Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi

Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi …“Đêm tân hôn, tôi chỉ nói đúng một câu, và cô gái kia sững người im lặng. Tôi tắt máy. Còn ông chồng năm mươi tuổi của tôi thì chắc chưa hiểu rằng… đó là dấu chấm hết của thứ ảo vọng trẻ trung mà ông ta theo đuổi.”
Tôi năm nay bốn mươi tám tuổi, là một người phụ nữ bình thường, không quá nổi bật, cũng chẳng phải quá tầm thường. Tôi có chồng, có con, có một mái nhà từng yên ấm suốt hơn hai mươi năm. Những tưởng, khi con cái khôn lớn, hai vợ chồng sẽ yên bình sống nốt quãng đời còn lại bên nhau, đi du lịch, uống trà sáng, xem phim tối, thế mà…

Tôi phát hiện ra chồng ngoại tình vào một buổi trưa tháng Ba.

Hôm đó, tôi đi làm về sớm. Bước vào nhà, tôi thấy điện thoại của ông để quên trên bàn bếp, màn hình hiện tin nhắn sáng loáng:

“Anh nhớ em quá, mong đến ngày được làm vợ anh ”
Người gửi là Thu Hằng, tôi giật mình. Tên này rất quen… là bạn thân của con gái tôi, con bé vẫn hay sang chơi, gọi tôi là “dì”, líu lo kể chuyện học hành.
Tôi run tay. Tôi cố giữ bình tĩnh mở điện thoại, mở luôn cả đoạn chat dài dằng dặc, ảnh chụp, giọng nói, lời lẽ tình tứ. Cảm giác như bị ai đó dội một xô nước lạnh vào mặt. Tim tôi không đau theo kiểu bị phản bội – mà như bị sỉ nhục. Người đàn ông tôi gắn bó hai mươi mấy năm, không ngờ lại tơ tưởng đến một đứa con gái còn non nớt, kém ông tận ba mươi tuổi, lại là bạn thân của con ruột mình.

Tối đó, tôi không làm ầm lên. Tôi lặng lẽ nấu cơm, dọn dẹp, nhìn ông ta ăn uống bình thường như thể mọi chuyện đều trong sáng. Tôi quan sát từng cử chỉ, từng cái nhìn lảng tránh, từng tiếng thở dài cố giấu. Ông nghĩ tôi không biết. Nhưng tôi biết.

Ba tuần sau, ông thú nhận. Một cách… thản nhiên.
– Anh xin lỗi, anh không còn cảm giác với em nữa. Anh… anh yêu người khác.

Tôi nhìn ông, cố gắng giữ bình tĩnh:

– Là Thu Hằng?

Ông ngẩng lên, mặt biến sắc. Tôi gật đầu:

– Tôi biết hết rồi. Điện thoại, tin nhắn, ảnh.

Ông cúi đầu, nhưng không có vẻ ăn năn. Thay vào đó là một câu nói khiến tôi sững người:

– Em cho anh ly hôn. Anh muốn cưới cô ấy.
Tôi cười. Lạnh.

– Cưới? Cưới thật sao?

– Ừ. Cô ấy đồng ý. Gia đình cô ấy… cũng tán thành. Chỉ cần em ký.

Tôi đã tưởng mình sẽ gào lên, sẽ đập phá, sẽ mắng chửi. Nhưng lạ thay, tôi không làm gì cả. Tôi chỉ nói một câu:

– Được. Tôi ký.

Tin hai người họ cưới nhau lan khắp khu phố….

…nhanh hơn tôi tưởng.

Người ta xì xào, kẻ thương, người cười cợt.
Họ bảo tôi dại, bảo tôi ngu, bảo tôi “nhường chồng cho gái trẻ”.

Tôi mặc kệ.

Tôi ký đơn rất gọn. Không tranh giành. Không níu kéo. Không khóc lóc.
Chỉ yêu cầu một điều duy nhất:
 “Tài sản chia xong, mỗi người một ngả, từ nay đừng làm phiền nhau.”

Ông ấy cười, có phần đắc thắng.
Chắc ông nghĩ mình thắng lớn: vợ trẻ, đẹp, lại được tiếng “tình yêu đích thực”.

Ngày cưới của họ, tôi không đi.
Con gái tôi cũng không đi. Nó khóc cả đêm trước hôm ấy, hỏi tôi:

– “Mẹ ơi… sao bố lại làm vậy với mẹ?”

Tôi ôm con, chỉ nói:
– “Rồi con sẽ hiểu. Có những người chỉ yêu bản thân mình, chứ không yêu ai khác.”


Đêm tân hôn

Tôi ngồi một mình trong căn nhà cũ, nơi tôi từng lau từng viên gạch, treo từng tấm rèm.
Trời mưa nhẹ. Đồng hồ chỉ 11 giờ 47 phút.

Tôi cầm điện thoại.

Không gọi cho chồng cũ.
Tôi gọi cho Thu Hằng.

Chuông đổ ba hồi, cô ta bắt máy. Giọng còn trẻ, còn hồi hộp, còn nguyên sự háo hức của một cô dâu mới.

– “Dạ… ai vậy ạ?”

Tôi nói đúng một câu, chậm rãi, đủ rõ:

“Cháu có biết vì sao chú ấy bỏ cô vợ 48 tuổi để cưới cháu không?”

Đầu dây bên kia im phăng phắc.

Tôi không chờ trả lời. Tôi nói tiếp, vẫn chỉ một câu duy nhất:

“Vì chú ấy sợ già – chứ không phải vì yêu cháu.”

Rồi tôi cúp máy.


Sáng hôm sau

9 giờ sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ chồng cũ.

Giọng ông ta hoảng loạn:

– “Em… em nói gì với Hằng tối qua?”

Tôi nhấp một ngụm trà, bình thản:
– “Không nhiều. Chỉ nói sự thật.”

– “Cô ấy… cô ấy khóc suốt đêm, bảo anh lúc nào cũng soi gương, bôi thuốc, tập gym, uống thuốc bổ, sợ già, sợ yếu… Cô ấy nói cô ấy không muốn lấy một người luôn ám ảnh tuổi tác như vậy.”

Tôi mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều tháng.

– “Anh ơi… anh có biết vì sao em không níu kéo không?”

Ông ta im lặng.

Tôi nói nốt:

– “Vì em hiểu rất rõ:
Người đàn ông sợ già sẽ luôn tìm phụ nữ trẻ.
Nhưng người phụ nữ trẻ, một khi nhận ra mình chỉ là thứ giúp người khác trốn chạy tuổi già… thì sẽ chạy nhanh hơn cả anh nghĩ.”

Ông ta gằn giọng:
– “Em độc ác quá.”

Tôi đáp nhẹ tênh:

– “Không. Em chỉ nói đúng một câu.
Còn mọi nghi ngờ… là do chính anh tạo ra.”

Tôi tắt máy.


Ba tuần sau

Họ ly hôn.

Thu Hằng bỏ về nhà mẹ, cắt đứt liên lạc.
Chồng cũ tôi quay lại gõ cửa, đứng dưới mưa, nói:

– “Anh sai rồi.”

Tôi nhìn ông ta qua khe cửa, rất lâu… rồi đáp:

– “Không. Anh chỉ già rồi, và nhận ra mình không thắng nổi thời gian.”

Tôi đóng cửa.


 Bài học tôi rút ra sau cuộc hôn nhân đổ vỡ
Không phải ai trẻ cũng dại.
Không phải ai già cũng khôn.
Và phụ nữ thông minh nhất không phải là người giữ được chồng,
mà là người biết buông đúng lúc – để giữ lại lòng tự trọng của chính mình.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *