Danh mục: Chưa phân loại

  • Đều đặn gửi mẹ 20 triệu/tháng, thế mà ngày bà mất trong tài khoản không một đồng. Tôi khóc ngất khi nhận giấy sao kê ngân hàng

    Đều đặn gửi mẹ 20 triệu/tháng, thế mà ngày bà mất trong tài khoản không một đồng. Tôi khóc ngất khi nhận giấy sao kê ngân hàng

    Tôi là con trai duy nhất của mẹ và cũng là cả tuổi xuân của mẹ. Tôi luôn ý thức được điều đó nên muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho mẹ. Từ bé, biết được hoàn cảnh của mình, tôi luôn cố gắng học tập, không chỉ kiến thức trong sách vở mà còn học kinh doanh với khát khao sau này sẽ cho mẹ cuộc sống giàu có. Ngay từ năm 3 đại học, tôi đã bắt đầu kinh doanh và tự thành lập một công ty riêng vào năm 32 tuổi. Tôi đã xin việc giúp cho nhiều người thân và những thanh niên trong lòng.

    Cha qua đời từ khi tôi mới 10 tuổi. Nhà nghèo, mẹ cố gắng đi làm có tiền còn tôi thì nỗ lực học tập. Dù cuộc sống có chút vất vả nhưng 2 mẹ con luôn nương tựa vào nhau thật ấm áp và hạnh phúc. Mẹ đã cố gắng hết mình để nuôi tôi khôn lớn và thành tài như ngày hôm nay. Chính vì vậy, tôi luôn muốn mẹ được hưởng những gì tốt nhất khi tôi thành công!

    Có sự nghiệp thành đạt, tôi mua nhà, mua xe ở thành phố. Tôi còn nhiều lần mời mẹ đến sống chung nhưng bà từ chối với lý do thích cuộc sống bình yêu ở quê hơn. Từ khi tôi kết hôn với vợ rồi sinh con, có cuộc sống riêng ổn định mẹ cũng càng mừng vì đã đến lúc được thanh thản nghỉ ngơi mà không còn phải lo lắng gì cho tôi nữa. Điều này khiến mẹ vui sướng và hạnh phúc vô cùng. Bà từng nói:

    – Mẹ thấy đời mình tuy có vất vả nhưng thật xứng đáng, thấy con trưởng thành và được như ngày hôm nay, mẹ vui lắm

    Tuy nhiên, vài năm sau khi tôi kết hôn, số lần tôi về thăm mẹ ít dần đi vì thật sự công việc quá bận rộn, cứ mỗi lần tôi định về quê thăm mẹ thì lại phát sinh công việc không thể bỏ được.

    Có lần, một người anh họ gọi điện cho tôi nói rằng, anh thường xuyên thấy mẹ tôi buồn rầu, chẳng mấy khi vui vẻ như ngày xưa. Có lần, những người xung quanh thấy mẹ tôi ngồi ngơ ngác bên thềm nhà, mắt nhìn về phía xa xăm vô định. Nhiều người suy đoán do tôi gặp khó khăn nên không thể phụng dưỡng mẹ và không có mặt mũi để về quê.

    Nhưng thực tế không phải vậy. Công việc của tôi đang trên đà phát triển rất tốt. Cứ mỗi chi nhánh mở ra tôi lại càng bận rộn hơn nữa. Mỗi tháng, tôi đều gửi về cho mẹ khoảng 20 triệu để tiêu xài. Ngoài ra, tôi cũng chủ động đặt mua sắm đồ đạc mới, các đồ chăm sóc sức khỏe rồi đưa cho bộ phận giao hàng trao đến tận nhà cho mẹ.

    Sau khi hỏi thăm mẹ tôi, mọi người mới biết vì công việc bận rộn nên tôi không thể về quê thăm mẹ đều đặn như xưa. Có những lần mẹ gọi điện nhưng chỉ nói được vài câu tôi phải tắt máy vì cuộc họp gấp hoặc giấy tờ cần xử lý. Đến tôi khi tôi trở về nhà muốn gọi lại cho mẹ thì lại thôi vì giờ đó tôi không muốn làm phiền giấc ngủ của mẹ.

    Nhiều ngày lễ lớn, tôi cũng không thể về thăm mẹ được vì còn trực công ty và hẹn gặp đối tác. Có lẽ chính vì vậy đã khiến cho mẹ tôi buồn lòng..

    Một ngày nọ, người hàng xóm đi ngang qua nhà thì thấy mẹ tôi ngã xuống đất và có biểu hiện khó thở khó. Người này nhanh chóng gọi dân láng đến đưa mẹ tôi đi bệnh viện, sau đó liền báo tin cho tôi. Lần đó, bác sĩ cho biết, mẹ bị xuất huyết não đột ngột và không thể cứu được.

    Nhận được tin dữ về sự ra đi đột ngột của mẹ, tôi tưởng như không thể chịu nổi, tôi lập tức trở về quê lo tang lễ cho mẹ. Khi sắp xếp đồ đạc của mẹ, tôi phát hiện thẻ ngân hàng của bà không có một đồng nào. Hơn 10 năm trời, tháng nào tôi cũng gửi tiền về nhà cho mẹ tiêu xài. Dù mẹ chi tiêu thế nào thì ít nhất cũng còn một  chút trong tài khoản mới phải.

    Thấy lạ, tôi liền đến ngân hàng để sao kê tài khoản. Khi nhận được thông tin từ ngân hàng, tôi thật sự choáng váng. Hóa ra, bao nhiêu năm nay, cứ mỗi lần tôi gửi tiền về cho mẹ thì mẹ lại chuyển tiền cho một số tài khoản khác. Đó là tài khoản của một trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi.

    Khi tìm đến trung tâm này, tôi được quản lý tại đây cho biết mẹ thường đến đây vui chơi và chăm sóc các trẻ em mồ côi vào cuối tuần. Bà kể rằng mình thấy vui và bớt cô đơn khi được trông thấy những đứa trẻ. Số tiền 20 triệu mà mẹ tôi gửi đến đây được dùng để mua đồ ăn, đồ chơi và bánh kẹo cho các bé mỗi tháng.

    Nghe đến đây, tôi bật khóc nức nở nhận ra sai lầm của mình khi đã để mẹ một mình trong suốt thời gian vừa qua.

    Tôi đã nhận ra bài học lớn nhất đời mình nhưng có lẽ đã quá muộn rồi. Với người già, không gì quý hơn khoảnh khắc vui vẻ, ăn bữa cơm nhà cùng những người thân yêu của mình. Chắc hẳn, mẹ tôi đã trải qua khoảng thời gian cô đơn và khó khăn trong những năm cuối đời. Mong rằng câu chuyện này sẽ khiến nhiều người con trân quý những phút giây êm ấm bên gia đình, đặc biệt là cha mẹ của mình.

  • 5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng, giờ tôi mua chung cư thoát cảnh ở trọ nên hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố: “Của anh là của em, việc gì phải trả”, hành động sau đó của chồng tôi còn k//inh kh//ủng hơn nhiều

    5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng, giờ tôi mua chung cư thoát cảnh ở trọ nên hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố: “Của anh là của em, việc gì phải trả”, hành động sau đó của chồng tôi còn k//inh kh//ủng hơn nhiều

    5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng, giờ tôi mua chung cư thoát cảnh ở trọ nên hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố: “Của anh là của em, việc gì phải trả”, hành động sau đó của chồng tôi còn k//inh kh//ủng hơn nhiều…

    Anh, mai cuối tuần, mình về quê thưa chuyện với mẹ xin lại số tiền kia nhé. Căn hộ bên Long Biên họ giục đặt cọc rồi, chậm chân là mất đấy,” tôi nói, giọng đầy hy vọng. Hùng ngập ngừng một chút rồi gật đầu: “Ừ, để mai anh nói khéo với mẹ. Chú Út giờ cũng ổn định rồi, chắc mẹ xoay sở trả được thôi”. 5 năm trước, khi đó tôi mới cưới và vừa bán mảnh đất bố mẹ đẻ cho làm của hồi môn được 1 tỷ. Dự định ban đầu là mua nhà ngay, nhưng mẹ chồng tôi – bà Dung – đã gọi điện khóc lóc thảm thiết.

    Bà bảo chú Thắng (em trai chồng) muốn lấy vợ nhưng nhà cửa ở quê dột n/át quá, nhà g/ái chê không chịu gả. Bà nắm tay tôi, nước mắt ngắn dài: “Con thương mẹ, thương em. Con cho mẹ vay số tiền đó xây lại cái nhà cho tử tế để thằng Thắng cưới vợ. Mẹ thề, chỉ 1-2 năm là mẹ bắt nó cày cuốc trả lại cho anh chị ngay. Mẹ đứng ra bảo lãnh, con sợ gì.”

    Lúc đó tôi còn trẻ, lại nể mẹ chồng, thương chồng đứng giữa khó xử, nên tôi gật đầu đưa tiền. Tôi không lấy lãi, cũng chẳng bắt ký giấy nợ vì nghĩ “người một nhà ai lừa ai bao giờ”. Thế là căn nhà 3 tầng lầu mọc lên hoành tráng nhất xóm. Chú Thắng cưới vợ, sống sung túc trong căn nhà xây bằng tiền của tôi. Còn vợ chồng tôi vẫn bám trụ lại thành phố trong căn phòng trọ ẩm thấp.

    Sáng hôm sau, vợ chồng tôi bắt xe về quê. Nhìn ngôi nhà bề thế, sân lát gạch đ/ỏ au, bên trong đầy đủ tiện nghi từ tivi màn hình lớn đến tủ lạnh to, lòng tôi khấp khởi mừng thầm. Nhà cao cửa rộng thế này, chắc chắn kinh tế chú thím ấy đã khấm khá. Bữa cơm trưa diễn ra vui vẻ cho đến khi tôi mở lời.

    “Mẹ ạ, chú thím ạ… Chả là đợt này vợ chồng con tìm được căn chung cư ưng ý quá. Con định xin lại mẹ và chú thím số tiền 1 tỷ con cho vay ngày xưa để đặt cọc mua nhà. Cháu Nhím lớn rồi, cần chỗ ở ổn định đi học.” Không gian đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Tiếng đũa bát va chạm cũng ngưng hẳn. Mẹ chồng tôi đặt bát cơm xuống, nụ cười trên môi tắt ngấm. Bà liếc nhìn chú Thắng, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm khác hẳn vẻ hiền từ lúc nãy….

    …Bà Dung đặt bát cơm xuống thật mạnh, giọng lạnh tanh, từng chữ rơi xuống như búa nện:

    — “Tiền nào?”

    Tôi sững người:
    — “Dạ… tiền 1 tỷ con cho mẹ vay xây nhà cho em Thắng ạ…”

    Bà bật cười khẩy, quay sang chú Thắng rồi nhìn thẳng vào tôi:
    — “Cô nói chuyện buồn cười thật. Tiền cô đưa cho mẹ ngày đó là tiền cho gia đình này. Mà của anh là của em, việc gì phải trả?”

    Cả người tôi lạnh toát.

    Chú Thắng vội tiếp lời, giọng khó chịu:
    — “Anh chị sống ở thành phố, lương tháng chục triệu, thiếu gì cách mua nhà. Còn vợ chồng em ở quê, không có cái nhà thì sống sao được?”

    Tôi run run quay sang chồng, mong anh lên tiếng:
    — “Hùng… anh nói gì đi… đó là tiền bố mẹ em cho làm của hồi môn…”

    Và đúng lúc ấy, Hùng làm một việc khiến tôi chết lặng.

    Anh đứng dậy, kéo ghế sát vào phía mẹ, rồi nói một câu mà đến bây giờ tôi vẫn nghe rõ từng chữ:

    — “Mẹ nói đúng. Em là vợ anh, tiền của em cũng là tiền của anh. Mà anh đã đồng ý cho mẹ rồi thì em đừng nhắc lại nữa.”

    Tai tôi ù đi. Tim tôi như rơi xuống vực.

    — “Hùng… anh nói cái gì vậy?” – giọng tôi lạc hẳn.

    Anh tránh ánh mắt tôi:
    — “Em đừng làm căng chuyện này. Ở quê người ta cười cho. Nhà xây rồi, tiền tiêu rồi, giờ đào đâu ra mà trả?”

    Tôi bật dậy, tay run bần bật:
    — “Nghĩa là… anh biết ngay từ đầu không bao giờ có ý định trả lại?”

    Hùng im lặng.
    Sự im lặng ấy… chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.

    Mẹ chồng khoanh tay, giọng đắc thắng:
    — “Phải biết điều. Còn muốn làm dâu nhà này thì coi như số tiền đó là phúc phần cho em chồng. Không thì… đường ai nấy đi.”

    Bữa cơm tan nát. Tôi không nuốt nổi một hạt cơm nào.


    Đêm đó, trong căn phòng cũ của nhà chồng, tôi lén mở điện thoại.
    Tim tôi như bị bóp nghẹt lần nữa khi đọc được tin nhắn Hùng gửi cho em trai từ tối hôm trước:

    “Anh đã nói với mẹ rồi. Tiền đó coi như cho luôn. Có gì anh đứng ra lo. Chị dâu không dám làm lớn đâu.”

    Tôi ngồi sụp xuống sàn, nước mắt rơi không thành tiếng.

    Hóa ra suốt 5 năm qua, tôi không chỉ bị vay tiền… mà còn bị phản bội ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình.


    Sáng hôm sau, tôi thu dọn đồ, bế con về nhà ngoại.
    Tôi nhờ luật sư, thu thập tin nhắn, sao kê chuyển tiền, nhân chứng là chính bố mẹ đẻ tôi.

    Ba tháng sau, đơn kiện dân sự đòi lại tài sản được tòa thụ lý.

    Mẹ chồng gọi điện chửi tôi “ác”, “vô ơn”.
    Em chồng đến tận công ty tôi làm loạn.
    Còn Hùng… quỳ xuống xin tôi rút đơn, giọng run rẩy:
    — “Anh sai rồi… em đừng làm vậy… nhà anh mất hết…”

    Tôi nhìn người đàn ông ấy, bình thản đến lạ:
    — “Anh không mất nhà. Anh chỉ mất vợ. Từ 5 năm trước rồi.”

    Cuối cùng, tòa tuyên buộc hoàn trả 1 tỷ đồng.
    Ngôi nhà 3 tầng kia phải bán đi một nửa để trả nợ.

    Còn tôi, ký đơn ly hôn ngay sau đó.

    Có những gia đình không tan vỡ vì nghèo,
    mà vì lòng tham và sự phản bội.

    Và có những người chồng…
    nghèo nhất không phải là tiền, mà là nhân cách.

  • Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i

    Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i

    Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i, toàn bộ tài sản và đất đai được di chúc hết cho các con gái còn con dâu thì không có gì, nào ngờ 49 ngày tôi dọn dẹp giường của bà thì mới tá hỏa ra thứ đặt dưới chiếu, mẹ ơi, con sai rồi…

    Tôi về làm dâu năm 25 tu-ổi, chồng là con út. Cả nhà có mỗi bà cụ thân sinh sống cùng. Từ ngày cưới xong, bà yếu dần, không ai chăm được, tôi là người duy nhất kề cạnh.

    8 năm ròng, từ bón từng thìa cháo đến thay tã lúc nửa đêm. Cứ nghĩ vì chữ hiếu, vì trách nhiệm — nhưng trong lòng cũng âm thầm tin bà sẽ thương mình, ít ra cũng để lại cho vợ chồng tôi chút gì đó khi bà trăm tuổi.

    Thế rồi bà m-ất.

    Trong đám ta/ng, hai người con gái lớn lâu nay chẳng thấy đâu bỗng xuất hiện, sụt sùi khóc lóc, người ôm di ảnh, kẻ ngồi kể chuyện mẹ ngày xưa như chưa từng rời xa. Tôi im lặng.

    Hôm đọc di chúc, cả họ ngồi đầy nhà. Luật sư mở lời:
    “Bà cụ để lại toàn bộ đất đai, nhà cửa, sổ tiết kiệm — chia đều cho 3 người con gái ruột. Con dâu út không có tên trong bất kỳ khoản nào.”

    Tôi cứng người.

    Không phải vì tiếc, mà vì… nghẹn.

    8 năm trời, tôi là người duy nhất bên bà, còn hai cô con gái, có năm chẳng về nổi một lần. Sao bà lại…?
    Chồng tôi cũng lặng người. Không trách, chỉ nhìn tôi, khẽ nắm tay:

    “Thôi em, mình sống vì tâm mình. Đừng để bụng.”
    Rồi đến đúng ngày 49, khi dọn lại giường bà, lật tấm chiếu cũ sờn, tôi bất giác thấy có vật gì cộm bên dưới. Tò mò kéo ra…

    Là một chiếc phong bì niêm phong kỹ lưỡng, đề đúng tên tôi.

    Tôi run rẩy mở ra, tôi òa khóc nức nở, ôi mẹ ơi con sai rồi…

    Tôi run run mở phong bì.

    Bên trong không phải sổ đỏ, cũng chẳng phải tiền mặt như người ta vẫn hay nghĩ. Chỉ là một lá thư viết tay, giấy đã ngả vàng, nét chữ run run nhưng nắn nót đến từng dòng.

    “Con à,
    Nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là mẹ đã đi rồi.
    Và chắc lúc này, con đang buồn mẹ lắm.”

    Tôi khụy xuống bên giường, nước mắt rơi lã chã. Chỉ mới mấy dòng đầu, tim tôi đã đau đến nghẹt thở.

    “Mẹ biết, trong lòng con từng nghĩ mẹ thiên vị, từng mong mẹ để lại cho con chút gì đó.
    Mẹ xin lỗi… vì mẹ không nói ra sớm.”

    Tôi ôm chặt lá thư vào ngực, như thể ôm lại người mẹ đã nằm liệt giường suốt 8 năm qua.

    “Mẹ không để lại cho con đất đai, vì mẹ biết con không cần nó để sống tử tế.
    Mẹ để lại cho các chị con tất cả, vì đó là món nợ mẹ còn thiếu.
    Mẹ nợ họ tuổi già của mẹ.”

    Tôi nghẹn thở.

    “Còn con…
    Mẹ không nợ con.
    Vì con chưa bao giờ đòi hỏi.”

    Tay tôi run dữ dội. Mỗi chữ như một nhát dao cứa ngược vào lương tâm.

    “8 năm qua, từ bát cháo, viên thuốc, đến những đêm con thức trắng thay tã cho mẹ…
    Mẹ đều thấy.
    Mẹ giả vờ ngủ, nhưng mẹ biết.”

    Tôi bật khóc thành tiếng.

    “Mẹ không cho con tài sản, vì mẹ đã cho con thứ quý hơn rất nhiều.
    Mẹ để dưới chiếu này là sổ tiết kiệm đứng tên riêng con, số tiền mẹ dành dụm từ trợ cấp tuổi già, từ bán mảnh vườn hồi trẻ – mẹ nhờ người gửi riêng, không ai biết.”

    Tôi tái mặt, cuống cuồng lật phong bì.

    Quả thật, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm.
    Số tiền không quá lớn so với đất đai bà để lại cho các con gái…
    Nhưng là toàn bộ những gì bà có thể tự quyết.

    “Con cầm lấy, không phải để giàu.
    Mà để sau này, khi người ta hỏi vì sao con dâu không được chia gì,
    con có thể ngẩng đầu nói:
    ‘Vì mẹ chồng tôi thương tôi theo cách khác.’”

    Tôi gục hẳn xuống giường, khóc như một đứa trẻ.

    “Con đừng giận mẹ.
    Mẹ chọn cách này để các chị con không oán con,
    để con vẫn ngẩng đầu làm dâu,
    để con không bị mang tiếng ‘chăm mẹ vì tài sản’.”

    Đến đây, tôi không còn khóc nổi nữa, chỉ thở dốc vì đau.

    “Mẹ đi rồi,
    con nhớ sống tốt,
    thương chồng,
    và nếu sau này mẹ có đầu thai,
    mẹ vẫn muốn được làm mẹ của con.”

    Lá thư rơi khỏi tay tôi.

    Tôi úp mặt xuống tấm chiếu cũ, nơi suốt 8 năm tôi và bà đã nằm cạnh nhau những đêm mưa lạnh, gào lên trong câm lặng:

    “Mẹ ơi…
    con sai rồi…
    con đã từng trách mẹ…”

    Chồng tôi đứng ngoài cửa từ lúc nào, không nói gì, chỉ lặng lẽ quỳ xuống cạnh tôi, cúi đầu thật thấp.

    Ngoài kia, tiếng tụng kinh 49 ngày vang lên đều đều.

    Lần đầu tiên, tôi hiểu ra một điều đau đến tận cùng:

     Có những tình thương, không nằm trong di chúc.
    Có những người mẹ, yêu con dâu còn sâu hơn cả lời nói.

  • Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra

    Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra

    Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra….

    Tôi gặp lại Hà vào một buổi sáng mưa lất phất, ngay khu chợ đầu mối gần phòng trọ nơi tôi đang ở. Chợ đông, tanh mùi cá tươi, tiếng dao thớt chan chát, người mua kẻ bán chen chúc. Tôi chỉ định ghé mua ít rau, nhưng ánh mắt lại bị hút chặt bởi dáng người quen thuộc phía cuối dãy cá.

    Hà đứng đó, cúi người thoăn thoắt làm cá. Mái tóc buộc cao, gương mặt gầy hơn xưa, làn da sạm nắng. Không còn là cô sinh viên năm nào tôi từng yêu đến điên dại, cũng chẳng còn chiếc váy trắng dịu dàng hay nụ cười vô tư. Trước mắt tôi là một người phụ nữ lam lũ, tay lạnh ngắt vì nước đá, áo mưa mỏng dính bám sát người.

    Tôi đứng chết lặng. Ba năm rồi. Ba năm kể từ ngày Hà rời bỏ tôi không một lời giải thích, chỉ để lại một tin nhắn ngắn ngủi: “Em xin lỗi, em không thể tiếp tục.”

    Tôi từng tìm cô khắp nơi. Gọi không nghe, nhắn không trả lời. Tôi đã nghĩ mình bị phản bội, nghĩ Hà có người khác, nghĩ rằng những năm tháng yêu nhau chỉ là trò đùa.

    Vậy mà giờ đây, Hà lại đứng trước mặt tôi, bán cá giữa chợ.

    Hà không nhận ra tôi ngay. Phải đến khi tôi bước lại gần, gọi khẽ:
    “Hà…”

    Cô giật mình. Con dao trong tay khựng lại. Ánh mắt Hà ngẩng lên, chạm vào tôi. Tôi thấy rõ sự hoảng hốt, rồi bối rối, rồi tránh né. Hà quay đi, cúi gằm mặt, giọng khàn khàn:
    “Anh… mua cá không?”

    Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào ngực tôi.

    Tôi không trả lời. Chỉ đứng đó nhìn cô làm cá cho người khác. Mỗi động tác quen thuộc ấy khiến tôi nhớ lại những ngày Hà từng nấu ăn trong căn phòng trọ nhỏ, vừa làm vừa cười, bảo sau này nghèo cũng được, miễn là có nhau.

    Chợ vãn dần. Hà thu dọn đồ, xách thùng cá rỗng đi ra. Tôi theo sau, không nói gì. Hà bước nhanh, nhưng không ngăn tôi.

    Đến khu phòng trọ cũ kỹ cuối hẻm, Hà dừng lại trước một căn phòng chật hẹp, tường bong tróc, mái tôn gỉ sét.

    “Anh về đi,” Hà nói nhỏ.

    Nhưng tôi nhìn cánh cửa phòng trọ đó, tim bỗng thắt lại. Một cảm giác bất an trào lên dữ dội. Tôi biết, nếu hôm nay tôi quay lưng, có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ biết được sự thật…

    “Anh đừng quay lại vì thương hại. Nếu anh đi, thì đi hẳn. Đừng cho con hy vọng.”

    Tôi nhìn đứa bé đang ngủ mê man.
    Một giọt nước mắt rơi xuống bàn tay bé xíu.

    Tôi thì thầm:
    “Anh không đi nữa.”

    Hà lắc đầu:
    “Anh không hiểu đâu…”

    Tôi ngẩng lên, lau nước mắt:
    “Anh hiểu rồi. Hiểu vì sao ba năm trước em biến mất. Hiểu vì sao em chọn khổ một mình.”

    Tôi nắm chặt tay Hà:
    “Nhưng lần này… anh chọn ở lại.”

    Ngoài trời, mưa rơi nặng hạt hơn.

    Còn trong căn phòng trọ nhỏ ấy, lần đầu tiên sau ba năm, một gia đình thật sự tồn tại — dù mong manh, nhưng không còn đơn độc nữa.

  • Bố chồng tôi năm nay ngoài 70, nghỉ hưu đã mấy năm. Hằng tháng ông đều đều nhận lương hưu 10 triệu, không nhiều nhưng cũng đủ cho ông sống thoải mái, lại chẳng phải lo toan gì. Ở cùng vợ chồng tôi và hai đứa cháu nội kháu khỉnh, ông lúc nào cũng vui vẻ, sáng ra dắt cháu đi học, chiều lại tưới mấy chậu lan ở ban công. Cuộc sống yên bình tưởng chừng chẳng còn gì có thể làm ông thay đổi.

    Ấy vậy mà dạo này ông lạ lắm.
    Tự nhiên ăn diện hơn hẳn — tóc chải vuốt bóng mượt, quần áo ủi phẳng phiu, đi ra ngoài còn xịt cả nước hoa. Cứ tầm chiều là ông bảo “bố đi gặp mấy ông bạn” rồi đến tận 10 giờ tối mới về. Lạ là ông vui vẻ lắm, cười nói một mình, thỉnh thoảng còn huýt sáo. Tôi có hỏi đùa:
    – Bố đi hẹn hò à mà thơm phức thế kia?
    Ông chỉ cười hề hề:
    – Già rồi còn hẹn hò gì, toàn đi chơi cờ tướng với mấy ông thôi!

    Nhưng một hôm, trong bữa cơm, ông bất ngờ nói:
    – Bố định vào viện dưỡng lão sống.
    Cả tôi với chồng sững người.

    Tôi tưởng mình nghe nhầm.
    – Bố nói gì ạ? Bố đang sống vui vẻ với con cháu cơ mà, sao lại muốn vào đó?
    Ông điềm nhiên đáp:
    – Trong đó bạn bè cùng tuổi nhiều, bố cũng muốn có không gian riêng, không làm phiền ai.

    Tôi khuyên hết lời:
    – Bố ở nhà còn có con có cháu, những người vào đó là vì họ không có gia đình, chứ bố có tụi con mà!

    Nhưng ông nhất quyết không nghe. Chỉ nói gọn một câu:
    – Tôi có tiền của tôi, anh chị cấm được tôi chắc?

    Thế là ông dọn đồ đi thật.
    Ngày ông kéo vali ra khỏi cổng, thằng cu Tít chạy theo níu tay ông khóc nức nở, mà ông cũng quay đi lau nước mắt.

    Ba ngày sau, linh cảm có gì không ổn, vợ chồng tôi thuê người quen làm trong viện dưỡng lão để ý giúp. Chiều hôm ấy, người đó gọi đến, giọng hạ thấp:
    – Hai người biết không… bố anh chị không vào đó để nghỉ ngơi đâu.
    – Nghĩa là sao?
    – Là ông cụ thích một bà ở trong này. Bà ấy ở đây lâu rồi, cũng là người có điều kiện. Họ thân lắm, ngày nào cũng đi dạo chung, ăn cùng bàn, tối ngồi nói chuyện tới khuya.

    Tôi chết lặng.
    Thì ra những buổi tối ông đi “chơi cờ tướng” là đi gặp người phụ nữ ấy.
    Thì ra lý do ông muốn vào viện dưỡng lão không phải vì cô đơn… mà là vì tình yêu tuổi già.

    Chồng tôi ban đầu giận lắm, nói sẽ đón bố về ngay. Nhưng rồi nhìn ông vui vẻ trong mấy tấm ảnh người quen chụp gửi — nụ cười hồn nhiên như một chàng trai trẻ mới yêu — tôi bỗng thấy nghẹn.

    Có lẽ, ở tuổi nào con người ta cũng có quyền được hạnh phúc, chỉ là cách thể hiện khác nhau mà thôi.
    Bố không còn là người cha nghiêm nghị trong mắt tôi nữa, ông bỗng hóa thành một người đàn ông – biết rung động, biết yêu, biết chọn niềm vui cho riêng mình.

    Và cuối cùng, chúng tôi đành chấp nhận.
    Buổi chiều ghé thăm, ông nắm tay người phụ nữ ấy, cười tươi:
    – Thấy chưa, bố vẫn ổn mà. Ở đây, bố có người nói chuyện, có người pha trà, có người hiểu bố hơn cả chính các con.

    Tôi đứng lặng.
    Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu: không phải ai chọn vào viện dưỡng lão cũng là vì cô đơn… đôi khi, họ vào đó để bắt đầu một chương mới – nơi trái tim già nua vẫn biết thổn thức như thuở ban đầu.

    CÂU CHUYỆN HƯ CẤU VIẾT BỞI AI

  • Dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên đán 2026: Nhiều người chắc sẽ không vui rồi

    Dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên đán 2026: Nhiều người chắc sẽ không vui rồi

    Phía Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin ban đầu về dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026. Theo đó, trong tháng 12.2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại.

    Theo những nhận định sơ bộ, thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 có thể sẽ lạnh hơn mọi năm. Cụ thể thời tiết 3 vùng được dự đoán như sau:

    hình ảnh

    Miền Bắc (Hà Nội, Hải Phòng, Quảng Ninh, Lạng Sơn…)

    Trong tháng 1 – 2/2026, không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh, xuất hiện dày đặc, khiến miền Bắc chịu rét đậm, rét hại trên diện rộng, đặc biệt ở các khu vực núi cao – nơi có thể có băng giá và sương muối. Thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 ở miền Bắc được dự báo rét khô, ban ngày nắng nhẹ, hanh, nhưng sáng sớm và ban đêm vẫn rất lạnh.

    Từ cuối tháng 2/2026, miền Bắc có khả năng xuất hiện mưa nhỏ, mưa phùn kèm độ ẩm tăng cao, đặc trưng cho thời tiết nồm cuối mùa đông. Đây là thời điểm lý tưởng để du xuân, lễ chùa, ngắm hoa đào, hoa mơ, hoa mận, đồng thời lưu lại những khoảnh khắc đầu năm thật đẹp và trọn vẹn.

    Lời khuyên: Ở miền Bắc, trời dịp Tết được dự báo khá lạnh, có rét đậm, vì vậy bạn nên ưu tiên các trang phục giữ ấm như len, dạ, kết hợp áo khoác gió mỏng, áo giữ nhiệt, khăn và mũ len để bảo vệ cơ thể. Chú ý sức khỏe đường hô hấp vì độ ẩm và rét có thể gây bệnh, đồng thời ăn uống đồ ấm, hạn chế thực phẩm nhiều dầu mỡ để giữ cơ thể khỏe mạnh.

    hình ảnh

    Miền Trung (Thanh Hóa, Nghệ An, Huế, Đà Nẵng…)

    Tết Nguyên Đán 2026, miền Trung dự kiến chịu thời tiết se lạnh kèm mưa rải rác. Vào cuối tháng 12/2025, khu vực Bắc và Nam Trung Bộ có khả năng xuất hiện 1–2 đợt mưa vừa đến mưa to trên diện rộng, cao hơn mức trung bình nhiều năm, tạo không khí ẩm ướt trước Tết.

    Sang đầu năm 2026, khi cận Tết, các đợt không khí lạnh tăng cường có thể khiến Bắc Trung Bộ và vùng núi rét đậm, trong khi một số nơi vẫn có mưa nhỏ, trời se se. Thời tiết này thích hợp để tham quan di tích, phố cổ, đền chùa hoặc du lịch biển khi nắng xuất hiện, nhưng cần chú ý mưa trái mùa và đường đèo trơn trượt để đảm bảo an toàn cho hành trình.

    Lời khuyên: Miền Trung dịp Tết se lạnh và thời tiết khá đa dạng, ban ngày có thể thoáng mát nhưng tối và đêm cần áo khoác mỏng hoặc áo dài tay để giữ ấm. Trong một số ngày, có khả năng xuất hiện mưa rào hoặc dông cục bộ, vì vậy mang theo ô hoặc áo mưa nhẹ sẽ giúp chuyến du xuân thuận tiện hơn.

    Miền Nam & Tây Nguyên (TP.HCM, Cần Thơ, Đà Lạt…)

    Trong dịp Tết 2026, thời tiết ở Nam Bộ và Tây Nguyên được dự báo khá dễ chịu với nền nhiệt mát mẻ, nắng nhẹ và trời khô ráo, tạo điều kiện thuận lợi cho các hoạt động ngoài trời và du xuân. Không khí ấm áp hơn so với miền Bắc và miền Trung, giúp các gia đình thoải mái vui chơi, tham quan và tận hưởng lễ hội đầu năm.

    Mặc dù vậy, cơ quan khí tượng vẫn cảnh báo khả năng xuất hiện mưa trái mùa trong tháng 1 – 2/2026. Tuy nhiên, các cơn mưa này thường ngắn và nhẹ, ít ảnh hưởng đến kế hoạch vui chơi. Khi đi du xuân hoặc tham quan, bạn nên chuẩn bị áo khoác mỏng và túi chống nước cho điện thoại, đặc biệt vào buổi tối để đảm bảo an toàn và tiện lợi.

    Lời khuyên: Tại miền Nam và Tây Nguyên, trời nắng ấm, lý tưởng cho các hoạt động ngoài trời và du lịch. Trang phục nên chọn loại mát mẻ, thoải mái, thấm hút mồ hôi như lụa hay voan hay áo dài cũng là lựa chọn phù hợp cho dịp Tết. Dù trời nắng, vẫn cần kem chống nắng, mũ nón và chuẩn bị ô hay dù để phòng mưa trái mùa bất chợt.Dù ở bất cứ vùng miền nào, bạn nên theo dõi dự báo thời tiết sát ngày để chuẩn bị kịp thời. Chú ý ăn uống hợp lý theo tiết trời, đặc biệt với người già và trẻ nhỏ. Giữ nhà cửa khô ráo, thông thoáng để tránh ẩm mốc, cân nhắc phong thủy: Điểm xuyết màu đỏ, hồng vừa phải và kết hợp xanh biển hoặc đen để cân bằng năng lượng, hạn chế màu nóng gây căng thẳng.

    hình ảnh

    Dịp Tết là khoảng thời gian sum họp, nghỉ ngơi và tái tạo năng lượng sau một năm dài, nhưng nếu không biết tiết chế và lựa chọn cách ứng xử phù hợp, Tết rất dễ trở thành áp lực thay vì niềm vui. Điều đầu tiên nên tránh là ăn uống quá đà. Việc liên tục dùng rượu bia, thức ăn nhiều dầu mỡ, đồ ngọt trong nhiều ngày liền có thể gây rối loạn tiêu hóa, tăng cân nhanh, ảnh hưởng gan và sức khỏe tổng thể. Tết vui nhưng không nên đánh đổi bằng sự mệt mỏi kéo dài sau đó.

    Một điều khác cần tránh là thức khuya liên tục và bỏ bê sinh hoạt điều độ. Nhiều người coi Tết là thời gian buông thả hoàn toàn, ngủ ngày cày đêm, khiến cơ thể rơi vào trạng thái uể oải, khó quay lại nhịp sống bình thường khi kỳ nghỉ kết thúc. Bên cạnh đó, việc chi tiêu quá tay cũng là điều cần cân nhắc. Tâm lý Tết là phải mua sắm nhiều, phải đủ đầy dễ khiến nhiều gia đình rơi vào áp lực tài chính sau Tết, ảnh hưởng đến tâm lý và kế hoạch cả năm.

    Ngoài ra, nên tránh những câu hỏi tế nhị như thu nhập, hôn nhân, con cái hay so sánh hơn thua trong các buổi gặp mặt. Tết là dịp gắn kết, không phải lúc để vô tình làm người khác tổn thương. Cuối cùng, hãy tránh mang theo sự cáu gắt, sân si và mệt mỏi của năm cũ sang năm mới. Một cái Tết trọn vẹn không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà ở sự nhẹ nhõm trong lòng và cảm giác được sống chậm, sống tử tế hơn với chính mình và những người xung quanh.

  • Tại sao lại có mảnh vải trải ngang trên giường khách sạn? Nhiều người không biết tác dụng, hãy nghe cô dọn dẹp nói thật

    Tại sao lại có mảnh vải trải ngang trên giường khách sạn? Nhiều người không biết tác dụng, hãy nghe cô dọn dẹp nói thật

    пhữпg пgười thườпg xuyêп ᵭi xa ⱪhȏпg còп ʟạ ʟẫm gì với ⱪhách sạп. Có thể bạп ᵭã từпg chú ý ᵭḗп một chi tiḗt пhỏ trêп giườпg пgủ tại пhiḕu ⱪhách sạп: một mảпh vải có màu sắc tươi sáпg và thiḗt ⱪḗ ᵭẹp mắt, thườпg ᵭược gọi ʟà “khăп trải cuṓi giườпg”. Vậy mảпh vải пày có cȏпg dụпg gì?

    Trước hḗt từ góc ᵭộ thẩm mỹ, việc bổ suпg ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg thực sự ʟàm tăпg thêm vẻ ᵭẹp và ᵭiểm пhấп cho căп phòпg. Màu sắc của пội thất và ga trải giườпg troпg ⱪhách sạп thườпg ⱪhá ᵭơп ᵭiệu, và ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg với các thiḗt ⱪḗ ᵭa dạпg ⱪhȏпg chỉ phá vỡ sự ᵭơп ᵭiệu ᵭó mà còп hài hòa với tổпg thể phoпg cách của phòпg, пȃпg cao gu thẩm mỹ và ᵭẳпg cấp của ⱪhȏпg giaп пghỉ пgơi. пó пhư một tác phẩm пghệ thuật tiпh tḗ, maпg ʟại ⱪhȏпg ⱪhí пghệ thuật cho phòпg ⱪhách sạп.

    khách sạn, phòng ⱪhách sạn, mảnh vải trên giường ⱪhách sạn
    Tuy пhiêп, ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg ⱪhȏпg chỉ ᵭơп thuầп ʟà vật traпg trí. Theo ʟời bộ phậп vệ siпh, ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg còп có пhữпg chức пăпg thực tiễп rất hữu ích. Troпg quá trìпh ʟưu trú, ⱪhách hàпg thườпg xuyêп ᵭể các ᵭṑ dùпg cá пhȃп пhư túi xách, quầп áo ʟêп cuṓi giườпg. Lúc пày, ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg sẽ giúp bảo vệ, tráпh cho пhữпg vật dụпg ᵭó tiḗp xúc trực tiḗp với ga trải giườпg, giữ cho chúпg sạch sẽ.

    пgoài ra, ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg còп ᵭóпg vai trò quaп trọпg troпg dịch vụ phòпg ⱪhách sạп. Khi ⱪhách rời phòпg, пhȃп viêп dọп dẹp có thể dễ dàпg gấp ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg ʟêп ᵭể thay ga giườпg và vỏ gṓi mà ⱪhȏпg cầп dời ᵭṑ ᵭạc trêп giườпg, giúp cải thiệп hiệu quả cȏпg việc và giảm bớt sức ʟao ᵭộпg cho пhȃп viêп.

    khách sạn, phòng ⱪhách sạn, mảnh vải trên giường ⱪhách sạn
    Khăп trải cuȏ́i giườпg ⱪhȏпg chỉ thực tiễп mà còп maпg ý пghĩa văп hóa và truyḕп thṓпg. Troпg văп hóa truyḕп thṓпg xưa, ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg ᵭược coi ʟà biểu tượпg của ᵭịa vị và tầпg ʟớp xã hội. пhữпg hoa văп tiпh xảo và ⱪỹ thuật sảп xuất tỉ mỉ của пó thể hiệп sự tiпh tḗ và ⱪhao ⱪhát vẻ ᵭẹp troпg cuộc sṓпg của chủ пhȃп.

    Đặc biệt, chất ʟiệu và quy trìпh sảп xuất của ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg cũпg ᵭược chọп ʟọc ⱪỹ ʟưỡпg. Khăп trải cuȏ́i giườпg chất ʟượпg cao thườпg ᵭược ʟàm từ các ʟoại vải saпg trọпg пhư ʟụa, ʟaпh, ᵭược chḗ tác bởi пhữпg пghệ пhȃп ʟàпh пghḕ. Khăп trải cuȏ́i giườпg ⱪhȏпg chỉ có cảm giác thoải mái ⱪhi chạm vào mà còп góp phầп maпg ʟại cảm giác saпg trọпg cho phòпg ⱪhách.

    khách sạn, phòng ⱪhách sạn, mảnh vải trên giường ⱪhách sạn
    Dù ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg có пhiḕu ưu ᵭiểm, thực tḗ cho thấy пhiḕu пgười vẫп chưa hiểu rõ vḕ пó, thậm chí một sṓ пgười còп ʟầm tưởпg ᵭȃy chỉ ʟà một vật traпg trí. пhưпg qua ʟời giải thích của пhȃп viêп vệ siпh, chúпg ta có thể thấy rằпg ⱪhăп trải cuȏ́i giườпg ʟà một phầп ⱪhȏпg thể thiḗu troпg phòпg ⱪhách sạп, ⱪḗt hợp hài hòa giữa yḗu tṓ thẩm mỹ và tíпh пăпg thực tiễп.

  • Tin gió mùa Đông Bắc mới nhất: Miền Bắc sắp có mưa to, rét đậm trở lại

    Tin gió mùa Đông Bắc mới nhất: Miền Bắc sắp có mưa to, rét đậm trở lại

    Theo dự báo, từ khoảng ngày 21/1, các tỉnh miền Bắc sẽ chịu tác động của một đợt không khí lạnh mới, thời tiết chuyển rét đậm, rét hại.

    Chuyên trang Đời sống & Pháp luật ngày 14/1/2026 đưa tin: “Tin gió mùa Đông Bắc mới nhất: Miền Bắc sắp có mưa to, rét đậm trở lại”, nội dung cho biết:

    Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia cho biết, hôm nay (14/1) Bắc Bộ duy trì hình thái thời tiết đêm không mưa, ngày nắng, trời ấm dần lên do không khí lạnh suy yếu.

    Ngày mai, một bộ phận không khí lạnh có cường độ yếu được tăng cường trở lại gây mưa rải rác ở khu vực miền núi.

    Đến khoảng ngày 21/1, các tỉnh miền Bắc đón đợt không khí lạnh có cường độ mạnh gây mưa rải rác, thời tiết rét đậm, rét hại trở lại.

    Tin gió mùa Đông Bắc mới nhất: Miền Bắc sắp có mưa to, rét đậm trở lại - Ảnh 1.

    Tuần sau, miền Bắc chuyển rét đâm, rét hại do tác động của không khí lạnh tăng cường (Ảnh: Báo Nhân dân).

    Dự báo thời tiết các khu vực trên cả nước đêm 14 và ngày 15/1

    Thời tiết Hà Nội có mưa vài nơi. Đêm và sáng trời rét. Nhiệt độ từ 16-24 độ.

    Phía Tây Bắc Bộ có mưa vài nơi, từ chiều tối mai có mưa rải rác. Nhiệt độ từ 13-23 độ, có nơi dưới 13 độ.

    Phía Đông Bắc Bộ đêm có mưa vài nơi, riêng khu vực vùng núi từ chiều tối mai có mưa rải rác. Nhiệt độ từ 15-23 độ.

    Khu vực Thanh Hóa – Thừa Thiên Huế đêm có mưa vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 16-26 độ.

    Duyên hải Nam Trung Bộ có mưa rào vài nơi. Nhiệt độ từ 18-30 độ.

    Cao nguyên Trung Bộ chiều tối và đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 14-30 độ.

    Nam Bộ đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 21-31 độ.

    Trước đó, báo Sài Gòn giải phóng đưa tin: “Phía Bắc sắp có đợt không khí lạnh mạnh”, cho biết cơ quan khí tượng cảnh báo, từ ngày 20 đến 25-1, có một đợt gió mùa Đông Bắc (không khí lạnh) tràn về miền Bắc, gây rét đậm – rét hại đến rét ở miền Bắc và miền Trung.

    Theo Trung tâm Dự báo khí tượng – thủy văn quốc gia, 2-3 ngày qua, nền nhiệt ở miền Bắc và miền Trung tăng trở lại sau chuỗi ngày giảm mạnh. Nhiệt độ ở Hà Nội tăng khoảng 2-4 độ C, đêm và sáng rét (nhiệt độ thấp nhất 14-15 độ C). Hình thái này tiếp tục duy trì đến ngày 19-1.

    Tuy nhiên, thông tin từ Cục Khí tượng – Thủy văn (Bộ Nông nghiệp và Môi trường) cho biết, từ chiều 20 đến ngày 21-1, ở miền Bắc sẽ có một đợt gió mùa Đông Bắc mạnh, có khả năng gây mưa rét. Từ ngày 21 đến 25-1, Bắc bộ có khả năng xảy ra rét đậm, vùng núi rét hại.

    IMG_5582.jpeg
    Hà Nội rét đậm trở lại từ ngày 20-1, nhiệt độ có thể xuống 10 độ C. Ảnh minh họa

    Tại Trung bộ, từ ngày 18 đến 20-1, phổ biến không mưa, ngày nắng. Khu vực từ Thanh Hóa đến TP Huế, đêm và sáng, trời rét. Từ ngày 21 đến 23-1, khu vực từ Quảng Trị đến Quảng Ngãi có mưa, mưa rào do ảnh hưởng của gió mùa Đông Bắc mạnh. Từ ngày 24 đến 25-1, thời tiết Trung bộ ổn định hơn, ít mưa. Khu vực từ Thanh Hóa đến TP Huế tiếp tục rét, phía Bắc có nơi rét đậm.

    Đối với Tây Nguyên và Nam bộ, theo Trung tâm Dự báo khí tượng – thủy văn quốc gia, từ ngày 18 đến 25-1, phổ biến không mưa, ngày nắng, sáng có sương mù nhẹ. Riêng khu vực Tây Nguyên, đêm và sáng, trời rét.

    Trung tâm Dự báo khí tượng – thủy văn quốc gia cho biết, từ ngày 18 đến 20-1, Hà Nội không mưa, sáng sớm có sương mù nhẹ, ngày nắng, đồng thời đêm và sáng rét. Chiều và đêm 20 đến ngày 21-1, do ảnh hưởng của gió mùa Đông Bắc mạnh, Hà Nội có mưa. Từ ngày 21 đến 25-1, Hà Nội có khả năng xảy ra rét đậm, nhiệt độ thấp nhất về đêm và sáng khoảng 10-12 độ C, cao nhất ban ngày khoảng 15-17 độ C.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Lời khai của nghi phạm ‘ra tay’ với 2 người ở Hưng Yên

    Lời khai của nghi phạm ‘ra tay’ với 2 người ở Hưng Yên

    Nghi phạm gi/ế/t 2 người ở Hưng Yên khai gây án nhằm cướp tài sản để lấy tiền chi tiêu. Thời điểm ra đầu thú, nghi phạm dương tính với chất ma túy.

    Báo Thanh niên ngày 15/1/2026 đưa tin: “Lời khai của nghi phạm “ra tay” với 2 người ở Hưng Yên”, nội dung vụ việc cụ thể như sau: 

    Công an tỉnh Hưng Yên đang làm việc với Kiều Ngọc Anh (27 tuổi, trú xã Lạc Đạo, Hưng Yên) để làm rõ hành vi gi:ết người, cướp tài sản.

    Kiều Ngọc Anh là nghi phạm đã sát hại chị B.T.T.L (20 tuổi, quê tại xã Đại Đồng, Phú Thọ) và bà N.T.X (44 tuổi, trú xã Lạc Đạo) và cướp tài sản của 2 nạn nhân.

    Lời khai của nghi phạm giết 2 người ở Hưng Yên- Ảnh 1.

    Kiều Ngọc Anh tại cơ quan điều tra (ẢNH: CACC)

    Sau gần 20 giờ lẩn trốn, Kiều Ngọc Anh đến Công an xã Như Quỳnh (Hưng Yên) đầu thú vào khoảng 8 giờ 20 ngày 15.1.

    Tại cơ quan điều tra, Kiều Ngọc Anh khai nhận cần tiền chi tiêu nên nảy sinh ý định cướp tài sản. Sáng 14.1, Kiều Ngọc Anh ra chợ mua 2 con dao nhọn với giá 70.000 đồng tại chợ thôn Hoàng Nha (xã Lạc Đạo), để làm hung khí gây án.

    Khoảng 13 giờ ngày 14.1, Kiều Ngọc Anh đạp xe đến đoạn đường B4 Khu công nghiệp Phố Nối A (xã Như Quỳnh), dựng xe ở ven đường, đợi có người đi qua để cướp tài sản.

    Lời khai của nghi phạm giết 2 người ở Hưng Yên- Ảnh 2.

    Kiều Ngọc Anh bỏ lại xe máy cướp được tại khu vực P.Thuận Thành (Bắc Ninh) (ẢNH: CACC)

    Thời điểm này, chị L. lái xe máy đi qua thì Kiều Ngọc Anh lao ra chặn xe, dùng dao đâm nhiều nhát khiến nạn nhân tử vong. Sau đó, Kiều Ngọc Anh lấy xe máy của chị L. bỏ trốn.

    Đến khu vực thôn Hoàng Nha, Kiều Ngọc Anh gặp bà X. đang lái xe máy lưu thông theo chiều ngược lại, Anh vòng xe lại đuổi theo, áp sát bà X. để tiếp tục cướp tài sản.

    Thấy Kiều Ngọc Anh, bà X. lái xe vào cổng nhà dân gần đó nhưng vẫn bị Anh truy đuổi. Đối tượng này cầm dao đâm nhiều nhát khiến bà X. gục tại chỗ rồi lấy một túi màu trắng treo trên xe của nạn nhân. Bà X. sau đó được người dân đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong.

    Trên đường bỏ trốn, Kiều Ngọc Anh vứt 2 con dao rồi chạy xe đến P.Thuận Thành (Bắc Ninh). Tại đây, đối tượng mở cốp xe lấy khoảng 1 triệu đồng của chị L. để rồi bỏ xe lại, tiếp tục di chuyển lên Hà Nội để tiêu số tiền cướp được.

    Theo cảnh sát, Kiều Ngọc Anh có tiền sử dùng ma túy, từng đi cai nghiện. Thời điểm đến công an đầu thú, Anh dương tính với chất ma túy.

    Báo Công an nhân dân cũng đưa tin: “Hành trình gây án của đối tượng sát hại 2 người phụ nữ ở Hưng Yên”, cho biết nội dung như sau: 

    Khoảng 13h15’ngày 14/1, Công an xã Như Quỳnh (Hưng Yên) nhận được tin báo của quần chúng nhân dân về việc tại đoạn đường B4 Khu Công nghiệp Phố Nối A, thuộc địa phận thôn Hồng Cầu, xã Như Quỳnh phát hiện chị Bùi Thị Thanh Lon (SN 2006), trú tại Xóm Tưa 2, xã Đại Đồng, tỉnh Phú Thọ tử vong, tại vùng ngực, cạnh sườn, cánh tay có nhiều vết thương tích.

    Đồng thời vào cùng thời điểm trên, Công an xã Lạc Đạo (Hưng Yên) cũng nhận được tin báo của quần chúng nhân dân về việc chị Nguyễn Thị Xuân (SN 1982), trú tại thôn Hoàng Nha xã Lạc Đạo đã bị 1 đối tượng nam giới (chưa xác định được nhân thân, lai lịch) đâm nhiều nhát vào vùng cạnh sườn trái, phải tại khu vực vỉa hè, sân nhà ông N.N.T, ở thôn Hoàng Nha. Hậu quả, chị Xuân bị thương tích được người dân đưa đến Bệnh viện Đa khoa Phố Nối cấp cứu nhưng đã tử vong.

    Đối tượng sát hại 2 người phụ nữ ở Hưng Yên khai gì tại cơ quan Công an? -0
    Công an tỉnh Hưng Yên lấy lời khai đối tượng Kiều Ngọc Anh.

    Trước tính chất nghiêm trọng của vụ việc, ngay khi nhận được tin báo, Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Hưng Yên đã nhanh chóng triển khai lực lượng đến hiện trường, phối hợp với Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Hưng Yên, Phòng Kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Hưng Yên và chính quyền địa phương các xã Như Quỳnh, Lạc Đạo cùng các đơn vị liên quan tiến hành bảo vệ, khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi, thu thập các vật chứng, tài liệu có liên quan để làm rõ nội dung vụ án và truy xét về đối tượng gây án.

    Căn cứ các tài liệu điều tra cùng vật chứng thu thập được, chỉ sau 1 giờ từ khi vụ án xảy ra, Phòng Cảnh sát hình sự đã xác định được đối tượng gây án là Kiều Ngọc Anh (SN 1999), trú tại thôn Thanh Đặng, xã Lạc Đạo.

    Đối tượng sát hại 2 người phụ nữ ở Hưng Yên khai gì tại cơ quan Công an? -0
    Đối tượng Kiểu Ngọc Anh tại cơ quan Công an.

    Với quyết tâm nhanh chóng bắt giữ đối tượng, đảm bảo tình hình ANTT, không để đối tượng tiếp tục gây án, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Hưng Yên đã phối hợp với tổ công tác của Cục Cảnh sát hình sự (Bộ Công an), Công an TP Hà Nội, Công an tỉnh Bắc Ninh, Công an các xã Như Quỳnh, Lạc Đạo và các đơn vị liên quan xác minh, truy bắt đối tượng Kiều Ngọc Anh. Đến 8h19 ngày 15/1, biết không thể bỏ trốn nên đối tượng Kiều Ngọc Anh đã phải đến Công an xã Như Quỳnh đầu thú và khai nhận hành vi phạm tội.

    Tại Cơ quan điều tra, đối tượng Kiều Ngọc Anh khai nhận, anh ta đang gặp khó khăn về kinh tế, cần tiền chi tiêu cá nhân nên đã tự nảy sinh ý định cướp tài sản để lấy tiền tiêu xài.

    Sáng 14/1, đối tượng Ngọc Anh đến chợ thôn Hoàng Nha xã Lạc Đạo mua 2 con dao (dạng dao bầu) với giá 70 nghìn đồng để thực hiện hành vi cướp tài sản. Khoảng 13h cùng ngày, đối tượng Ngọc Anh điều khiển xe đạp đến đoạn đường B4 Khu Công nghiệp Phố Nối A, thuộc địa phận thôn Hồng Cầu, xã Như Quỳnh, tỉnh Hưng Yên, dựng xe đạp ở rìa đường nhằm mục đích chặn xe của người đi đường để cướp tài sản.

    Thời điểm này, chị Bùi Thị Thanh Lon điều khiển xe mô tô nhãn hiệu Honda Vision, màu trắng, biển số: 28FN-094.49 đi đến khu vực trên thì Ngọc Anh chặn xe rồi dùng dao đâm nhiều nhát vào vùng ngực, cạnh sườn, cánh tay của chị Lon khiến nạn nhân tử vong.

    Sau đó, đối tượng Ngọc Anh cướp xe mô tô của chị Lon rồi tiếp tục điều khiển xe mô tô trên đi đến thôn Hoàng Nha thì gặp chị Nguyễn Thị Xuân điều khiển xe mô tô nhãn hiệu Honda Airblade, màu vàng đen, biển số 89L1 – 039.58 đi ngược chiều nên Ngọc Anh đã vòng xe lại, đuổi theo áp sát xe của chị Xuân nhằm tiếp tục thực hiện hành vi cướp tài sản.

    Khi đi đến khu vực trước cổng nhà ông N.N.T,  đối tượng Ngọc Anh đỗ, chặn xe của chị Xuân để cướp tài sản nên chị Xuân đã điều khiển xe đi vào cổng nhà ông N.N.T và đối tượng tiếp tục chạy đến dùng dao đâm nhiều nhát vào vùng cạnh sườn trái, phải của chị Xuân khiến nạn nhân bị thương tích, ngã gục xuống sân nhà ông N.N.T.

    Lúc này, đối tượng Ngọc Anh thấy có người trong nhà và khu vực xung quanh nên anh ta quay ra điều khiển mô tô biển số 28FN-094.49 bỏ trốn khỏi hiện trường. Trên đường đi, đối tượng Ngọc Anh đã vứt 2 dao dùng để đâm chị Lon và chị Xuân tại thôn Lộng Thượng, xã Đại Đồng, tỉnh Hưng Yên và tổ dân phố Đạo Xá, phường Trạm Lộ, tỉnh Bắc Ninh.

    Tiếp đó, đối tượng Ngọc Anh  điều khiển xe đi đến phường Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, mở cốp xe lấy số tiền khoảng 1 triệu đồng của chị Lon để trong cốp xe rồi bỏ lại xe tại đây và bỏ trốn đến TP Hà Nội tiêu xài cá nhân hết số tiền nêu trên.

    Được biết đối tượng Ngọc Anh đã từng đi cai nghiện tự nguyện tại Cơ sở cai nghiện tỉnh Hưng Yên (từ tháng 2 đến tháng 8/2024). Thời điểm đối tượng bị bắt giữ, Cơ quan Công an test nhanh Ngọc Anh âm tính với các chất ma túy.

    Hiện Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Hưng Yên tiếp tục phối hợp với các đơn vị liên quan điều tra mở rộng vụ án.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Lấy chồng xa 10 năm tôi mới được đưa con về ăn Tết cùng bố mẹ r/u/ột

    Lấy chồng xa 10 năm tôi mới được đưa con về ăn Tết cùng bố mẹ r/u/ột

    Đã 10 năm kể từ ngày tôi lên xe hoa về nhà chồng cách đó hơn 400 cây số, tôi chưa một lần được về quê ăn Tết hay dự một cái giỗ nào. Năm nào xin về, mẹ chồng tôi – bà Phung – cũng có đủ lý do để ngăn cản: “Con còn nhỏ đi lại ốm đau”, “Năm nay kinh tế khó khăn, về tốn kém lắm”, “Nhà bao việc, con dâu đi vắng thì ai lo hương khói nhà nội?”.

    Tôi nhẫn nhịn. Phần vì thương chồng đứng giữa khó xử, phần vì kinh tế hai vợ chồng những năm đầu còn phụ thuộc vào bà. Tôi cắn răng chịu đựng cảnh làm dâu như làm ô-sin, quần quật từ sáng sớm đến tối mịt, tiền làm ra bao nhiêu bà cũng quản lý hết.

    Nhưng năm nay thì khác. Vợ chồng tôi đã tách ra làm riêng, công việc kinh doanh phất lên như diều gặp gió. Chúng tôi xây được nhà riêng (dù vẫn ở chung đất với bà). Đợt Tết dương lịch này tôi đã tuyên bố thẳng với chồng: “Anh không về thì em tự bắt xe đưa con về. 10 năm rồi em chưa được về ngoại”. May thay, chồng tôi hiểu chuyện, gật đầu răm rắp nhưng anh vẫn sợ mẹ nên chỉ dám để 2 mẹ con tôi bắt xe về còn anh ở lại.

    Vừa bước vào sân, bố mẹ tôi – mái tóc đã bạc đi quá nửa, da mồi lốm đốm – chạy ra ôm chầm lấy đứa cháu ngoại. Ông bà khóc nấc lên: — “Trời ơi, cái Lan đây rồi. Thằng Bin lớn thế này rồi cơ à? Vào nhà, vào nhà nhanh đi con, các dì các cậu mong mãi.”. Nhìn bố bê mâm cơm nghi ngút khói, nhìn dáng mẹ tất tả chạy đi bắt con gà, hái mớ rau sạch để “đãi con gái rượu”, lòng tôi quặn thắt. 10 năm qua, tôi đã sống vì người khác quá nhiều mà quên mất nơi chôn rau cắt rốn của mình.

    Không khí đang đầm ấm, vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng khắp gian nhà ngói ba gian thì điện thoại tôi đổ chuông. Là bà nội gọi video. Tôi thoáng rùng mình. Cái bóng ma tâm lý của bà vẫn ám ảnh tôi ngay cả khi đã về đến nơi an toàn này.

    Thằng Bin hồn nhiên bấm nghe, còn bật loa ngoài cho cả nhà cùng nghe tiếng bà. Màn hình hiện lên khuôn mặt cau có, đôi mắt sắc lẹm của bà Phung. Bà không thèm chào thông gia lấy một câu, giọng oang oang như ra lệnh: — “Bin à, về đến nơi chưa? Bảo mẹ mày cho ăn uống nhanh nhanh rồi bắt xe về ngay nhé. Nhà cửa không có người dọn dẹp. Mẹ mày đi rồi thì việc nhà ai làm?”

    Cả nhà ngoại tôi sững lại. Mẹ tôi đang gắp thịt gà cho cháu thì tay khựng lại giữa không trung, mặt bà cúi gầm xuống, buồn rười rượi. Nhưng bà Phung chưa dừng lại. Bà hạ giọng, thì thầm nhưng vẫn đủ để cái loa ngoài khuếch đại cho cả xóm nghe: — “À này, cháu để ý xem mẹ cháu có dúi tiền cho ông bà ngoại không nhé. Bà thấy mẹ mày mới rút tiền ở ngân hàng đấy. Xem mẹ cho ai cái gì thì nhớ về kể hết cho bà nghe. Tiền mồ hôi nước mắt của con trai bà, không phải vỏ hến đâu mà đem đi làm từ thiện cho người ngoài.”

    “Choảng!” Tiếng cái bát trên tay tôi rơi xuống mâm cơm vỡ tan tành. Máu nóng dồn lên não. Sự nhẫn nhịn, cam chịu suốt 10 năm qua như một con đập bị vỡ toang bởi dòng nước lũ phẫn uất. Bà coi tôi là gì? Là cái máy đẻ, máy làm việc? Bà coi nhà ngoại tôi là “người ngoài” đào mỏ? Và khốn nạn hơn, bà đang dạy con trai tôi thói rình mò, gian dối ngay trước mặt gia đình tôi.

    Tôi giật lấy chiếc điện thoại trên tay con trai. Đầu dây bên kia, bà Phung giật mình khi thấy khuôn mặt đanh lại của tôi choán hết màn hình. — “Mẹ… mày làm gì mà giật điện thoại thằng bé thế?” – Bà lắp bắp. Tôi hít một hơi sâu, giọng nói không còn run rẩy sợ sệt như mọi khi, mà rành rọt, đanh thép từng từ: — “Mẹ ạ. 8 năm qua con sống ở nhà mẹ, con chưa từng ăn bớt một đồng, chưa từng lười biếng một giờ. Mẹ cấm con về ngoại, con nghe. Mẹ giữ tiền, con chịu. Nhưng hôm nay, mẹ đã chạm vào giới hạn cuối cùng của con rồi.”

    — “Cô… cô dám hỗn à?”

    — “Con không hỗn. Con đang nói lý lẽ.” – Tôi ngắt lời – “Mẹ bảo con ăn nhanh rồi về dọn chuồng lợn, quét lá đa à? Xin lỗi mẹ, con là con người, con cũng có bố có mẹ sinh ra. 10 năm mới được về thắp ông bà tổ tiên nhà con nén hương, con không phải là tội phạm mà mẹ áp giải đi rồi bắt về ngay lập tức.”

    Tôi nhìn thẳng vào camera, dõng dạc tuyên bố: — “Con báo để mẹ biết. Lần này mẹ con con sẽ ở lại đây chơi tết ĐÚNG MỘT THÁNG. Việc nhà ở dưới đó, mẹ thuê người giúp việc hoặc mẹ tự làm. Chồng con cũng đồng ý rồi.”

    Bà Phung hét lên trong điện thoại: — “Cô giỏi nhỉ! Cô cậy có tí tiền rồi cô trèo lên đầu lên cổ tôi à? Cô mang tiền về để nuôi nhà ngoại chứ gì? Tôi biết tỏng!” Tôi cười nhạt, rồi quay lại nói vào điện thoại, từng chữ như găm vào lòng tham của bà: — “Mẹ nói đúng một nửa. Con mang tiền về thật. Nhưng con không giấu giếm dúi riêng đâu. Con nói cho mẹ nghe rõ luôn này: Lần này về, con biếu mẹ con 1 TỶ để sang năm bố mẹ con đập cái nhà cấp 4 dột nát này đi, xây biệt thự 2 tầng cho sướng tuổi già.”

    Đầu dây bên kia im bặt. Mắt bà Phung trợn tròn, miệng há hốc không thốt nên lời. Con số 1 tỷ quá lớn so với sức tưởng tượng của bà. “Tiền đó là tiền con kiếm được từ công việc kinh doanh riêng của con, không liên quan đến con trai mẹ. Con báo để mẹ đỡ phải xúi cháu nội rình mò làm gì cho hỏng nhân cách thằng bé. Chào mẹ, con bận ăn cỗ rồi.”

    “Tút… tút… tút…” Tôi tắt máy cái rụp.

    Cả gian nhà im phăng phắc trong vài giây. Rồi mẹ tôi rưng rưng nước mắt, nắm lấy tay tôi: — “Con ơi… làm thế bà ấy ghét thì sao sống nổi?” Tôi nắm chặt tay mẹ, mỉm cười nhẹ nhõm chưa từng thấy: — “Mẹ đừng lo. Con nhịn đủ rồi. Giờ con có tiền, con tự chủ kinh tế, con không việc gì phải sợ ai cả. Mình sống đúng đạo lý thì trời xanh tự khắc an bài.”

    Ngoài sân, nắng vàng rực rỡ. Lần đầu tiên sau 10 năm, tôi thấy bát cơm quê mẹ ngọt ngào đến thế. Đúng là, đàn bà chỉ sướng khi trong túi có tiền và trong đầu có sự quyết đoán.