiền lành, giả vờ chịu đựng, để giờ đây nó quay ra mắng mẹ nó! Mày là đồ cáo già!”

“Mẹ im đi!” Hùng quay sang gắt gỏng, khuôn mặt anh lạnh lùng, dứt khoát. “Con đã quá đủ rồi. Mẹ, con nói cho mẹ biết, đây không phải là nơi Mai và An có thể ở. Con không thể để mẹ tiếp tục làm tổn thương vợ con con được nữa.”

“Mày nói gì? Mày dám đuổi tao ra khỏi nhà à?” Bà Lan sững sờ, không tin vào tai mình.

“Không, con không đuổi mẹ. Con sẽ đưa Mai và An đi. Ngay bây giờ!” Hùng tuyên bố, giọng anh vang lên, không một chút do dự hay mềm lòng. “Đây là nhà con, con có quyền quyết định nơi vợ con con sẽ sống. Con đã quá mù quáng tin vào tình thương của mẹ, nhưng bây giờ con đã nhìn thấy rõ bản chất rồi.”

Hùng buông Mai ra, khuôn mặt anh đầy vẻ kiên quyết. Anh lau nước mắt cho cô, nhìn sâu vào đôi mắt cô. “Em, lên phòng, chuẩn bị đồ đạc. Em chỉ cần mang những thứ thiết yếu của em và con thôi. Chúng ta sẽ đi ngay lập tức. Anh không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.”

Mai nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ, nhưng trong đó ánh lên một tia hy vọng và sự giải thoát chưa từng thấy. Cô gật đầu, không nói một lời nào, rồi quay người bước lên cầu thang. Cô biết, quyết định này của Hùng là một sự cắt đứt đau đớn, nhưng nó là lối thoát duy nhất cho cả ba người họ.

Bà Lan cố gắng giữ chân con trai. “Hùng! Mày là con trai tao! Mày định bỏ tao lại một mình trong căn nhà này sao? Mày không sợ người đời cười chê sao? Mày là đồ bất hiếu!” Bà Lan dùng những lời lẽ nặng nề nhất, cố gắng khơi dậy cảm giác tội lỗi trong anh.

“Bất hiếu?” Hùng nhìn mẹ bằng ánh mắt xa lạ, đôi mắt đã không còn chút tình cảm nào mà chỉ còn sự thất vọng sâu sắc. “Bất hiếu là con để vợ con mình chịu đựng sự hành hạ của mẹ. Con đi làm kiếm tiền về nuôi mẹ, con lo cho mẹ đủ đầy, nhưng mẹ lại dùng chính số tiền đó để đầu độc vợ con con. Mẹ Lan, mẹ là người tự đẩy con đi.”

Anh quay lưng lại với mẹ mình, bước lên tầng trên để phụ giúp Mai. Từng bước chân anh vững vàng, nặng nề, như thể anh đang dẫm lên tro tàn của một mối quan hệ đã cháy rụi. Anh nghe tiếng Bà Lan gào thét, khóc lóc, đập phá đồ đạc dưới nhà, nhưng lần này, âm thanh đó không làm anh chùn bước.

Lên đến phòng, Mai đang lúi húi gói ghém đồ đạc của bé An. Cô run rẩy, nước mắt vẫn lăn dài nhưng tay cô không ngừng nghỉ. “Em không biết phải mang gì, anh Hùng,” cô thút thít. “Quần áo con, sữa, bỉm… Anh ơi, mình đi đâu bây giờ?”

“Đi thuê nhà trọ, ngay lập tức,” Hùng nói, giọng anh dịu dàng hơn khi nói chuyện với vợ. “Anh đã lên mạng tìm kiếm trước rồi. Có một căn hộ nhỏ, đủ cho ba người mình, gần công ty anh. Chúng ta sẽ ở đó, bắt đầu lại. Ở đây, em không còn sợ hãi nữa, và con chúng ta sẽ được an toàn.”

Anh lấy một chiếc vali lớn, nhanh chóng thu dọn quần áo của Mai và con. Anh không động đến bất cứ thứ gì của anh, vì anh biết anh phải quay lại đây để làm việc đó sau. Lúc này, điều quan trọng nhất là đưa hai mẹ con ra khỏi cái địa ngục này.

“Anh… anh sẽ ổn chứ?” Mai hỏi, nhìn anh bằng ánh mắt đầy lo lắng. Cô biết việc rời bỏ căn nhà này, cắt đứt với mẹ ruột, sẽ là vết thương lòng rất lớn đối với anh.

“Anh sẽ ổn,” Hùng siết chặt tay Mai. “Anh đã chọn gia đình nhỏ của mình. Vợ con là tất cả của anh. Anh không thể sống tiếp với sự thật là anh đã từng để em chịu đựng mọi thứ một mình như thế này. Xin lỗi em, Mai, xin lỗi em rất nhiều.”

Họ nhanh chóng thu xếp xong hai chiếc vali lớn và một chiếc túi xách đựng đồ của bé An. Bé An, may mắn thay, vẫn ngủ say. Đó là một sự an ủi nhỏ bé trong đêm đầy biến cố này.

Khi họ chuẩn bị bước ra khỏi phòng, Hùng dừng lại, anh lấy điện thoại, nhắn tin cho một người bạn thân làm tài xế taxi, nhờ người đó đến đón ngay lập tức. Anh cũng gửi một tin nhắn ngắn gọn, dứt khoát cho Bà Lan: Mẹ đừng cố gắng gọi hay đi tìm. Con sẽ sống riêng. Con chỉ quay lại khi mẹ chấp nhận rằng Mai là vợ con và con của con là cháu của mẹ.

Tiếng còi xe taxi vang lên khe khẽ ngoài cổng. Hùng bế bé An, Mai xách túi đồ nhỏ, còn Hùng kéo hai chiếc vali. Họ bước xuống cầu thang, nơi Bà Lan vẫn đang ngồi dưới sàn bếp lạnh lẽo, khuôn mặt đầy nước mắt và sự căm phẫn.

“Mày… mày dám đi thật sao? Mày dám bỏ rơi mẹ mày vì con ranh con này sao?” Bà Lan đứng dậy, chặn đường họ. Mắt bà long lên sòng sọc, bà nhìn Mai với một ánh mắt muốn thiêu cháy. “Con ranh! Mày quyến rũ con tao, mày chia rẽ mẹ con tao! Tao nguyền rủa mày, mày sẽ không bao giờ được sống yên ổn đâu!”

Mai lùi lại một bước, sợ hãi. Nhưng Hùng đứng chắn trước mặt cô, che chở cô hoàn toàn. “Mẹ Lan! Mẹ thôi đi!” Hùng đặt bé An vào tay Mai, nhẹ nhàng đẩy cô về phía cửa. “Em ra xe trước đi, anh sẽ giải quyết.”

“Không! Em ở lại đây với anh!” Mai nắm chặt tay Hùng. Cô không muốn anh đối mặt với mẹ anh một mình trong khoảnh khắc này.

Hùng nhìn mẹ mình lần cuối, ánh mắt anh không còn giận dữ, mà chỉ còn sự thương hại vô tận. “Mẹ Lan, đây là lần cuối cùng con nói. Mẹ đã tự chọn con đường này. Con sẽ không bao giờ để vợ con con phải chịu đựng bất cứ điều gì nữa. Nếu mẹ thực sự yêu con, hãy để con yên. Con sẽ vẫn chu cấp đầy đủ cho mẹ, nhưng con không thể sống chung với mẹ được nữa.”

“Mày đi đi! Mày sẽ hối hận! Mày sẽ không bao giờ tìm được hạnh phúc đâu!” Bà Lan gào thét, bà ném một chiếc bát sứ xuống sàn, tiếng vỡ tan nghe chói tai.

Hùng không quay đầu lại. Anh dứt khoát bước ra khỏi nhà, cánh cửa đóng sầm lại sau lưng anh, cắt đứt mọi âm thanh hỗn loạn bên trong.

Chiếc taxi lướt đi trong đêm. Mai ôm con trai nhỏ trong lòng, đầu cô tựa vào vai Hùng. Cả hai đều im lặng. Sự im lặng này không phải là sự xa cách, mà là sự đồng điệu của hai tâm hồn vừa trải qua một cơn bão lớn.

“Anh ơi…” Mai thì thầm, giọng cô vẫn còn run rẩy. “Em xin lỗi vì đã giấu anh. Em sợ…”

“Đừng nói xin lỗi nữa, Mai,” Hùng ngắt lời, anh nắm chặt tay cô. “Anh mới là người phải xin lỗi. Anh đã quá vô tâm, quá tin tưởng, để em phải chịu đựng. Anh hứa, từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ để bất cứ điều gì làm tổn thương em và con nữa.”

Căn hộ trọ nhỏ mà Hùng tìm được nằm ở tầng hai của một khu tập thể cũ, nhưng nó sạch sẽ, ấm cúng và quan trọng nhất là nó có ánh sáng. Căn phòng rộng khoảng ba mươi mét vuông, sơn màu kem nhạt, có một ban công nhỏ nhìn ra khu vườn chung.

Họ đặt bé An vào chiếc nôi tạm bợ mà Hùng mua vội trên đường đi. Mai nhìn xung quanh, một cảm giác bình yên lạ lùng ập đến. Căn phòng này không rộng lớn như căn nhà cũ, không có đồ đạc sang trọng, nhưng nó mang lại cho cô một không gian an toàn, một nơi mà cô có thể thở phào nhẹ nhõm.

Đêm đó, Hùng đã đi mua ngay một nồi cháo gà nóng hổi, một cốc sữa tươi, và một ít trái cây tươi. Anh đích thân đút cho Mai ăn. Cháo gà nóng, thơm lừng, tan chảy trong miệng, mang lại hương vị của sự chăm sóc và yêu thương mà cô đã thiếu thốn suốt một tháng qua. Mai vừa ăn vừa khóc, những giọt nước mắt ấm nóng không còn là của sự tủi nhục, mà là của sự xúc động và biết ơn.

“Ăn đi em, ăn nhiều vào. Anh sẽ tự tay nấu hết mọi thứ cho em từ giờ trở đi. Chúng ta sẽ cùng nhau bù đắp lại sức khỏe đã mất, nhé?” Hùng nói, ánh mắt anh đầy yêu thương.

Sau vài tuần, Mai đã hồi phục đáng kể. Không còn những bữa cơm thiu thối, thay vào đó là những bữa ăn đủ chất, được Hùng nấu cẩn thận, hoặc được chính Mai tự tay chuẩn bị khi cô đã khỏe hơn. Màu da cô hồng hào trở lại, nụ cười đã nở trên môi cô. Bé An cũng lớn nhanh, bụ bẫm hơn, và Mai tin rằng sự thay đổi này đến từ nguồn sữa mẹ dồi dào và tinh thần thoải mái.

Cuộc sống mới của họ tuy khó khăn hơn về mặt tài chính vì phải chi trả tiền thuê nhà và mọi chi phí sinh hoạt riêng, nhưng lại bình yên và hạnh phúc hơn gấp bội. Hùng vẫn làm việc chăm chỉ, nhưng anh luôn trở về nhà đúng giờ. Buổi tối của họ tràn ngập tiếng cười, tiếng ru con của Mai, và những câu chuyện về công việc của Hùng.

Một đêm nọ, khi bé An đã ngủ, Mai nằm bên cạnh Hùng, ngước nhìn khuôn mặt anh. “Anh Hùng, cảm ơn anh. Nếu anh không phát hiện ra chuyện đó, có lẽ em đã không chịu đựng được nữa.”

Hùng ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô. “Đừng nghĩ về nó nữa, em yêu. Anh đã sai khi để em chịu đựng quá lâu. Nhưng bây giờ, chúng ta đã có một ngôi nhà của riêng mình. Một ngôi nhà thực sự, nơi tình yêu và sự tôn trọng ngự trị.”

“Thật sự,” Mai mỉm cười, lòng cô tràn ngập sự ấm áp. “Em biết mẹ anh rất đau lòng, nhưng anh đã chọn đúng. Anh đã chọn chúng ta.”

“Anh không hối hận về quyết định của mình,” Hùng nói dứt khoát. “Tình yêu thương không thể đi kèm với sự độc ác và kiểm soát. Anh đã cố gắng giữ hòa khí, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Giờ đây, chúng ta hãy sống thật tốt, để An lớn lên trong sự bình yên, không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ bóng tối nào của quá khứ.”

Họ biết rằng, con đường phía trước sẽ vẫn còn nhiều chông gai. Mối quan hệ với Bà Lan cần thời gian để hàn gắn, nếu có thể. Nhưng trong căn hộ nhỏ bé này, họ đã tìm thấy sự tự do, sự chân thật và sức mạnh của một gia đình đoàn kết. Hùng và Mai đã vượt qua được thử thách lớn nhất, và từ đống tro tàn của sự hiểu lầm và xung đột, tình yêu của họ đã tái sinh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ đã có một kết thúc có hậu, không phải vì họ có mọi thứ, mà vì họ có nhau.

LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

Khi em chồng nhận được điểm thi tốt nghiệp, thay vì vui mừng, tôi lại cảm thấy uất nghẹn vì cách cả gia đình chồng đối xử

Trong căn nhà cấp bốn đã ngả màu vôi cũ, ánh đèn vàng vọt hắt hiu chiếu xuống mâm cơm tối. Bữa cơm hôm nay nặng trĩu hơn thường lệ, không khí ngột ngạt đến khó thở. Tôi ngồi đó, lưng vẫn còn đau nhức từ vết mổ đẻ chưa lành hẳn, cố gắng giữ cho gương mặt mình không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Đứa con trai bé bỏng của tôi đang say ngủ trong nôi, cách đó không xa, và tôi thầm cầu mong tiếng khóc của nó sẽ không bất chợt vang lên, làm gián đoạn thêm cái sự im lặng đáng sợ này.

Sự thật là, dù đã chuẩn bị tâm lý cho kết quả thi không mấy khả quan của cô em chồng, nhưng cái cách mà mọi chuyện diễn ra lại nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt mẹ chồng lườm nguýt, giọng nói đầy trách móc khi bà đặt đũa xuống, cắt ngang tiếng nhai chầm chậm của bố chồng. Bà nói, giọng điệu sắc lẻm như dao cứa vào từng thớ thịt: “Con bé điểm thấp thế này là tại con dâu cả đấy! Ở nhà chỉ bắt nó làm việc nhà, trông cháu, thời gian đâu mà ôn bài?”

Nghe những lời đó, tôi như chết lặng. Cổ họng tôi nghẹn đắng, muốn bật ra thanh minh ngay lập tức. Nhưng rồi tôi lại cố kìm nén, hít thở thật sâu. Mấy tháng qua, tôi với cái bụng bầu vượt mặt, rồi sau đó là vết mổ còn đau, một mình lo toan mọi việc trong nhà, từ giặt giũ, nấu nướng đến chăm sóc con thơ. Em chồng thì sao? Suốt ngày lấy cớ học bài để trốn việc, sáng đi, chiều về, bóng dáng cô ấy ở nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vậy mà giờ, mọi lỗi lầm lại đổ lên đầu tôi, như một lẽ hiển nhiên.

Tôi lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy: “Mẹ ơi, con bé có giúp con được mấy đâu ạ. Suốt ngày con bé bảo đi học nhóm, con cũng đâu có bắt làm gì nhiều.” Mẹ chồng tôi trợn mắt, vẻ mặt đầy phẫn nộ: “Cô còn bao biện! Lúc nào cũng nói lấy được, không biết nhìn lại mình đi. Cô chèn ép em nó không cho nó học hành tử tế thì có, chứ làm gì có chuyện nó trốn đi chơi?” Lời bà nói như những nhát roi quất thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Tôi cảm thấy tủi thân vô cùng, nước mắt chực trào ra.

Chưa dừng lại ở đó, bố chồng tôi, vốn là người ít nói nhưng một khi đã cất lời thì lại càng khiến tôi đau đớn hơn. Ông đặt chén cơm xuống, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng: “Cái loại tốt nghiệp đại học tốp đầu mà có đứa em cũng không kèm cặp ra hồn được. Cô muốn cái nhà này xấu hổ, không ngẩng mặt lên được thì mới hả dạ đúng không?” Những lời lẽ cay nghiệt đó cứa sâu vào tim tôi. Tôi tự hỏi, cái bằng đại học mà tôi từng tự hào, giờ đây lại trở thành gánh nặng, thành công cụ để người khác chì chiết, trách móc tôi sao?

Tôi quay sang nhìn chồng, ánh mắt cầu cứu, hy vọng anh sẽ nói một lời bênh vực, một lời giải thích dù là nhỏ nhất. Nhưng không.

Anh vẫn ngồi đó, cắm cúi ăn, thái độ dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra. Cái sự im lặng của anh còn đau đớn hơn vạn lời chì chiết. Tôi cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, không tài nào thở được. Nước mắt không kìm được nữa, cứ thế lăn dài trên má.

Đêm đó, tôi nằm thao thức. Tiếng khóc thút thít của tôi hòa lẫn vào tiếng thở đều đều của con. Hàng ngàn câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí tôi. Tôi đã làm gì sai? Tôi đã cố gắng hết sức để làm tròn bổn phận của một người vợ, một người con dâu. Tôi nhẫn nhịn, chịu đựng mọi lời nói, mọi ánh nhìn khó chịu chỉ vì muốn giữ hòa khí gia đình, vì muốn vun đắp cho tổ ấm nhỏ của mình. Vậy mà, sự nhẫn nhịn của tôi lại bị coi là nhu nhược, là kẻ đáng bị đổ lỗi.

Tôi nhớ lại những lần mình thủ thỉ với chồng về chuyện em chồng bỏ đi chơi, không chịu học hành. Anh đã gạt đi, nói rằng: “Em nó lớn rồi, em cứ để em nó tự lo. Có khi em nó đi học nhóm thật thì sao?” Lúc đó, tôi còn tin anh, tin rằng anh tin tôi, tin rằng anh hiểu chuyện. Nhưng giờ đây, cái sự im lặng của anh trong bữa cơm tối đã đập tan mọi niềm tin đó. Anh không tin tôi, hay anh không đủ dũng khí để đối mặt với bố mẹ mình? Dù là lý do gì, thì sự im lặng đó cũng đã xé nát trái tim tôi.

Tôi tự hỏi, liệu cuộc hôn nhân này có còn ý nghĩa gì khi người chồng đầu ấp tay gối lại không đứng về phía tôi? Nếu những biến cố nhỏ như thế này anh còn không dám lên tiếng bảo vệ, thì liệu tôi có thể trông mong gì vào anh khi những sóng gió lớn hơn ập đến? Giấc mơ về một ngôi nhà riêng, về một cuộc sống bình yên, tự chủ bỗng trở nên xa vời và mong manh hơn bao giờ hết. Tôi cảm thấy mình đang đứng trước một ngã ba đường, không biết nên tiếp tục chịu đựng hay nên mạnh dạn rẽ sang một lối đi khác.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với đôi mắt sưng húp và một tâm trạng nặng trĩu. Tôi nhìn đứa con thơ đang ngủ say trong nôi, lòng quặn thắt. Vì con, tôi phải mạnh mẽ. Tôi không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi buồn và sự tủi hờn này. Tôi cần một sự thay đổi, một cuộc đối thoại thẳng thắn. Tôi quyết định sẽ nói chuyện với chồng, một cách rõ ràng và dứt khoát.

Buổi chiều hôm đó, khi chồng vừa đi làm về, tôi bảo anh ngồi xuống, giọng tôi bình tĩnh đến lạ. “Anh, em muốn nói chuyện với anh một cách nghiêm túc.” Chồng tôi có vẻ hơi bất ngờ, nhưng anh vẫn ngồi xuống ghế sofa, đối diện với tôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy: “Anh có nghĩ rằng em đã làm gì sai không? Anh có nghĩ rằng em đã chèn ép em gái anh, không cho em ấy học hành tử tế không?”

Chồng tôi ngập ngừng, ánh mắt anh lảng tránh. “Em… em biết là bố mẹ nói vậy, nhưng…” Anh bắt đầu biện minh. Tôi ngắt lời anh: “Anh không cần phải biện minh cho bố mẹ. Em chỉ muốn biết suy nghĩ của anh thôi. Anh có tin em không? Hay anh cũng nghĩ rằng kết quả thi của em gái anh là do em?” Tôi nói, giọng tôi trở nên kiên quyết hơn. Anh im lặng một lúc lâu, rồi cuối cùng cũng thở dài. “Anh biết em không phải là người như vậy. Anh biết em đã vất vả thế nào. Nhưng em biết đấy, bố mẹ anh nóng giận nên mới nói vậy thôi.”

“Nóng giận? Anh nghĩ lời nói của bố mẹ chỉ đơn thuần là nóng giận sao?” Tôi bật cười, một nụ cười chua chát. “Anh có hiểu cảm giác của em không? Cảm giác bị đổ lỗi một cách vô cớ, cảm giác bị người thân quay lưng lại, đặc biệt là anh – người mà em tin tưởng nhất. Sự im lặng của anh tối qua đã làm em đau lòng hơn bất cứ lời chì chiết nào của bố mẹ anh.” Tôi nói, những giọt nước mắt lại lăn dài trên má.

Chồng tôi cúi gằm mặt. Anh im lặng, rồi từ từ đứng dậy, bước đến bên tôi. Anh nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng. “Anh xin lỗi. Anh biết anh đã sai. Anh đã hèn nhát. Anh sợ làm bố mẹ buồn, nhưng anh không ngờ sự im lặng của anh lại khiến em đau đớn đến vậy.” Giọng anh nghẹn ngào. Tôi cảm nhận được sự chân thành trong lời xin lỗi của anh. Có lẽ, anh cũng đang phải đối mặt với áp lực từ cả hai phía.

Tôi đẩy nhẹ anh ra, nhìn vào mắt anh: “Anh biết không, em không muốn cứ mãi sống trong cảnh này nữa. Em không thể chịu đựng được những lời trách móc vô lý, những ánh mắt dò xét, những sự thiếu tôn trọng. Em muốn có một cuộc sống riêng, một tổ ấm mà ở đó, em được là chính mình, được yêu thương và tôn trọng.” Tôi nói ra những lời bặn lòng đã ấp ủ bấy lâu nay.

Chồng tôi siết chặt tay tôi. “Anh hiểu. Anh cũng không muốn em phải chịu khổ nữa. Em nói đúng, anh đã quá nhu nhược. Anh hứa, anh sẽ thay đổi. Anh sẽ nói chuyện với bố mẹ, và chúng ta sẽ tìm cách để ra ở riêng. Dù thế nào, anh cũng sẽ luôn ở bên em, bảo vệ em và con.” Những lời nói của anh như một luồng gió mát lành xoa dịu vết thương lòng tôi.

Những ngày sau đó, không khí trong nhà vẫn còn chút căng thẳng, nhưng mọi thứ đã bắt đầu thay đổi. Chồng tôi, quả nhiên đã giữ lời hứa. Anh tìm một buổi nói chuyện riêng với bố mẹ. Tôi không biết anh đã nói gì, nhưng sau buổi nói chuyện đó, mẹ chồng tôi không còn gay gắt với tôi như trước nữa. Thậm chí, đôi khi bà còn hỏi han tôi và cháu. Em chồng tôi cũng có vẻ biết điều hơn, dù vẫn còn đôi chút bướng bỉnh, nhưng ít nhất cũng không còn ngang nhiên trốn học đi chơi.

Chồng tôi bắt đầu tìm hiểu về việc vay vốn ngân hàng để xây nhà. Anh dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện với tôi, cùng tôi lập kế hoạch cho tương lai. Chúng tôi cùng nhau mơ về ngôi nhà nhỏ của riêng mình, nơi con trai tôi sẽ lớn lên trong sự bình yên và hạnh phúc. Những đêm dài thao thức vì lo âu giờ đây đã được thay thế bằng những giấc ngủ ngon hơn, với những giấc mơ tươi sáng.

Một buổi tối, khi con trai đã ngủ say, tôi và chồng ngồi bên nhau, ngắm nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Anh nắm tay tôi thật chặt. “Em yêu, anh biết anh đã làm em phải chịu nhiều thiệt thòi. Anh xin lỗi vì đã không mạnh mẽ hơn. Nhưng anh hứa, từ giờ trở đi, anh sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho em và con.” Tôi tựa đầu vào vai anh, cảm thấy bình yên đến lạ. Nước mắt không còn là những giọt nước mắt tủi hờn, mà là những giọt nước mắt của hạnh phúc và hy vọng.

Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều thử thách, nhưng tôi biết, miễn là có anh ở bên, có tình yêu thương và sự thấu hiểu, chúng tôi sẽ vượt qua tất cả. Ngôi nhà riêng có thể còn xa, nhưng mái ấm của chúng tôi đã bắt đầu được xây dựng từ chính sự thấu hiểu, sự tha thứ và tình yêu thương chân thành. Tôi tin rằng, hạnh phúc sẽ đến, như một phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực và sự kiên cường của chúng tôi.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *