Danh mục: Chưa phân loại

  • 7 việc kiêng kỵ không nên làm trong ngày rằm tháng Giêng

    7 việc kiêng kỵ không nên làm trong ngày rằm tháng Giêng

    Thông tin này được báo chí đăng tải rồi, mình thấy hay nên chia sẻ lại chi tiết trong bài viết dưới đây cho mọi người cùng biết nhé!

    Dân gian lưu truyền nhiều điều cần làm và nên kiêng kỵ trong ngày Rằm tháng Giêng. Tuy nhiên, chuyên gia khuyên mọi người chỉ nên áp dụng những điều phù hợp, tránh m.ê t.ín dị đoan.

    Rằm tháng Giêng (ngày 15/1 âm lịch), còn gọi là lễ Thượng nguyên, tết Nguyên tiêu. Đây là một trong những ngày lễ quan trọng theo phong tục tập quán của người Việt.

    Chuyên gia phong thủy cho biết, người xưa rất chú trọng đến lễ cúng Rằm tháng Giêng. Do đó, dân gian lưu truyền nhiều điều kiêng kỵ và nên làm trong ngày Rằm tháng Giêng để cả năm may mắn.

    hình ảnh

    Ảnh minh họa

    Những điều kiêng kỵ vào Rằm tháng Giêng

    Không vay tiền và cũng không cho vay tiền

    Người xưa có câu: “Vay tiền trong Tết Nguyên tiêu, cả năm sẽ thiếu tiền”. Theo đó, người xưa cho rằng việc cho vay tiền hay hỏi vay mượn tiền bạc vào ngày Rằm tháng Giêng là điều đại kỵ. Tháng đầu tiên của năm Âm lịch là thời điểm để tích lũy của cải, chứ không phải để cho vay.

    Để tài vận của bản thân không sụt giảm, bạn nên hạn chế tối đa điều này. Trong trường hợp bất đắc dĩ, hãy lưu tâm để giải quyết trước hoặc sau khi đến ngày Rằm tháng Giêng.

    Không để gạo vơi, lửa cạn

    Theo quan niệm dân gian, bếp lửa và hũ gạo tượng trưng cho sự no đủ, ấm cúng của một gia đình. Vào ngày Rằm tháng Giêng, nếu gạo trong nhà bị vơi hoặc bếp lửa tắt, điều này có thể mang ý nghĩa hao hụt tài lộc, cả năm thiếu thốn, làm ăn không thuận lợi. Chính vì thế, nhiều gia đình thường kiểm tra hũ gạo trước ngày rằm, đảm bảo luôn đầy đủ, đồng thời giữ cho bếp luôn có lửa, tượng trưng cho sự ấm áp, sung túc và vượng khí dồi dào.

    hình ảnh

    Ảnh minh họa

    Đồ chay giả mặn

    Những gia đình đã có ban thờ Phật thì không thể thiếu được mâm cỗ chay. Thế nhưng, trên mâm cỗ chay không nên có những món ăn giả mặn như: Giả tôm hay giả thịt, giả cá…

    Kiêng cúng thủ lợn

    Nhiều gia đình cúng cả đồ chay và mặn vào Rằm tháng Giêng. Tuy nhiên, không nên sử dụng thủ lợn. Dân gian quan niệm, cúng thủ lợn thường không tốt.

    Kiêng cúng hoa, trái giả

    Không được bày biện, dâng cúng hoa hay trái cây giả. Dâng đồ giả cúng thần Phật hoặc gia tiên được xem là một trong những điều đại kỵ. Nên mua hoa quả màu tươi, với hương thơm dịu nhẹ.

    Kiêng tiền giả – tiền tà

    Bên cạnh lễ mặn, lễ ngọt, các gia đình thường dâng lên mâm cúng Rằm tháng Giêng cả tiền dương lẫn tiền âm.

    Tuy nhiên, gia chủ nên cẩn thận không đặt tiền giả hoặc tiền có nguồn gốc bất chính, kiếm từ các hoạt động phi pháp hoặc trái với đạo đức lên mâm cúng.

    Ngoài ra, người thực hiện nghi lễ cúng Rằm tháng Giêng lưu ý: Không mặc quần áo hở hang, rách; không nói tục, chửi bậy; giữ thân thanh tịnh, không sinh hoạt vợ chồng, ân ái nam nữ; không ăn thịt chó, mèo, rùa, ba ba, rắn; không uống rượu rắn, rượu cao hổ cốt; không ăn tiết canh động vật, nhất là tiết canh rùa, ba ba…

    Không để bàn thờ bụi bẩn

    Bàn thờ là nơi linh thiêng, thể hiện sự tôn kính của gia chủ đối với tổ tiên, thần linh. Đặc biệt, vào ngày Rằm tháng Giêng – một trong những dịp lễ quan trọng đầu năm, nếu để bàn thờ bụi bẩn, nhang tàn chất đống, đồ lễ lộn xộn, điều này có thể bị xem là thiếu thành kính, ảnh hưởng đến sự may mắn, bình an của cả gia đình.

    Theo quan niệm phong thủy, một bàn thờ sạch sẽ, trang nghiêm sẽ giúp gia chủ đón nhận nhiều tài lộc, vượng khí và giữ cho gia đình luôn hòa thuận, ấm êm. Vì vậy, trước ngày rằm, nên lau dọn bàn thờ cẩn thận, thay nước sạch, bày trí đồ lễ gọn gàng để thể hiện lòng thành và đón nhận những điều tốt đẹp trong năm mới.

    Tránh những điều kiêng kỵ không phải là mê tín, mà là cách để giữ cho tâm tịnh, lòng an, để đón nhận những điều tốt đẹp trong năm mới. Giữa làn hương trầm nghi ngút, giữa ánh đèn lung linh, khi lòng người lặng yên, ta sẽ thấy những điều giản dị nhất cũng hóa thiêng liêng. Hãy để Rằm tháng Giêng trở thành khởi đầu viên mãn cho một năm đủ đầy phúc khí.

    hình ảnh

    Trước khi làm lễ, người cúng nên uống chén trà thơm, tay rửa nước lá thơm, mắt xông lá trầu không. Đặc biệt, theo chuyên gia mọi người nên kiêng câu cá vào ngày trăng tròn. Người câu cá vào ngày rằm dễ gặp chuyện đen đủi.

    Những điều nên làm vào Rằm tháng Giêng

    Dọn dẹp ban thờ

    Vào Rằm tháng Giêng, các gia đình có thể lau dọn lại ban thờ. Tuy nhiên, người làm phải chú ý không xê dịch bát hương và nên thắp một nén hương khấn xin bề trên.

    Chuẩn bị mâm cỗ cúng

    Rằm tháng Giêng là đêm trăng tròn đầu tiên của năm, mang ý nghĩa tâm linh quan trọng. Do vậy, các gia đình nên chuẩn bị mâm lễ cúng chu đáo, đúng truyền thống.

    Đi chùa, phóng sinh

    Rằm tháng Giêng là ngày Đức Thiên Quan (Tử vi đại đế) ban phúc lành cho toàn bộ hạ giới, nên nhân gian gọi là ngày Thiên Quan Tứ Phúc (Thiên quan ban phúc).

    Vì vậy, dân gian sẽ chọn ngày này để đi chùa thắp hương, cúng dường, cầu phúc, tiêu tai giải họa, cầu mong cho một năm được bình an. Tại chùa, các bạn có cơ hội tham gia nhiều hoạt động ý nghĩa như phóng sinh, thả hoa đăng…

    Làm việc thiện

    Ngày Rằm tháng Giêng, bạn nên làm việc thiện để tìm thấy sự bình yên, cảm thấy cuộc sống nhẹ nhàng và ý nghĩa.

    Làm việc thiện không cần quá to tát, những hành động nhỏ nhưng ấm áp sẽ nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta từng ngày.

    * Thông tin chỉ mang tính chất tham khảo, chiêm nghiệm.

     

     

  • Chồng đã m:ất 15 năm sau, một lần bà nhìn thấy ông đi nghỉ ở Sầm Sơn cùng gia đình mới của ông, sự thật được hé l:ộ

    Chồng đã m:ất 15 năm sau, một lần bà nhìn thấy ông đi nghỉ ở Sầm Sơn cùng gia đình mới của ông, sự thật được hé l:ộ

    Mười lăm năm sau ngày chồng qua đời, bà Lan bất ngờ nhìn thấy ông – dáng người quen thuộc, mái tóc điểm bạc, nụ cười hiền – đang đi nghỉ mát ở Sầm Sơn cùng một gia đình khác. Bà chết lặng, tay run run níu chặt chiếc nón. Người đàn ông ấy chẳng thể lẫn đi đâu được, chính là chồng bà – ông Minh. Người đã được chôn cất, đã có tấm bia mộ đàng hoàng, người mà suốt bao năm nay bà vẫn hương khói mỗi ngày rằm mùng một.

    Mười lăm năm trước, ông Minh được thông báo gặp tai nạn trên công trình. Cơ thể ông không tìm thấy nguyên vẹn, chỉ còn lại vài dấu vết để người ta xác nhận. Bà Lan đau đớn tột cùng, ôm hai con thơ dại. Từ ấy, bà vừa làm mẹ, vừa làm cha. Cả cuộc đời bà thu gọn lại trong gánh hàng rau ở chợ, từng đồng lời gửi gắm thành học phí cho các con.

     

    Nỗi nhớ chồng chưa bao giờ nguôi. Đêm nào bà cũng thắp đèn dầu, thì thầm kể với di ảnh ông những chuyện trong ngày. Có khi bà tự hỏi: “Nếu ngày ấy ông còn sống, chắc mình đâu khổ đến thế?”. Nhưng rồi bà lại tự an ủi, rằng số phận đã an bài, bà phải sống thay cả phần của ông.

    Vậy mà hôm nay, trong tiếng sóng biển rì rào và ánh nắng chiều trải dài, người đàn ông ấy xuất hiện. Ông đang cười nói với một người phụ nữ trẻ hơn bà, bên cạnh là hai đứa nhỏ gọi ông bằng “bố”. Hình ảnh ấy như nhát dao xoáy vào lòng bà Lan. Bà muốn lao đến hỏi cho ra lẽ, nhưng đôi chân như bị đóng chặt xuống cát.

    Bà chỉ biết đứng lặng, để nước mắt lăn dài, trong đầu cuộn lên hàng nghìn câu hỏi:

    • Tại sao ông lại còn sống?

    • Vì sao ông bỏ mặc vợ con mà sống với gia đình mới?

    • Mười lăm năm qua, ông ở đâu?

    Đêm ấy, bà không sao ngủ được. Trong đầu cứ vang vọng tiếng sóng, cùng gương mặt chồng. Sự thật như một tảng đá đè nặng lên tim. Bà biết, cuộc đời mình sắp phải đối diện với một biến cố khác.

    Hôm sau, bà Lan tìm cách tiếp cận. Bà đi quanh khu nghỉ dưỡng, quan sát gia đình kia. Ông Minh vẫn vậy: dáng đi chậm rãi, ánh mắt hiền lành, chỉ khác là đôi vai trông có vẻ nặng nề hơn.

    Bà không thể kìm nén, quyết định đối diện. Khi ông Minh đi một mình ra bãi biển, bà bước đến, giọng run run:
    – Ông… Minh…

    Ông sững người, quay lại. Ánh mắt ngỡ ngàng, miệng lắp bắp:
    – Lan… Là… em sao?

    Hai người đứng trước nhau, im lặng, chỉ có tiếng sóng biển vỗ bờ. Rồi ông Minh ngồi xuống ghế đá, thở dài như trút cả núi trong lòng.

    Ông kể: tai nạn năm xưa đúng là nghiêm trọng. Ông bị thương nặng, trôi dạt sang một vùng ven biển xa. Người ta cứu sống ông nhưng ông mất trí nhớ, không nhớ nổi tên tuổi hay quê quán. Một gia đình ngư dân tốt bụng cưu mang, chữa trị. Nhiều năm sau ông mới hồi phục, nhưng ký ức vẫn mờ mịt. Ông chỉ nhớ mình tên Minh, còn lại thì quên sạch.

    Người phụ nữ bên cạnh ông – bà Hạnh – là người đã tận tình chăm sóc ông suốt những ngày khốn khó. Họ nên duyên vợ chồng, có với nhau hai con. Chỉ đến vài năm gần đây, ông mới bắt đầu mơ thấy những hình ảnh lạ lẫm: bóng dáng người phụ nữ tóc dài ngồi bên ngọn đèn dầu, hai đứa trẻ gọi “ba ơi”. Nhưng ông không dám tin đó là ký ức thật.

    Nghe xong, bà Lan ngồi lặng. Nỗi đau vì bị bỏ rơi dần nhường chỗ cho sự xót xa. Hóa ra, ông cũng là nạn nhân của số phận. Ông không phản bội, mà chỉ bị trói buộc bởi trí nhớ đứt gãy.

    Bà khóc, nhưng lần này nước mắt không còn chát mặn như hôm trước. Bà nhìn ông, giọng nghẹn ngào:
    – Bao năm nay, mẹ con tôi sống trong nỗi đau mất ông. Nhưng giờ biết ông còn sống, tôi không oán trách nữa…

    Ông Minh nắm lấy tay bà, đôi mắt ngấn lệ. Ông vừa vui mừng, vừa hổ thẹn. Hai cuộc đời, hai gia đình – tất cả chồng chéo lên nhau, khiến ông day dứt khôn nguôi.

    Những ngày sau đó, hai gia đình gặp mặt. Ban đầu, bà Hạnh khá bất ngờ, thậm chí lo lắng. Nhưng khi nghe ông Minh thú nhận toàn bộ sự thật, bà chỉ lặng người rồi khóc. Bà biết, tình nghĩa mười lăm năm qua không thể xóa bỏ, nhưng bà cũng không muốn níu kéo ông trong dằn vặt.

    Hai người phụ nữ – bà Lan và bà Hạnh – nhìn nhau. Cả hai đều là nạn nhân của số phận, đều là người mẹ tận tụy. Họ không còn coi nhau là đối thủ, mà là những người đàn bà cùng chia sẻ một phần đời với một người đàn ông.

    Cuối cùng, họ quyết định chọn cách nhân văn nhất: để ông Minh có trách nhiệm với cả hai gia đình. Ông trở về thăm quê, nhận lại hai đứa con đầu đã trưởng thành. Những năm tháng mất mát được bù đắp bằng sự đoàn tụ muộn màng. Đồng thời, ông vẫn ở bên chăm sóc bà Hạnh và hai con nhỏ, vì đó là gia đình đã cưu mang ông trong lúc khốn khó.

    Thời gian dần trôi, vết thương lòng khép lại. Hai bên gia đình xem nhau như người thân. Lễ tết quây quần, tiếng cười vang lên bên mâm cơm. Bà Lan không còn lẻ loi, bà Hạnh cũng không mất đi người chồng. Ông Minh, từ chỗ day dứt, cuối cùng đã tìm lại được sự bình yên khi sống trọn tình, trọn nghĩa.

    Câu chuyện khép lại không bằng sự tan vỡ, mà bằng tình người, sự tha thứ và sẻ chia. Biển Sầm Sơn, nơi từng là nơi bắt đầu cú sốc, giờ trở thành chứng nhân cho một cuộc đoàn tụ lạ kỳ – nơi quá khứ và hiện tại hòa quyện, để tất cả cùng hướng về tương lai.

  • Nam sinh xuất sắc đột ngột m:ất t:ích, 12 năm sau được tìm thấy: Tờ giấy chi chít chữ khiến cha mẹ g:ục ng:ã trong nước mắt

    Nam sinh xuất sắc đột ngột m:ất t:ích, 12 năm sau được tìm thấy: Tờ giấy chi chít chữ khiến cha mẹ g:ục ng:ã trong nước mắt

    Nam sinh xuất sắc đột ngột mất tích, 12 năm sau được tìm thấy: Tờ giấy chi chít chữ khiến cha mẹ gục ngã trong nước mắt

    Nam sinh từng là niềm tự hào của gia đình

    Nguyễn Văn Cường sinh ra trong một làng quê nhỏ ở tỉnh Nghệ An. Bố anh, ông Nguyễn Văn Hòa, là giáo viên cấp hai tại một trường làng, còn mẹ làm nghề nông. Từ nhỏ, Cường được cha định hướng học hành nghiêm khắc, trở thành học sinh giỏi toàn diện và là niềm hy vọng duy nhất của gia đình để thoát cảnh nghèo khó.

    Khi được nhận vào trường THPT chuyên ở thành phố Vinh với thành tích xuất sắc, ông Hòa tin rằng con trai mình chắc chắn sẽ thi đỗ một trường đại học danh giá, mở ra tương lai sáng lạn.

    Tuy nhiên, áp lực học tập cùng việc thiếu sự thấu hiểu trong gia đình khiến Cường dần trở nên mệt mỏi. Ở năm cuối cấp, giáo viên chủ nhiệm thông báo với phụ huynh rằng Cường học tập chểnh mảng, thường xuyên trốn ra quán net chơi game. Ông Hòa tức giận, đến trường mắng con trai trước mặt bạn bè.

    Sau đó, Cường nhận lỗi và hứa sẽ tập trung trở lại. Cuối cùng, nam sinh thi đỗ vào Đại học Bách khoa Hà Nội – một trong những sinh viên đại học hiếm hoi của làng. Trong mắt mọi người, ông Hòa đã thành công trong việc nuôi dạy một cậu con trai giỏi giang. Nhưng trong lòng ông vẫn chưa hài lòng vì cho rằng ngôi trường này chưa đủ danh tiếng, muốn con tiếp tục thi lại.

    Bất chấp áp lực, Cường quyết định nhập học để tránh mất thêm một năm.

    Sau khi vào đại học, Cường ít về quê, dần nghiện game khi thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình. Đến năm thứ hai, thầy cố vấn liên lạc với ông Hòa để thông báo Cường thường xuyên bỏ học, nợ môn, có nguy cơ không tốt nghiệp. Dù bị cha mắng nặng lời, anh vẫn không thay đổi.

    Khi không thể tốt nghiệp đúng hạn, Cường trở về quê, gần như không trò chuyện với bố mẹ. Một thời gian sau, anh xin phép ra Hà Nội làm thêm và hứa sẽ quay lại hoàn thành việc học. Ông Hòa đưa con ít tiền và tiễn con lên xe.

    Nhưng từ đó, Cường hoàn toàn mất liên lạc. Một năm sau, ông Hòa đến trường tìm thì mới biết con trai chưa bao giờ quay lại để thi tốt nghiệp. Cả gia đình rơi vào tuyệt vọng.

    Thực tế, Cường dùng số tiền cha đưa để sống trong một quán Internet ở Hà Nội. Anh kiếm sống bằng cách cày game thuê, điều hành nhiều tài khoản cùng lúc. Với kỹ năng vượt trội, Cường dần được cộng đồng game thủ biết đến, thậm chí có người tìm đến quán net để quay video anh chơi.

    Nhưng cuộc sống tạm bợ nơi quán net khiến sức khỏe anh ngày càng suy sụp. Suốt 12 năm, Cường gần như không rời khỏi căn phòng chật chội, ngủ vạ vật trên ghế, ăn mì gói qua ngày. Dù nhiều lần ho kéo dài, anh vẫn bỏ qua mọi lời khuyên đi khám.

    Cho đến một ngày, Cường ngã quỵ ngay tại quán net. Chủ quán vội gọi cấp cứu. Cảnh sát hỗ trợ truy tìm thân nhân, cuối cùng liên lạc được với gia đình.

    Sau 12 năm mất tích, ông Hòa và vợ tức tốc ra Hà Nội. Khi nhìn thấy con trai trên giường bệnh, cả hai chết lặng: Cường gầy trơ xương, da sạm, hơi thở yếu ớt.

    Bác sĩ chẩn đoán anh bị viêm màng não do lao, suy kiệt nặng, kèm nhiều bệnh lý khác. Tờ giấy kết quả xét nghiệm chi chít chữ khiến cha mẹ Cường gục xuống khóc nức nở.

    Trong phút tỉnh táo hiếm hoi, Cường thổ lộ rằng mình rời bỏ gia đình vì không chịu nổi áp lực kỳ vọng từ cha, lại xấu hổ khi không thể thành công như bạn bè đồng trang lứa. Thế giới ảo trong game là nơi duy nhất anh tìm thấy sự công nhận.

    Một tuần sau, Cường trút hơi thở cuối cùng. Trong tài khoản ngân hàng, anh chỉ còn lại vài triệu đồng – tất cả sau 12 năm lang bạt.

    Sự ra đi của Cường để lại nỗi mất mát không gì bù đắp cho gia đình. Ông Hòa luôn cho rằng chính game đã cướp mất con trai mình, còn người mẹ không ngừng khóc than mỗi khi nhắc đến tên con.

    Câu chuyện này trở thành lời cảnh tỉnh về áp lực học đường, sự thiếu thấu hiểu trong gia đình và cả mặt tối của việc nghiện game nơi giới trẻ.

    … truyện là hư cấu không có thật.

  • Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp

    Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp

    Anh Xe Ôm Đi Phỏng Vấn Vị Trí Vệ Sĩ, Nữ Tỷ Phú Hỏi Đúng Một Câu: “Nếu Chồng Tôi Và Nh//ân T//ình Của Anh Ta Cùng Bị B//ắt C//óc, Anh Sẽ C//ứu Ai?”, Câu Trả Lời Của Anh Khiến Cả Phòng Ch//ấn Độ//ng

    Anh tên Nguyễn Hoàng Phúc, ba mươi chín tuổi, làm xe ôm đã gần chín năm.

    Mỗi ngày của Phúc bắt đầu từ rất sớm. Khi thành phố còn ngái ngủ, anh đã đẩy chiếc xe cũ ra khỏi phòng trọ, lau vội yên xe rồi ngồi chờ cuốc đầu tiên. Cuộc sống của anh đơn giản đến mức nếu thiếu đi tiếng động cơ quen thuộc, anh sẽ thấy mình trống rỗng.

    Ít ai biết rằng, trước khi làm xe ôm, Phúc từng là lính nghĩa vụ. Anh quen với kỷ luật, quen với việc đứng gác suốt đêm không chợp mắt. Nhưng sau khi xuất ngũ, một tai nạn lao động khiến vai phải của anh không còn đủ sức theo nghề cũ. Công việc mất dần, gia đình tan vỡ, vợ anh bế con rời đi không một lời oán trách.

    Phúc không trách ai.
    Anh chỉ trách mình chưa đủ mạnh.

    Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp. Nhưng anh cũng biết, có những công việc không chọn người giỏi nhất, mà chọn người đúng nhất.

    Phòng phỏng vấn rộng, ánh đèn trắng lạnh, không khí nghiêm trang.

    Phúc ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da, hai bàn tay đặt gọn trên đùi. Áo sơ mi cũ nhưng sạch sẽ, đôi giày đã sờn mũi nhưng được đánh kỹ. Anh không có gì để che giấu.

    Đối diện anh là một nhóm người ăn mặc chỉnh tề: luật sư, trợ lý, trưởng bộ phận an ninh.

    Ở vị trí trung tâm là nữ tỷ phú trẻ tuổi – Trần Gia Hân.

    Ba mươi ba tuổi.
    Người sáng lập và điều hành một tập đoàn lớn.
    Gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt sắc lạnh, tỉnh táo đến mức khiến người đối diện phải dè chừng.

    Gia Hân không cầm hồ sơ. Cô nhìn Phúc trực tiếp, như muốn đọc con người anh hơn là những dòng chữ vô tri.

    “Anh Phúc.” – cô lên tiếng – “Anh biết vì sao anh có mặt ở đây không?”

    Phúc đáp ngắn gọn:

    “Vì tôi không giống những ứng viên còn lại.”

    Một vài người trong phòng ngẩng lên.

    Gia Hân nhướng mày:

    “Khác ở chỗ nào?”

    “Những người khác cố chứng minh họ xứng đáng.”
    “Tôi chỉ muốn chứng minh tôi không nói dối.”

    Không khí khẽ chùng xuống.

    Gia Hân tựa lưng vào ghế.

    “Anh không có chứng chỉ vệ sĩ. Không từng bảo vệ yếu nhân. Lý lịch thì… khá bình thường.”

    “Dạ.”

    “Vậy anh nghĩ mình bảo vệ tôi bằng cái gì?”

    Phúc nhìn thẳng vào cô:

    “Bằng nguyên tắc.”

    Trưởng bộ phận an ninh cau mày. Luật sư khẽ trao đổi ánh mắt.

    Gia Hân im lặng vài giây, rồi nói:

    “Nguyên tắc là thứ đầu tiên người ta vứt bỏ khi gặp nguy hiểm.”

    Phúc lắc đầu:

    “Không, thưa cô. Người ta chỉ vứt bỏ nguyên tắc khi chưa từng trả giá vì nó.”

    Căn phòng yên lặng hẳn.

    Gia Hân đứng dậy, bước chậm vài bước, rồi quay lại nhìn anh.

    “Vậy tôi hỏi anh một câu.”

    Cô dừng lại, giọng trầm xuống, từng chữ rõ ràng:

    “Nếu chồng tôi và nhân tình của anh ta cùng bị bắt cóc, bị đe dọa đến tính mạng… anh sẽ cứu ai?”

    Câu hỏi như một nhát dao cắt thẳng vào không khí.

    Một trợ lý khựng lại.
    Luật sư đặt bút xuống bàn.
    Trưởng bộ phận an ninh nghiêng người, chăm chú nhìn Phúc.

    Phúc cúi đầu.

    Không phải vì sợ.
    Mà vì anh nghĩ thật.

    Mười giây.
    Hai mươi giây.

    Anh ngẩng lên.

    Giọng bình tĩnh đến lạ:

    “Thưa cô… tôi không cứu ai trong hai người đó.”

    Cả phòng xôn xao.

    “Anh có hiểu mình vừa nói gì không?”
    “Đó là chồng cô ấy!”

    Gia Hân giơ tay ra hiệu im lặng.

    “Giải thích.”

    Phúc hít sâu.

    “Nếu tôi là vệ sĩ của cô, nhiệm vụ duy nhất của tôi là đảm bảo an toàn cho cô. Không phải cho chồng cô. Càng không phải cho nhân tình của anh ta.”

    Một luật sư phản bác:

    “Nhưng họ có liên quan trực tiếp đến thân chủ của anh.”

    Phúc nhìn người đó, chậm rãi nói:

    “Liên quan không đồng nghĩa với trách nhiệm.”

    Anh tiếp tục, giọng chắc nịch:

    “Nếu cả hai người đó cùng bị bắt, nghĩa là họ đã tự đặt mình vào nguy hiểm. Việc của tôi là đưa thân chủ rời khỏi vùng rủi ro nhanh nhất, chứ không phải chọn xem ai xứng đáng được cứu hơn.”

    Không khí trong phòng đặc quánh.

    Gia Hân nhìn anh rất lâu.

    “Anh không sợ tôi cho rằng anh vô tình, thậm chí tàn nhẫn sao?”

    Phúc đáp ngay:

    “Tôi sợ nhất là một vệ sĩ do dự vì cảm xúc, rồi để thân chủ trả giá.”

    Gia Hân bước lại gần anh.

    “Rất nhiều người sẽ trả lời ‘tôi cứu cô’, chỉ để làm tôi hài lòng.”

    Phúc gật đầu:

    “Và chính những người đó sẽ khiến cô gặp nguy hiểm thật sự.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Gia Hân quay lại chỗ ngồi.

    “Buổi phỏng vấn kết thúc.”

    Phúc đứng dậy, cúi đầu.

    Anh không thất vọng.
    Vì anh đã không phản bội chính mình.

    Ba ngày sau, khi Phúc đang chờ khách dưới trời nắng gắt, một chiếc xe sang dừng lại.

    Trợ lý của Gia Hân bước xuống.

    “Anh Phúc, cô Gia Hân mời anh đến nhận việc.”

    Phúc sững người.

    “Tại sao?”

    Người trợ lý mỉm cười:

    “Vì cô ấy nói… anh là người duy nhất không cố gắng đóng vai người tốt.”

    Sau này, Phúc mới biết.

    Câu hỏi hôm đó không phải giả định.

    Cuộc hôn nhân của Gia Hân đã đổ vỡ từ lâu. Người đàn ông cô cưới phản bội cô ngay khi quyền lực của cô vừa hình thành. Trong một sự cố trước đó, những vệ sĩ cũ đã do dự, cố “cân nhắc mối quan hệ”, khiến cô suýt phải trả giá bằng cả sự nghiệp.

    Gia Hân không cần người trung thành với gia đình cô.
    Cô cần người trung thành với nguyên tắc.

    Phúc trở thành vệ sĩ riêng.

    Không hào nhoáng. Không lên báo.
    Chỉ lặng lẽ đứng sau một nữ tỷ phú trẻ, người đã hiểu rất sớm rằng thứ nguy hiểm nhất không phải kẻ thù, mà là sự do dự.

    Một lần, Gia Hân hỏi anh:

    “Nếu hôm đó tôi không chọn anh thì sao?”

    Phúc cười nhẹ:

    “Thì tôi vẫn chạy xe ôm. Nhưng tôi không xấu hổ khi nhìn thẳng vào gương.”

    Gia Hân im lặng rất lâu.

    Rồi cô nói:

    “Chính câu trả lời đó… đã cứu tôi.”

    Có những câu hỏi không cần câu trả lời khôn khéo.
    Chỉ cần câu trả lời đúng.
    Và đôi khi, một câu trả lời thật…
    đủ làm chấn động cả một căn phòng –
    và thay đổi cả cuộc đời một con người.

  • Chào tất cả mọi người!

    Cảm ơn vì đã sử dụng WordPress. Đây là bài viết đầu tiên của bạn. Sửa hoặc xóa nó, và bắt đầu bài viết của bạn nhé!