Danh mục: Chưa phân loại

  • Bố tôi từ quê ra khá/m bệ/nh, mẹ chồng không chào đón mà còn đu//ổi kh//éo: “Ra thuê trọ mà ở”, tôi t/rả đ/òn khiến bà t/ái mặ/t…

    Bố tôi từ quê ra khá/m bệ/nh, mẹ chồng không chào đón mà còn đu//ổi kh//éo: “Ra thuê trọ mà ở”, tôi t/rả đ/òn khiến bà t/ái mặ/t…

    Tôi là con gái tỉnh lẻ, lên Hà Nội học rồi lập gia đình. Nhà chồng ở thành phố, điều kiện khá giả. Còn bố mẹ tôi làm nông ở quê, quanh năm vất vả, chẳng mấy khi ra khỏi lũy tre làng. Sau ngày cưới, tôi luôn cố gắng làm tròn bổn phận con dâu, để gia đình êm ấm. Nhưng trong lòng, vẫn có những khoảng cách khó khỏa lấp giữa tôi và mẹ chồng.

    Một hôm, bố tôi gọi điện lên:
    – Con à, dạo này bố hay đau tức ngực, bác sĩ xã bảo nên ra thành phố khám cho kỹ. Bố không rành đường, thôi để bố ra nhà con, nhờ chồng con đưa đi viện.

    Nghe vậy, tôi vừa thương vừa lo. Bố tôi cả đời lam lũ, chưa bao giờ đi viện lớn, giờ phải lên thành phố chắc chắn sẽ bỡ ngỡ. Tôi lập tức đồng ý, dặn bố chuẩn bị đồ rồi bắt xe ra.

    Chiều hôm đó, tôi hồ hởi báo với chồng và mẹ chồng:
    – Mai bố con từ quê ra khám bệnh, ở nhà mình vài hôm nhé mẹ.

    Tôi cứ ngỡ mẹ chồng sẽ ừ một tiếng. Nhưng bà nhíu mày, giọng lạnh tanh:
    – Nhà này chật chội, không tiện đâu. Bảo ông ấy ra thuê trọ mà ở, đừng mang vào đây phiền phức.

    Câu nói như nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Tôi chết lặng, tim nhói đau. Chồng tôi lúng túng, ngập ngừng định lên tiếng, nhưng ánh mắt sắc lạnh của mẹ khiến anh im bặt.

    Đêm đó, tôi nằm trằn trọc, vừa thương bố vừa tủi thân. Suốt bao năm làm dâu, tôi chưa từng để mẹ chồng phải khó xử. Thế mà, chỉ vì bố tôi muốn ở nhờ vài hôm, bà lại nỡ nặng lời như vậy. Tôi ứa nước mắt, nhưng rồi thầm nghĩ: Bố mình cả đời vất vả, không thể để ông ra ngoài thuê trọ tội nghiệp như thế được.

    Hôm sau, tôi ra bến xe đón bố. Nhìn dáng ông gầy gò, tay xách chiếc túi vải bạc màu, lòng tôi nghẹn lại. Tôi vừa dắt bố vào nhà, mẹ chồng đã bước ra, gương mặt khó chịu:
    – Ông để đồ ở đây à? Phòng thì chật, vợ chồng tôi còn phải đi lại. Tốt nhất ông ra ngoài thuê cho thoải mái.

    Bố tôi ngẩn người, khuôn mặt khựng lại vì xấu hổ. Ông cười gượng:
    – Thôi… tôi cũng tính thế, ở nhờ phiền hà lắm.

    Nước mắt tôi chỉ trực trào ra. Nhưng lần này, tôi không im lặng nữa. Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng, dõng dạc:
    – Mẹ à, bố con là người sinh ra nuôi nấng con, cũng là ông ngoại của cháu. Bố đau bệnh, lên thành phố mà con không cho ở nhà thì còn nghĩa tình gì nữa? Mẹ sợ chật ư? Vậy từ mai con với chồng con sẽ dọn ra thuê trọ ở cùng bố. Để mẹ ở lại một mình cho rộng rãi!

    Câu nói ấy như tiếng sét giữa nhà. Mẹ chồng sững lại, mặt tái đi. Bà không ngờ tôi – đứa con dâu vốn hiền lành, nhẫn nhịn – lại dám “trả đòn” như thế.

    Chồng tôi cũng bàng hoàng, rồi khẽ nắm tay tôi, gật đầu:
    – Anh ở cùng em. Bố vợ cũng là bố mình, sao lại để ông đi thuê trọ?

    Không khí lặng đi. Bố tôi lúng túng xua tay:
    – Thôi, thôi, bố không muốn vì bố mà các con cãi cọ. Bố ra ngoài cũng được.

    Tôi nắm chặt tay ông, nghẹn ngào:
    – Bố, con không để bố chịu thiệt. Dù có ra ngoài thuê, chúng con cũng đi cùng bố.

    Mẹ chồng nhìn ba cha con tôi, ánh mắt thoáng dao động. Sau một hồi im lặng, bà quay đi, giọng dịu xuống:
    – Thôi… ông cứ ở lại đây mấy hôm. Tôi lỡ lời.

    Tôi nhìn bà, thấy rõ sự bối rối hiện lên. Có lẽ bà nhận ra sự quá đáng của mình, khi đặt sĩ diện và thói quen lên trên tình nghĩa.

    Những ngày sau đó, tôi đưa bố đi khám, chồng tôi xin nghỉ làm vài hôm để lo thủ tục. Kết quả may mắn không quá nghiêm trọng, chỉ cần điều trị và nghỉ ngơi. Buổi tối, bố kể chuyện đồng áng cho cháu nghe, căn nhà rộn ràng tiếng cười. Thỉnh thoảng, tôi thấy mẹ chồng ngồi nghe lặng lẽ, gương mặt bớt căng thẳng hơn.

    Hôm bố chuẩn bị về quê, mẹ chồng bất ngờ ra tiễn, dúi vào tay ông gói quà nhỏ:
    – Tôi có chút thuốc bổ, ông mang về uống. Hôm trước tôi nóng nảy, ông đừng để bụng.

    Bố tôi cười hiền, gật đầu:
    – Không sao, ở tuổi chúng ta, ai cũng có lúc khó chịu. Cảm ơn bà đã cho tôi ở nhờ.

    Tôi lặng người nhìn cảnh ấy, trong lòng nhẹ nhõm. Tôi hiểu, đôi khi sự cứng rắn đúng lúc lại khiến người khác nhận ra giới hạn. Nếu hôm đó tôi im lặng, chắc chắn bố tôi đã phải ra ngoài thuê trọ trong tủi thân. Nhưng nhờ sự kiên quyết, tôi đã bảo vệ được bố, đồng thời khiến mẹ chồng phải suy nghĩ lại.

    Sau câu chuyện này, tôi càng thấm thía: làm dâu không phải lúc nào cũng nhẫn nhịn. Có những lúc, tình thân ruột thịt cần được đặt lên trên hết, và chính sự kiên định của mình mới giữ được sự tôn trọng trong gia đình chồng.

  • Bố tôi từ quê ra khá/m bệ/nh, mẹ chồng không chào đón mà còn đu//ổi kh//éo: “Ra thuê trọ mà ở”, tôi t/rả đ/òn khiến bà t/ái mặ/t…

    Bố tôi từ quê ra khá/m bệ/nh, mẹ chồng không chào đón mà còn đu//ổi kh//éo: “Ra thuê trọ mà ở”, tôi t/rả đ/òn khiến bà t/ái mặ/t…

    Tôi là con gái tỉnh lẻ, lên Hà Nội học rồi lập gia đình. Nhà chồng ở thành phố, điều kiện khá giả. Còn bố mẹ tôi làm nông ở quê, quanh năm vất vả, chẳng mấy khi ra khỏi lũy tre làng. Sau ngày cưới, tôi luôn cố gắng làm tròn bổn phận con dâu, để gia đình êm ấm. Nhưng trong lòng, vẫn có những khoảng cách khó khỏa lấp giữa tôi và mẹ chồng.

    Một hôm, bố tôi gọi điện lên:
    – Con à, dạo này bố hay đau tức ngực, bác sĩ xã bảo nên ra thành phố khám cho kỹ. Bố không rành đường, thôi để bố ra nhà con, nhờ chồng con đưa đi viện.

    Nghe vậy, tôi vừa thương vừa lo. Bố tôi cả đời lam lũ, chưa bao giờ đi viện lớn, giờ phải lên thành phố chắc chắn sẽ bỡ ngỡ. Tôi lập tức đồng ý, dặn bố chuẩn bị đồ rồi bắt xe ra.

    Chiều hôm đó, tôi hồ hởi báo với chồng và mẹ chồng:
    – Mai bố con từ quê ra khám bệnh, ở nhà mình vài hôm nhé mẹ.

    Tôi cứ ngỡ mẹ chồng sẽ ừ một tiếng. Nhưng bà nhíu mày, giọng lạnh tanh:
    – Nhà này chật chội, không tiện đâu. Bảo ông ấy ra thuê trọ mà ở, đừng mang vào đây phiền phức.

    Câu nói như nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Tôi chết lặng, tim nhói đau. Chồng tôi lúng túng, ngập ngừng định lên tiếng, nhưng ánh mắt sắc lạnh của mẹ khiến anh im bặt.

    Đêm đó, tôi nằm trằn trọc, vừa thương bố vừa tủi thân. Suốt bao năm làm dâu, tôi chưa từng để mẹ chồng phải khó xử. Thế mà, chỉ vì bố tôi muốn ở nhờ vài hôm, bà lại nỡ nặng lời như vậy. Tôi ứa nước mắt, nhưng rồi thầm nghĩ: Bố mình cả đời vất vả, không thể để ông ra ngoài thuê trọ tội nghiệp như thế được.

    Hôm sau, tôi ra bến xe đón bố. Nhìn dáng ông gầy gò, tay xách chiếc túi vải bạc màu, lòng tôi nghẹn lại. Tôi vừa dắt bố vào nhà, mẹ chồng đã bước ra, gương mặt khó chịu:
    – Ông để đồ ở đây à? Phòng thì chật, vợ chồng tôi còn phải đi lại. Tốt nhất ông ra ngoài thuê cho thoải mái.

    Bố tôi ngẩn người, khuôn mặt khựng lại vì xấu hổ. Ông cười gượng:
    – Thôi… tôi cũng tính thế, ở nhờ phiền hà lắm.

    Nước mắt tôi chỉ trực trào ra. Nhưng lần này, tôi không im lặng nữa. Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng, dõng dạc:
    – Mẹ à, bố con là người sinh ra nuôi nấng con, cũng là ông ngoại của cháu. Bố đau bệnh, lên thành phố mà con không cho ở nhà thì còn nghĩa tình gì nữa? Mẹ sợ chật ư? Vậy từ mai con với chồng con sẽ dọn ra thuê trọ ở cùng bố. Để mẹ ở lại một mình cho rộng rãi!

    Câu nói ấy như tiếng sét giữa nhà. Mẹ chồng sững lại, mặt tái đi. Bà không ngờ tôi – đứa con dâu vốn hiền lành, nhẫn nhịn – lại dám “trả đòn” như thế.

    Chồng tôi cũng bàng hoàng, rồi khẽ nắm tay tôi, gật đầu:
    – Anh ở cùng em. Bố vợ cũng là bố mình, sao lại để ông đi thuê trọ?

    Không khí lặng đi. Bố tôi lúng túng xua tay:
    – Thôi, thôi, bố không muốn vì bố mà các con cãi cọ. Bố ra ngoài cũng được.

    Tôi nắm chặt tay ông, nghẹn ngào:
    – Bố, con không để bố chịu thiệt. Dù có ra ngoài thuê, chúng con cũng đi cùng bố.

    Mẹ chồng nhìn ba cha con tôi, ánh mắt thoáng dao động. Sau một hồi im lặng, bà quay đi, giọng dịu xuống:
    – Thôi… ông cứ ở lại đây mấy hôm. Tôi lỡ lời.

    Tôi nhìn bà, thấy rõ sự bối rối hiện lên. Có lẽ bà nhận ra sự quá đáng của mình, khi đặt sĩ diện và thói quen lên trên tình nghĩa.

    Những ngày sau đó, tôi đưa bố đi khám, chồng tôi xin nghỉ làm vài hôm để lo thủ tục. Kết quả may mắn không quá nghiêm trọng, chỉ cần điều trị và nghỉ ngơi. Buổi tối, bố kể chuyện đồng áng cho cháu nghe, căn nhà rộn ràng tiếng cười. Thỉnh thoảng, tôi thấy mẹ chồng ngồi nghe lặng lẽ, gương mặt bớt căng thẳng hơn.

    Hôm bố chuẩn bị về quê, mẹ chồng bất ngờ ra tiễn, dúi vào tay ông gói quà nhỏ:
    – Tôi có chút thuốc bổ, ông mang về uống. Hôm trước tôi nóng nảy, ông đừng để bụng.

    Bố tôi cười hiền, gật đầu:
    – Không sao, ở tuổi chúng ta, ai cũng có lúc khó chịu. Cảm ơn bà đã cho tôi ở nhờ.

    Tôi lặng người nhìn cảnh ấy, trong lòng nhẹ nhõm. Tôi hiểu, đôi khi sự cứng rắn đúng lúc lại khiến người khác nhận ra giới hạn. Nếu hôm đó tôi im lặng, chắc chắn bố tôi đã phải ra ngoài thuê trọ trong tủi thân. Nhưng nhờ sự kiên quyết, tôi đã bảo vệ được bố, đồng thời khiến mẹ chồng phải suy nghĩ lại.

    Sau câu chuyện này, tôi càng thấm thía: làm dâu không phải lúc nào cũng nhẫn nhịn. Có những lúc, tình thân ruột thịt cần được đặt lên trên hết, và chính sự kiên định của mình mới giữ được sự tôn trọng trong gia đình chồng.

  • Trong đá;;m t;;ang chồng tôi, con gái bất ngờ nói một câu khiến cả họ sữ;ng s;;ờ:

    Trong đá;;m t;;ang chồng tôi, con gái bất ngờ nói một câu khiến cả họ sữ;ng s;;ờ:

    Đám tang chồng tôi đông kín người.

    Họ hàng bên nội ngồi kín cả gian nhà rạp dựng tạm trước sân. Tiếng tụng kinh đều đều vang lên, lẫn trong mùi nhang khói nồng nặc khiến tôi choáng váng. Tôi ngồi cạnh quan tài, mắt khô khốc, không còn nước để khóc.

    Chồng tôi – Hoàng – nằm đó. Khuôn mặt được trang điểm cẩn thận, bình thản đến lạ, như thể chỉ đang ngủ.

    Tôi nghe thấy tiếng xì xào:

    “Tội nghiệp, mới bốn mươi mấy tuổi…”
    “Vợ con còn trẻ…”
    “Con bé nhỏ quá…”

    Con bé.

    Tôi đưa mắt nhìn Linh – con gái tôi – đang đứng phía cuối hàng ghế. Nó không khóc. Không giống những đứa trẻ khác trong đám tang. Nó đứng thẳng, đôi tay nắm chặt, ánh mắt dán vào quan tài.

    Rồi đúng lúc thầy cúng ngừng tiếng chuông, Linh bước lên.

    Không ai kịp ngăn.

    Nó đứng trước quan tài, quay lại, nhìn thẳng vào tôi.

    Giọng nó vang lên, rõ ràng đến mức cả gian rạp im bặt:

    “Bố là người nên ở trong quan tài, không phải bố.”

    Mọi người sững sờ.

    Một vài người thì thầm:

    “Con bé nói gì vậy?”
    “Nó bị làm sao thế?”

    Tôi chết lặng.

    Không phải vì xấu hổ.
    Mà vì tôi hiểu.


    2. NGƯỜI CHỒNG MÀ AI CŨNG THƯƠNG

    Hoàng trong mắt mọi người là người đàn ông tốt.

    Anh hiền, ít nói, chăm chỉ làm ăn. Đi làm về là phụ vợ nấu cơm, tối chơi với con. Không rượu chè bê tha, không cờ bạc.

    Mẹ chồng tôi từng nói:

    “Cả xóm này kiếm đâu ra thằng chồng như nó.”

    Và tôi… cũng từng tin như vậy.

    Cho đến năm Linh lên tám tuổi.


    3. NHỮNG ĐIỀU KHÔNG AI THẤY

    Hoàng không đánh tôi.

    Anh không chửi bới.

    Anh chỉ im lặng.

    Im lặng khi tôi nói mệt.
    Im lặng khi tôi khóc.
    Im lặng khi Linh ôm chân anh, xin anh ở nhà đừng đi công tác nữa.

    Anh không bỏ nhà đi, nhưng anh chưa từng thật sự ở đó.

    Mỗi lần tôi muốn nói chuyện, anh chỉ đáp:

    “Đừng làm quá lên.”
    “Em nghĩ nhiều rồi.”
    “Anh mệt.”

    Cái mệt của anh kéo dài nhiều năm.


    4. NGƯỜI BỐ TRONG MẮT CON

    Linh bắt đầu thay đổi.

    Con bé không còn ríu rít khoe chuyện trường lớp với bố. Nó không chờ bố về ăn cơm nữa. Khi anh về muộn, nó lặng lẽ dọn bát mình vào phòng.

    Một lần, tôi hỏi:

    “Sao con không đợi bố?”

    Nó trả lời:

    “Bố đâu có đợi con.”

    Tôi giật mình.


    5. SỰ THẬT ĐƯỢC GIẤU KÍN

    Một đêm, Hoàng say.

    Rất say.

    Lần hiếm hoi anh uống rượu.

    Anh ngồi bệt dưới bếp, dựa lưng vào tủ lạnh, bật khóc.

    “Anh không muốn sống cuộc đời này.”

    Tôi sững người.

    “Anh sống vì trách nhiệm thôi.”

    Đêm đó, tôi hiểu:
    Người đàn ông trước mặt tôi đã chết từ rất lâu rồi.


    6. TAI NẠN

    Hoàng mất trong một tai nạn giao thông.

    Xe anh tông vào dải phân cách lúc rạng sáng. Không có dấu hiệu phanh.

    Cảnh sát nói có thể anh buồn ngủ.

    Nhưng tôi biết…
    anh không buồn ngủ.


    7. CÂU NÓI CỦA LINH

    Sau câu nói của Linh trong đám tang, họ hàng xôn xao.

    Mẹ chồng tôi bật khóc:

    “Con bé bị làm sao vậy? Sao lại nói thế với bố nó?”

    Tôi kéo Linh vào lòng.

    Nó không chống cự.

    Nó thì thầm, chỉ đủ cho tôi nghe:

    “Mẹ ơi, bố đã chết lâu rồi mà.”


    8. TWIST: LÁ THƯ KHÔNG GỬI

    Đêm hôm đó, sau khi khách khứa đã về, tôi dọn lại đồ đạc của Hoàng.

    Trong ngăn kéo bàn làm việc, tôi tìm thấy một phong thư.

    Không ghi tên người nhận.

    Chỉ có mấy dòng:

    “Nếu một ngày anh không còn nữa, hãy nói với con rằng anh xin lỗi.
    Anh đã ở đó, nhưng không đủ dũng cảm để sống.”

    Tôi ngồi sụp xuống.


    9. SỰ THẬT TRONG MẮT TRẺ CON

    Linh biết.

    Con bé biết từ rất lâu.

    Nó biết bố không còn muốn sống, nhưng vẫn phải sống.
    Nó biết bố không còn là “bố”, chỉ là cái vỏ mang tên bố.

    Nên trong đám tang, nó nói điều đó.

    Không phải để xúc phạm.

    Mà để nói sự thật.


    10. KẾT

    Vài ngày sau, tôi dẫn Linh ra mộ.

    Con bé đặt một con hạc giấy lên bia mộ.

    “Con chào bố,” nó nói.
    “Bây giờ bố được nghỉ rồi.”

    Tôi hiểu ra một điều:

    Có những đứa trẻ không cần một người bố hoàn hảo.
    Chúng chỉ cần một người thật sự sống.

    Và có những người chết trong quan tài,

  • Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng..

    Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng..

    Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng..

    Tôi tên Thảo, 32 tuổi, sống ở một con hẻm nhỏ quận Bình Tân, TP.HCM. Chồng tôi là anh Hưng, 36 tuổi, từng là thợ cơ khí khỏe như vâm. Nhưng sau một tai nạn giao thông cách đây hơn một năm, anh bị bại liệt nửa người, nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều cần người hỗ trợ.

    Ban ngày tôi còn xoay xở được vì có mẹ tôi phụ trông, nhưng ban đêm mới là thứ kéo tôi xuống đáy kiệt sức. Chồng tôi hay co giật, đau nhức, nhiều hôm phải thay tã tới vài lần. Tôi làm sale online, sáng phải dậy sớm chốt đơn, giao hàng, tối lại thức trắng. Mắt tôi thâm quầng, người lúc nào cũng run vì thiếu ngủ.

    Một tối, chị hàng xóm đối diện – chị Liên, 41 tuổi, góa chồng, sống cùng con trai học cấp hai – sang chơi. Chị nhìn tôi loay hoay, thở dài:

    “Em thuê chị phụ ban đêm đi. Chị thức khuya quen rồi. Em trả chị 500 nghìn một đêm, chị chăm giúp từ 10 giờ tới sáng.”

    Tôi sững lại. 500 nghìn một đêm là số tiền lớn, nhưng so với việc tôi có thể ngủ được vài tiếng, còn đi làm kiếm tiền, tôi… gật đầu.

    Đêm đầu tiên chị Liên đến, tôi mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng dậy, mọi thứ gọn gàng lạ thường. Anh Hưng được thay đồ, lau người sạch sẽ, còn được xoa bóp chân tay. Chị Liên cười hiền:

    “Chồng em ngoan lắm, chị nói gì cũng nghe.”

    Tôi thấy nhẹ nhõm. Có người đỡ đần, tôi như sống lại.

    Nhưng sang đêm thứ ba, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.

    Khoảng gần 2 giờ sáng, tôi giật mình tỉnh dậy vì nghe tiếng cửa phòng chồng khép lại rất khẽ. Tôi định gọi thì… nghe giọng anh Hưng thì thào, yếu nhưng rõ:

    “Liên… đừng…”

    Tim tôi đập mạnh. Anh Hưng từ ngày tai nạn gần như ít nói, đa phần chỉ rên vì đau. Vậy mà giờ anh lại gọi tên chị Liên?

    Tôi bật dậy, bước chân rón rén tới gần. Qua khe cửa, ánh đèn ngủ hắt ra vàng nhạt. Tôi nghe tiếng chị Liên nói nhỏ, giọng vừa dỗ dành vừa gắt:

    “Im… để chị lo. Em không được nói với Thảo.”

    Tôi đứng chết trân.

    Đúng lúc ấy, tôi nghe một tiếng “rẹt” như bao nilon bị xé, rồi một mùi lạ xộc ra – mùi ngai ngái giống thuốc bắc pha hóa chất.

    Tôi bấu chặt tay vào tường, cổ họng nghẹn lại.

    Tôi đang thuê chị hàng xóm chăm chồng mỗi đêm… nhưng rốt cuộc chị ấy đang làm gì trong phòng chồng tôi?

    Tôi đứng ngoài cửa phòng gần một phút mà chân tay cứng đờ. Trong đầu tôi là hàng loạt suy nghĩ lao đi như xe mất thắng: chị Liên đang làm điều gì đó sai trái? Hay… chồng tôi đang bị hành hạ? Hay tệ hơn… họ có chuyện mờ ám với nhau?

    Tôi muốn xông vào ngay, nhưng lại sợ mình nhìn thấy thứ không nên nhìn, rồi không biết phải xử lý ra sao. Tôi cắn môi đến bật máu, rồi lấy hết can đảm gõ cửa.

    Cộc… cộc.

    Bên trong im bặt.

    Tôi gõ mạnh hơn: “Chị Liên ơi?”

    Một lúc sau cửa mở ra. Chị Liên đứng chắn ngay cửa, tóc hơi rối, mồ hôi lấm tấm. Chị cười cười:

    “Ủa Thảo, em dậy chi giờ này?”

    Tôi nhìn vượt qua vai chị, thấy anh Hưng nằm nghiêng, mắt mở thao láo. Gương mặt anh tái xanh, môi khô nứt. Tay anh nắm chặt góc chăn như đang cố chịu đựng.

    Tôi hỏi thẳng, giọng run:
    “Chị đang làm gì trong phòng chồng em vậy?”

    Chị Liên thoáng khựng lại, rồi thở ra như người bị bắt bài:

    “Chị… chị xoa bóp thôi mà. Ban đêm ảnh hay đau, chị làm cho ảnh dễ ngủ.”

    Tôi không nói nữa, chỉ nhìn xuống nền gạch.

    Ngay cạnh chân giường, tôi thấy một mẩu bao nilon nhỏ, giống bao gói bột. Trên đó còn dính chút gì màu vàng nhạt.

    Tôi cúi xuống nhặt. Chị Liên vội giật tay tôi:

    “Thảo! Cái đó… rác thôi, bỏ đi!”

    Tôi giật lại: “Rác gì mà chị cuống vậy?”

    Anh Hưng lúc này mới cố gắng nói, giọng yếu đến mức nghe như gió thoảng:

    “Thảo… em… coi chừng…”

    Tôi quay phắt lại nhìn chồng. Mắt anh như cầu cứu. Tôi cảm giác sống lưng lạnh toát.

    Tôi kéo chị Liên ra ngoài phòng, đóng cửa lại. Trong phòng khách, tôi nói nhỏ nhưng gằn từng chữ:

    “Chị nói thiệt đi. Đêm nào chị cũng sang đây, chị làm gì anh Hưng?”

    Chị Liên bặm môi, ánh mắt né tránh. Một lúc sau chị buông một câu khiến tôi không thở nổi:

    “Chị cho ảnh uống thuốc.”

    Tôi sững người: “Thuốc gì?”

    Chị đáp nhanh: “Thuốc bổ. Thuốc giảm đau.”

    Tôi gằn lên: “Chồng em uống thuốc có toa bác sĩ. Chị lấy quyền gì cho uống thêm?”

    Chị Liên im lặng. Tôi thấy tay chị run. Cái run ấy không giống người bị oan, mà giống người… đang sợ bị lộ.

    Tối hôm đó, tôi giả vờ mệt và nói với chị Liên:

    “Thôi chị về nghỉ đi. Mai em tính lại.”

    Chị Liên nhìn tôi, như muốn nói gì đó, rồi gật đầu đi về. Nhưng trước khi đi, chị nhìn về phía phòng anh Hưng một cái rất lâu, ánh mắt kỳ lạ đến mức tôi rùng mình.

    Đêm đó tôi quyết định tự thức.

    Tôi ngồi ngoài phòng khách, tắt đèn, chỉ để một bóng nhỏ. Khoảng 11 giờ, tôi nghe tiếng cửa nhà mở rất nhẹ. Tôi nín thở.

    Chị Liên bước vào.

    Tôi chưa kịp phản ứng, chị đã rút điện thoại ra, soi soi như tìm thứ gì. Rồi chị đi thẳng tới phòng anh Hưng.

    Tôi lập tức lén theo sau.

    Qua khe cửa, tôi thấy chị Liên lấy từ túi áo một gói nhỏ, đổ bột vào ly nước rồi khuấy. Chị cúi xuống đỡ đầu anh Hưng dậy, ép anh uống.

    Anh Hưng lắc đầu, nước tràn ra khóe miệng. Chị Liên cau mặt, giọng gắt:

    “Uống! Không uống thì mày không yên với tao đâu.”

    Tôi như bị ai tát một cú.

    Chồng tôi bị liệt, tay chân yếu, không chống cự nổi. Chị Liên không hề “chăm sóc” như chị nói, mà là đang cưỡng ép.

    Tôi lao vào mở cửa, hét lên:

    “Chị làm cái gì vậy?!”

    Chị Liên giật nảy người, cái ly rơi xuống nền vỡ tan. Chị chớp mắt vài cái rồi cười gượng:

    “Thảo… chị… chị chỉ…”

    Tôi chụp lấy gói bột còn dang dở, mùi hắc xộc lên mũi.

    Tôi kéo anh Hưng sát vào người, vừa run vừa hỏi:

    “Anh nói đi! Chị Liên làm gì anh?”

    Anh Hưng cố nuốt nước bọt, giọng đứt quãng:

    “Cô ta… lấy tiền… của anh… trong tủ…”

    Tôi chết lặng.

    Tiền? Tủ?

    Tôi chạy tới mở ngăn tủ nhỏ – nơi tôi cất khoản tiền mặt dành để đóng viện phí và thuốc. Ngăn tủ trống trơn.

    Một cục đá như rơi thẳng xuống tim tôi.

    Tôi quay lại nhìn chị Liên, lần đầu tiên trong đời tôi thấy ánh mắt chị không còn hiền lành nữa. Nó lạnh và trơ.

    Chị nói rất nhỏ, nhưng đủ làm tôi ghê sợ:

    “Em đừng làm lớn chuyện. Chồng em nằm đó cả đời, em gồng nổi bao lâu?”

    Tôi đứng sững, tay nắm chặt gói bột đến mức móng tay hằn vào da. Tôi không hiểu nổi vì sao người phụ nữ hàng xóm mà tôi từng tin tưởng, từng coi như chị em, lại có thể nói những lời đó với tôi.

    Tôi gằn giọng:
    “Chị lấy tiền của tôi? Rồi còn ép chồng tôi uống thứ này là gì?”

    Chị Liên nhìn tôi, ánh mắt không còn giả tạo được nữa. Chị thở ra, giọng bình thản như đang kể chuyện của ai khác:

    “Tiền thì chị cầm. Chị cực khổ thức đêm, chị đáng được nhiều hơn 500 nghìn.”

    Tôi hét lên: “Đáng cái gì mà ăn cướp?!”

    Anh Hưng nằm đó, mắt đỏ lên. Anh muốn nói nhưng cổ họng nghẹn. Tôi thấy môi anh run như chịu uất ức quá lâu.

    Tôi quay sang anh, cố giữ bình tĩnh:

    “Anh Hưng, anh nói rõ cho em. Chị ta lấy tiền lúc nào? Và thứ chị ta cho anh uống là gì?”

    Anh Hưng nhìn tôi, lồng ngực nhấp nhô, từng chữ nặng như đá:

    “Đêm… đầu tiên… cô ta lục tủ. Anh… thấy… nhưng không la được.”

    Tôi đau nhói. Chồng tôi bị liệt, không tự bảo vệ được. Tôi tưởng mình thuê người giúp anh, hóa ra tôi đang đưa kẻ xấu vào nhà.

    Anh nói tiếp, giọng run:
    “Sau đó… cô ta hù… cô ta nói nếu anh báo em… cô ta sẽ bỏ mặc anh… để anh… chết từ từ…”

    Tôi bật khóc. Một người đàn ông từng gánh vác cả gia đình, giờ phải sống trong sợ hãi ngay trên giường của chính mình.

    Tôi quay phắt lại nhìn chị Liên:

    “Chị đe dọa chồng tôi?”

    Chị Liên nhếch môi:
    “Chứ sao. Nói thật nhé Thảo, em cứ nhìn đi. Nó nằm đó, em cũng sẽ chán. Sớm muộn em cũng bỏ thôi.”

    Tôi tát chị ta một cái.

    Một cái tát không mạnh, nhưng nó vang lên rất rõ trong căn nhà nhỏ. Chị Liên ôm má, mắt long lên:

    “Mày dám đánh tao?!”

    Tôi run nhưng vẫn đứng thẳng:
    “Ra khỏi nhà tôi. Ngay lập tức.”

    Chị Liên lao tới định giật gói bột trên tay tôi. Tôi lùi lại, vừa tránh vừa hét:

    “Tôi báo công an!”

    Nghe đến chữ “công an”, chị ta khựng lại đúng một nhịp. Rồi chị ta nhìn anh Hưng, ánh mắt hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống.

    Chị nói, giọng thấp nhưng độc:
    “Báo đi. Rồi coi ai nuôi nó. Em tưởng đời em còn yên hả?”

    Tôi không đáp. Tôi lấy điện thoại ra, bấm gọi ngay cho anh trai tôi là anh Lâm. Tôi vừa nói vừa khóc:

    “Anh qua nhà em liền. Có chuyện lớn.”

    Chị Liên thấy vậy, vội vàng quay ra cửa.

    Nhưng đúng lúc chị ta mở cửa, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến tôi lạnh cả người: ngoài đầu hẻm có một chiếc xe máy dựng sẵn, có người đàn ông lạ mặt đội nón bảo hiểm ngồi chờ.

    Chị Liên bước ra, người đàn ông kia nổ máy chạy ngay, chị ta leo lên như đã hẹn trước.

    Tôi đóng sập cửa, khóa trái. Tim tôi đập loạn. Chuyện này không còn đơn giản là “hàng xóm tham tiền” nữa. Nó giống như chị ta đã có đồng bọn.

    Tôi quay lại phòng anh Hưng, lau sạch phần nước bị đổ, rồi bình tĩnh hơn, lục lại đồ đạc. Trong thùng rác gần giường, tôi tìm thấy thêm vài gói bột tương tự, có gói đã dùng dở.

    Tôi lấy từng gói bỏ vào túi nylon, chụp hình lại làm bằng chứng.

    Một lúc sau anh Lâm tới. Anh nhìn anh Hưng nằm trên giường, rồi nghe tôi kể, mặt anh đỏ gay vì tức.

    Anh Lâm nói ngay:
    “Em phải báo công an. Và đưa anh Hưng đi bệnh viện kiểm tra.”

    Tôi gật đầu. Tối đó, tôi đưa chồng vào bệnh viện gần nhà. Bác sĩ hỏi kỹ, xét nghiệm, rồi nói với tôi một câu khiến tôi choáng váng:

    “Có dấu hiệu bệnh nhân bị dùng thuốc an thần không rõ nguồn gốc. Dùng sai liều có thể gây suy hô hấp.”

    Tôi ngồi sụp xuống hành lang.

    Nếu tôi không phát hiện kịp… nếu tôi cứ tiếp tục ngủ mê mệt mỗi đêm… chồng tôi có thể đã gặp chuyện không thể cứu.

    Cái “điều kinh hoàng” không phải là việc chị Liên lấy tiền.

    Mà là chị ta đã biến chồng tôi – một người nằm liệt, không phản kháng được – thành cái xác sống để chị ta dễ bề lục lọi, ép uống thuốc, bịt miệng, và làm mọi thứ theo ý chị ta.

    Vài ngày sau, công an mời chị Liên lên làm việc. Tôi nghe tin chị ta đã từng có tiền án lừa đảo vặt, từng làm giúp việc rồi trộm tiền, nhưng chuyển chỗ liên tục nên ít ai biết.

    Còn tôi, sau chuyện đó, tôi không dám tin ai dễ dàng nữa. Tôi xin làm ca sáng ở một xưởng đóng gói gần nhà, thuê người chăm chồng ban ngày có hợp đồng rõ ràng, còn ban đêm tôi tự lo, dù mệt.

    Mỗi khi nhìn chồng nằm đó, tôi vẫn thấy đau.

  • Trong Túi Chồng Có Bao Cao Su Tôi Không Làm Âm Lên Mà Lén Tiêm Axit Vào.

    Trong Túi Chồng Có Bao Cao Su Tôi Không Làm Âm Lên Mà Lén Tiêm Axit Vào.

    Trong Túi Chồng Có Bao Cao Su Tôi Không Làm Âm Lên Mà Lén Tiêm Axit Vào. Tối Hôm Đó, Bệnh Viện Gọi Điện Chồng Và Em Dâu Nguy Kịch, Phải Cắt Bỏ “Chỗ Ãy”..

    Tôi tên , ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở quận Tân Bình. Chồng tôi, Trung, hơn tôi bốn tuổi, làm kỹ thuật điện lạnh. Chúng tôi cưới nhau đã sáu năm, có một con gái năm tuổi. Cuộc sống không giàu có nhưng ổn định, cho đến một buổi chiều mưa tháng Bảy.

    Hôm đó tôi giặt đồ cho chồng. Khi thò tay vào túi áo khoác treo ở cửa, tôi chạm phải một vật nhỏ, trơn. Tim tôi khựng lại khi rút ra: một chiếc bao cao su còn nguyên.

    Tôi ngồi thụp xuống sàn. Đầu óc trống rỗng. Chúng tôi đã không dùng thứ này từ nhiều năm nay. Tôi không la hét, không gọi điện chất vấn. Tôi gấp chiếc áo lại, đặt chiếc bao vào đúng chỗ cũ, như thể chưa từng thấy.

    Tối đó, Trung vẫn về nhà đúng giờ. Ăn cơm, tắm rửa, xem thời sự. Anh cư xử bình thường đến mức đáng sợ. Tôi nhìn anh mà không còn nhận ra người đàn ông mình từng tin tưởng.

    Đêm xuống. Khi Trung đã ngủ say, tôi lặng lẽ vào phòng tắm. Trong ngăn tủ y tế, tôi lấy ra lọ hóa chất tẩy cặn mạnh mà anh thường dùng cho công việc. Tôi không khóc, không run. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ méo mó: “Nếu anh phản bội, anh phải trả giá.”

    Mọi thứ diễn ra trong im lặng. Không tiếng kêu, không giằng co. Tôi làm xong rồi quay lại giường, nằm quay mặt vào tường, tim đập dồn dập nhưng khuôn mặt khô khốc.

    Khoảng ba giờ sáng, Trung bật dậy. Anh ôm người, thở gấp, mồ hôi túa ra. Tôi giả vờ hoảng hốt, gọi taxi đưa anh vào bệnh viện.

    Tôi ngồi ngoài hành lang cấp cứu đến sáng. Đến gần trưa, bác sĩ gọi tôi vào, gương mặt nghiêm trọng. Nhưng điều khiến tôi chết lặng là hai cuộc gọi liên tiếp.

    Cuộc thứ nhất gọi cho tôi: Trung nguy kịch, phải can thiệp khẩn cấp.

    Cuộc thứ hai… gọi cho em dâu tôi – Thảo, vợ của em trai Trung, cũng đang cấp cứu trong tình trạng tương tự.

    Tôi buông rơi điện thoại.

    Chiếc bao cao su trong túi áo…
    Hóa ra không chỉ dành cho một người.

    Bệnh viện sáng hôm đó hỗn loạn trong mắt tôi. Mùi thuốc sát trùng, tiếng giày bác sĩ, tiếng người nhà khóc lóc hòa vào nhau khiến đầu óc tôi choáng váng. Tôi ngồi co ro trên ghế nhựa, hai tay đan chặt, móng tay cắm sâu vào da.

    Khoảng gần trưa, em dâu Thảo được đưa ra khỏi phòng cấp cứu. Cô ấy xanh xao, mắt nhắm nghiền. Phía sau là Hùng, em trai chồng tôi, mặt tái mét. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt hoang mang xen lẫn sợ hãi.

    “Chị Hà… bác sĩ nói… là do hóa chất.”

    Câu nói đó như một nhát dao cắm vào đầu tôi. Tôi quay đi, giả vờ không đứng vững. Trong đầu tôi, hàng loạt câu hỏi nổ tung. Tại sao Thảo lại như vậy? Chẳng lẽ…

    Buổi chiều, bác sĩ trưởng khoa gọi các gia đình vào phòng tư vấn. Trung và Thảo đều phải trải qua can thiệp y tế nghiêm trọng, hậu quả lâu dài khó tránh. Bác sĩ không nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu: họ sẽ không còn lành lặn như trước.

    Tôi khóc. Lần đầu tiên từ khi chuyện xảy ra.

    Nhưng nước mắt đó không hoàn toàn là hối hận, mà là sợ hãi.

    Ba ngày sau, khi Trung đã tỉnh táo hơn, anh yêu cầu nói chuyện riêng với tôi. Gương mặt anh hốc hác, giọng khàn đặc.

    “Hà… anh xin lỗi.”

    Chỉ ba chữ, nhưng đủ để xác nhận mọi nghi ngờ.

    Trung thú nhận, trong một lần đi công tác dài ngày, anh và Thảo đã vượt quá giới hạn. Ban đầu chỉ là vài tin nhắn tâm sự, sau là gặp riêng, rồi trượt dài. Chiếc bao cao su tôi thấy là từ lần gần nhất họ lén lút với nhau, ngay trước khi Thảo về quê ngoại vài hôm.

    Tôi nghe mà tay lạnh ngắt.

    Hóa ra tôi không chỉ bị phản bội bởi chồng, mà còn bởi người em dâu tôi coi như em gái ruột.

    Nhưng điều khiến tôi sụp đổ thật sự là câu nói tiếp theo của Trung:

    “Anh không ngờ… em lại làm vậy.”

    Tôi nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình đã bước qua một ranh giới không thể quay lại. Tôi muốn hét lên rằng chính anh đã đẩy tôi đến đây, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

    Sự việc không được báo công an. Gia đình hai bên thống nhất giữ kín để tránh tai tiếng. Nhưng cái giá phải trả là quá lớn.

    Hùng suy sụp hoàn toàn. Anh xin nghỉ việc dài hạn để chăm sóc vợ. Ánh mắt anh nhìn tôi mỗi lần gặp đều khiến tôi lạnh sống lưng – không có bằng chứng, nhưng sự nghi ngờ thì không cần chứng cứ.

    Còn tôi, mỗi đêm đều mơ thấy điện thoại reo, mơ thấy hành lang bệnh viện trắng toát, mơ thấy ánh mắt thất vọng của con gái khi lớn lên hỏi tôi: “Mẹ đã làm gì vậy?”

    Tôi không còn là nạn nhân thuần túy.
    Nhưng cũng không phải kẻ thắng cuộc.

    Sáu tháng sau biến cố, gia đình tôi tan vỡ theo cách âm thầm nhất.

    Trung chủ động đề nghị ly hôn. Anh nói không trách tôi, nhưng cũng không thể tiếp tục sống cùng tôi. Chúng tôi ra tòa trong im lặng, không tranh chấp nhiều. Con gái ở với tôi.

    Ngày ký đơn, tôi không khóc. Tôi đã cạn nước mắt từ lâu.

    Thảo sau đó chuyển về sống với bố mẹ ruột ở Đồng Nai. Cô ấy tránh mặt tất cả mọi người. Hùng gầy rộc đi, ánh mắt trống rỗng. Cuộc hôn nhân của họ cũng không kéo dài được lâu. Nhưng khác với tôi, Hùng không bao giờ biết chắc điều gì đã xảy ra đêm hôm đó.

    Còn tôi, tôi sống trong một trạng thái lưng chừng đáng sợ:
    Không bị trừng phạt, nhưng cũng không được thanh thản.

    Mỗi lần nhìn con gái ngủ, tôi lại tự hỏi: Nếu sau này con gặp phản bội, mình có đủ tư cách khuyên con điều gì đúng sai không?

    Tôi từng nghĩ im lặng là cách giữ lại danh dự cho tất cả. Nhưng càng về sau, tôi nhận ra im lặng chỉ khiến nỗi đau đổi hình thức tồn tại.

    Một năm sau, tôi xin chuyển công tác ra Hà Nội. Một thành phố mới, cuộc sống mới, nhưng ký ức thì không thể dọn đi. Tôi học cách sống chậm, học cách chấp nhận rằng có những sai lầm không thể sửa, chỉ có thể mang theo mà sống tử tế hơn.

    Tôi không còn căm hận Trung. Cũng không tha thứ hoàn toàn cho mình. Tôi chỉ biết, nếu ngày đó tôi đủ bình tĩnh để đối thoại thay vì hành động, có lẽ tất cả đã khác.

    Câu chuyện này không có người tốt tuyệt đối, cũng không có kẻ ác hoàn toàn. Chỉ có những con người yếu đuối, đưa ra quyết định trong lúc cảm xúc vượt quá lý trí.

    Và cái giá…
    Luôn đến, theo cách không ai lường trước.

  • 12 món ăn người Việt thích mê nhưng chứa cả ổ k:ý si:nh trù:ng, nhiều bà nội trợ biết h:ại vẫn mua về cho cả nhà dùng

    12 món ăn người Việt thích mê nhưng chứa cả ổ k:ý si:nh trù:ng, nhiều bà nội trợ biết h:ại vẫn mua về cho cả nhà dùng

    Mặc dù đã có quá nhiều cảnh báo về hậu quả khủng khiếp khi ăn tiết canh, thế nhưng nhiều người vẫn phớt lờ và coi đó là món ăn khoái khẩu.

    Ngày  01/08/2025  Tri thức cuộc sống đưa tin “12 món ăn người Việt thích mê nhưng chứa cả ổ ký sinh trùng, nhiều bà nội trợ biết hại vẫn mua về cho cả nhà dùng”. Nội dung chính như sau:

    Quà lưu niệm

    Tiết canh là món ăn khoái khẩu của nhiều người, đặc biệt là tiết canh lợn, vịt, dê. Món này được chế biến từ máu tươi của động vật, pha thêm chút sụn, thịt băm và các loại gia vị mà không qua bất kỳ khâu xử lý nhiệt nào.

    Chính vì vậy, tiết canh trở thành “cầu nối” cho các loại ký sinh trùng như sán lá gan, sán dây, thậm chí là liên cầu khuẩn lợn xâm nhập vào cơ thể người. Dù động vật được nuôi sạch, nguy cơ vẫn luôn hiện hữu, gây ra các bệnh lý nghiêm trọng, thậm chí đe dọa tính mạng.

    Ốc là món ăn vặt được yêu thích, nhưng lại là một trong những món tiềm ẩn nhiều nguy cơ nhiễm giun sán nhất. Ốc sống ở môi trường bùn đất dưới đáy sông, ao, hồ, nơi tập trung nhiều mầm bệnh và ký sinh trùng.

    Nếu ốc không được ngâm rửa kỹ lưỡng và nấu chín hoàn toàn, các ấu trùng sán lá có thể tồn tại và gây nhiễm cho người ăn. Khi vào cơ thể, chúng có thể di chuyển đến các cơ quan như não, phổi, gây ra những biến chứng nguy hiểm và khó điều trị.

    Lòng lợn (ruột non, ruột già) là bộ phận chứa nhiều ký sinh trùng nhất trong cơ thể lợn, đặc biệt là sán dây lợn. Mặc dù được làm sạch bề ngoài, nhưng nếu không được nấu chín kỹ, các nang sán hoặc ấu trùng vẫn có thể tồn tại.

    Nhiều người ưa chuộng món lòng luộc tái hoặc lòng nướng chưa chín tới để giữ độ giòn, dai, vô tình tạo điều kiện cho sán xâm nhập, phát triển trong cơ thể, gây ra các bệnh lý về đường tiêu hóa, thiếu máu, suy nhược và các biến chứng thần kinh nếu sán di chuyển lên não.

    Rau sống là món ăn kèm không thể thiếu trong nhiều bữa ăn của người Việt. Tuy nhiên, các loại rau này thường được trồng trong môi trường có thể tiếp xúc với phân bón tươi, nước tưới bẩn, hoặc đất có chứa trứng giun sán.

    Quà lưu niệm

    Mặc dù đã được rửa sạch bằng nước, việc loại bỏ hoàn toàn trứng và ấu trùng giun sán là rất khó. Các loại giun đũa, giun móc, giun tóc, hoặc sán lá gan nhỏ là những ký sinh trùng phổ biến có thể lây nhiễm qua rau sống, gây ra các vấn đề về tiêu hóa, suy dinh dưỡng.

    Nem chua được chế biến từ thịt lợn sống, bì lợn, sau đó ủ lên men tự nhiên mà không qua xử lý nhiệt. Quá trình lên men này không đủ để tiêu diệt hoàn toàn các loại vi khuẩn hay ký sinh trùng có trong thịt lợn, đặc biệt là nếu thịt lợn nhiễm sán lợn gạo.

    Khi ăn nem chua chưa chín kỹ hoặc được làm từ nguồn nguyên liệu không đảm bảo, nguy cơ nhiễm sán dây lợn là rất cao, gây ra các triệu chứng như đau bụng, rối loạn tiêu hóa, và thậm chí là sán não.

    Thịt bò tái (như: phở tái, bò nhúng giấm, bò bít tết tái) là món ăn được nhiều người ưa chuộng vì giữ được độ mềm, ngọt tự nhiên của thịt. Tuy nhiên, thịt bò chưa chín kỹ là môi trường lý tưởng cho ấu trùng sán dải bò (sán xơ mít) tồn tại.

    Khi ăn phải thịt bò có chứa nang ấu trùng, chúng sẽ phát triển thành sán trưởng thành trong ruột người, gây đau bụng, buồn nôn, sụt cân và có thể gây biến chứng tắc ruột. Để đảm bảo an toàn, cần nấu chín thịt bò hoàn toàn.

    Gỏi cá là món ăn sống phổ biến ở nhiều vùng miền, được chế biến từ cá tươi thái lát trộn với gia vị. Mặc dù hương vị hấp dẫn, gỏi cá tiềm ẩn nguy cơ nhiễm sán lá gan nhỏ, sán lá phổi và nhiều loại ký sinh trùng khác.

    Các loại cá nước ngọt hoặc cá nuôi ở vùng nước lợ có thể chứa ấu trùng sán. Khi ăn gỏi cá sống, ấu trùng sẽ xâm nhập vào cơ thể, di chuyển đến gan, phổi hoặc các cơ quan khác, gây ra các bệnh lý nghiêm trọng, ảnh hưởng chức năng gan, phổi.

    Tương tự như thịt bò tái, thịt lợn tái trong các món như nem chạo, gỏi lợn, thịt hun khói oặc thịt lợn luộc chưa chín tới cũng là nguồn lây nhiễm giun sán nguy hiểm, đặc biệt là sán dây lợn và giun xoắn.

    Giun xoắn có thể gây ra bệnh giun xoắn với các triệu chứng như sốt, đau cơ, phù mặt, và trong trường hợp nặng có thể ảnh hưởng đến tim, phổi, não, đe dọa tính mạng. Vì vậy, luôn đảm bảo thịt lợn được nấu chín kỹ trước khi ăn.

    Tôm sống trong các món gỏi tôm, tôm nhúng lẩu tái là món ăn được nhiều người yêu thích bởi vị ngọt và độ tươi. Tuy nhiên, tôm, đặc biệt là tôm nuôi ở vùng nước lợ hoặc khu vực cửa sông, có thể chứa các loại ký sinh trùng như sán lá gan, sán lá phổi.

    Mắm tôm và mắm cá là những gia vị đặc trưng trong ẩm thực Việt Nam. Tuy nhiên, nếu quy trình sản xuất không đảm bảo vệ sinh hoặc nguyên liệu không tươi sống, các sản phẩm này có thể chứa trứng giun sán hoặc vi khuẩn gây bệnh.

    Quà lưu niệm

    Hàu sống tái chanh là món hải sản được ưa chuộng vì hương vị tươi ngon và giá trị dinh dưỡng cao. Tuy nhiên, hàu sống tự nhiên hoặc nuôi ở những vùng nước ô nhiễm có thể chứa các loại vi khuẩn như Vibrio (gây tiêu chảy, ngộ độc) và các loại ấu trùng sán.

    Mặc dù chanh hoặc mù tạt có tính sát khuẩn, chúng không đủ khả năng tiêu diệt hoàn toàn các mầm bệnh. Việc ăn hàu sống tiềm ẩn nguy cơ cao nhiễm trùng đường tiêu hóa và các bệnh do ký sinh trù

  • Truyền thông Trung Quốc đồng loạt dậy sóng về Đình Bắc và U23 Việt Nam

    Truyền thông Trung Quốc đồng loạt dậy sóng về Đình Bắc và U23 Việt Nam

    Báo chí Trung Quốc khen nức nở màn trình diễn ấn tượng của U23 Việt Nam, đặc biệt là tiền đạo Nguyễn Đình Bắc ở trận thắng 3-2 trước UAE tại tứ kết.

    Chiến thắng đầy cảm xúc của U23 Việt Nam trước U23 UAE ở tứ kết nhận được sự quan tâm lớn từ truyền thông Trung Quốc. Bởi lẽ, đội bóng nước họ có thể sẽ là đối thủ của thầy trò HLV Kim Sang Sik tại vòng bán kết.

    Ngay sau khi trận cầu giữa hai đội khép lại, tờ Sina đã có bài viết tổng thuật diễn biến và kết quả: “Việt Nam đã loại UAE trong hiệp phụ để tiến vào bán kết, nơi họ sẽ gặp Uzbekistan hoặc Trung Quốc,” Sina viết.

    Tờ này mô tả rất kỹ màn trình diễn xuất sắc của binh đoàn áo đỏ, đặc biệt là trong quãng thời gian hiệp phụ: “Tại vòng tứ kết Giải vô địch U23 châu Á, Việt Nam đã chiến đấu đến hiệp phụ, cuối cùng đánh bại UAE với tỷ số 3-2 nhờ bàn thắng quan trọng của Phạm Minh Phúc, qua đó giành quyền vào bán kết. Ở vòng tiếp theo, Việt Nam sẽ đối đầu với đội thắng trong trận tứ kết còn lại, cuộc chạm trán giữa U23 Uzbekistan và U23 Trung Quốc.”

    615688458_1435864674576279_2305465157702731306_n
    Đình Bắc xứng đáng là niềm hi vọng số 1 của bóng đá Việt Nam hiện tại (Ảnh: AFC)

    Tờ Dongqiudi thì đặc biệt ấn tượng với tiền đạo Nguyễn Đình Bắc, cầu thủ xuất sắc nhất trận với 1 bàn thắng và 1 đường kiến tạo. Tờ này viết: “Đội tuyển U23 Việt Nam đã đánh bại U23 UAE với tỉ số 3-2 để vào bán kết, Nguyễn Đình Bắc đã ghi 1 bàn thắng và 1 cú đúp, còn Phạm Minh Phúc đã ghi bàn quyết định.”

    “Trong hiệp một, Nguyễn Đình Bắc kiến ​​tạo một pha bóng khéo léo, giúp Nguyễn Lê Phát ghi bàn. Memari sau đó đánh đầu trúng cột dọc, nhưng Ndiaye đã kịp thời đánh đầu ghi bàn thắng thứ hai. Sang hiệp hai, Phạm Minh Phúc tạt bóng, và Nguyễn Đình Bắc đánh đầu đưa U23 Việt Nam dẫn trước. Sau đó, Akonno tạt bóng, và Mansour Saeed đánh đầu gỡ hòa.

    Trong thời gian bù giờ, Phạm Minh Phúc ghi bàn thắng quyết định sau một pha chạm bóng nhẹ trong vòng cấm. Cuối cùng, U23 Việt Nam đã đánh bại U23 UAE với tỷ số 3-2 để tiến vào bán kết, nơi họ sẽ gặp đội thắng trong trận đấu giữa U23 Trung Quốc và U23 Uzbekistan,” Dongqiudi nhận định.

    Tờ Sohu cũng dành cơn mưa lời khen cho số 7 bên phía U23 Việt Nam với màn trình diễn xuất thần: “U23 Việt Nam đã tiến vào tứ kết với tư cách đội đầu bảng A nhờ thành tích ấn tượng ba trận thắng liên tiếp ở vòng bảng.

    Về đội hình xuất phát, Nguyễn Đình Bắc của Việt Nam đã thu hút sự chú ý với màn trình diễn xuất sắc. Dù bắt đầu trận đấu trên băng ghế dự bị, anh đã trở thành một cầu thủ chủ chốt của đội trong suốt trận đấu.”

  • Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi

    Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi

    Chồng tôi 50 t:.uổi đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy, chờ đến đêm tân hôn tôi gọi cho cháu gái kia nói đúng 1 câu rồi cúp máy, chắc mai thôi là c:ặp đấy ly hôn thôi …“Đêm tân hôn, tôi chỉ nói đúng một câu, và cô gái kia sững người im lặng. Tôi tắt máy. Còn ông chồng năm mươi tuổi của tôi thì chắc chưa hiểu rằng… đó là dấu chấm hết của thứ ảo vọng trẻ trung mà ông ta theo đuổi.”
    Tôi năm nay bốn mươi tám tuổi, là một người phụ nữ bình thường, không quá nổi bật, cũng chẳng phải quá tầm thường. Tôi có chồng, có con, có một mái nhà từng yên ấm suốt hơn hai mươi năm. Những tưởng, khi con cái khôn lớn, hai vợ chồng sẽ yên bình sống nốt quãng đời còn lại bên nhau, đi du lịch, uống trà sáng, xem phim tối, thế mà…

    Tôi phát hiện ra chồng ngoại tình vào một buổi trưa tháng Ba.

    Hôm đó, tôi đi làm về sớm. Bước vào nhà, tôi thấy điện thoại của ông để quên trên bàn bếp, màn hình hiện tin nhắn sáng loáng:

    “Anh nhớ em quá, mong đến ngày được làm vợ anh ”
    Người gửi là Thu Hằng, tôi giật mình. Tên này rất quen… là bạn thân của con gái tôi, con bé vẫn hay sang chơi, gọi tôi là “dì”, líu lo kể chuyện học hành.
    Tôi run tay. Tôi cố giữ bình tĩnh mở điện thoại, mở luôn cả đoạn chat dài dằng dặc, ảnh chụp, giọng nói, lời lẽ tình tứ. Cảm giác như bị ai đó dội một xô nước lạnh vào mặt. Tim tôi không đau theo kiểu bị phản bội – mà như bị sỉ nhục. Người đàn ông tôi gắn bó hai mươi mấy năm, không ngờ lại tơ tưởng đến một đứa con gái còn non nớt, kém ông tận ba mươi tuổi, lại là bạn thân của con ruột mình.

    Tối đó, tôi không làm ầm lên. Tôi lặng lẽ nấu cơm, dọn dẹp, nhìn ông ta ăn uống bình thường như thể mọi chuyện đều trong sáng. Tôi quan sát từng cử chỉ, từng cái nhìn lảng tránh, từng tiếng thở dài cố giấu. Ông nghĩ tôi không biết. Nhưng tôi biết.

    Ba tuần sau, ông thú nhận. Một cách… thản nhiên.
    – Anh xin lỗi, anh không còn cảm giác với em nữa. Anh… anh yêu người khác.

    Tôi nhìn ông, cố gắng giữ bình tĩnh:

    – Là Thu Hằng?

    Ông ngẩng lên, mặt biến sắc. Tôi gật đầu:

    – Tôi biết hết rồi. Điện thoại, tin nhắn, ảnh.

    Ông cúi đầu, nhưng không có vẻ ăn năn. Thay vào đó là một câu nói khiến tôi sững người:

    – Em cho anh ly hôn. Anh muốn cưới cô ấy.
    Tôi cười. Lạnh.

    – Cưới? Cưới thật sao?

    – Ừ. Cô ấy đồng ý. Gia đình cô ấy… cũng tán thành. Chỉ cần em ký.

    Tôi đã tưởng mình sẽ gào lên, sẽ đập phá, sẽ mắng chửi. Nhưng lạ thay, tôi không làm gì cả. Tôi chỉ nói một câu:

    – Được. Tôi ký.

    Tin hai người họ cưới nhau lan khắp khu phố….

    …nhanh hơn tôi tưởng.

    Người ta xì xào, kẻ thương, người cười cợt.
    Họ bảo tôi dại, bảo tôi ngu, bảo tôi “nhường chồng cho gái trẻ”.

    Tôi mặc kệ.

    Tôi ký đơn rất gọn. Không tranh giành. Không níu kéo. Không khóc lóc.
    Chỉ yêu cầu một điều duy nhất:
     “Tài sản chia xong, mỗi người một ngả, từ nay đừng làm phiền nhau.”

    Ông ấy cười, có phần đắc thắng.
    Chắc ông nghĩ mình thắng lớn: vợ trẻ, đẹp, lại được tiếng “tình yêu đích thực”.

    Ngày cưới của họ, tôi không đi.
    Con gái tôi cũng không đi. Nó khóc cả đêm trước hôm ấy, hỏi tôi:

    – “Mẹ ơi… sao bố lại làm vậy với mẹ?”

    Tôi ôm con, chỉ nói:
    – “Rồi con sẽ hiểu. Có những người chỉ yêu bản thân mình, chứ không yêu ai khác.”


    Đêm tân hôn

    Tôi ngồi một mình trong căn nhà cũ, nơi tôi từng lau từng viên gạch, treo từng tấm rèm.
    Trời mưa nhẹ. Đồng hồ chỉ 11 giờ 47 phút.

    Tôi cầm điện thoại.

    Không gọi cho chồng cũ.
    Tôi gọi cho Thu Hằng.

    Chuông đổ ba hồi, cô ta bắt máy. Giọng còn trẻ, còn hồi hộp, còn nguyên sự háo hức của một cô dâu mới.

    – “Dạ… ai vậy ạ?”

    Tôi nói đúng một câu, chậm rãi, đủ rõ:

    “Cháu có biết vì sao chú ấy bỏ cô vợ 48 tuổi để cưới cháu không?”

    Đầu dây bên kia im phăng phắc.

    Tôi không chờ trả lời. Tôi nói tiếp, vẫn chỉ một câu duy nhất:

    “Vì chú ấy sợ già – chứ không phải vì yêu cháu.”

    Rồi tôi cúp máy.


    Sáng hôm sau

    9 giờ sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ chồng cũ.

    Giọng ông ta hoảng loạn:

    – “Em… em nói gì với Hằng tối qua?”

    Tôi nhấp một ngụm trà, bình thản:
    – “Không nhiều. Chỉ nói sự thật.”

    – “Cô ấy… cô ấy khóc suốt đêm, bảo anh lúc nào cũng soi gương, bôi thuốc, tập gym, uống thuốc bổ, sợ già, sợ yếu… Cô ấy nói cô ấy không muốn lấy một người luôn ám ảnh tuổi tác như vậy.”

    Tôi mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều tháng.

    – “Anh ơi… anh có biết vì sao em không níu kéo không?”

    Ông ta im lặng.

    Tôi nói nốt:

    – “Vì em hiểu rất rõ:
    Người đàn ông sợ già sẽ luôn tìm phụ nữ trẻ.
    Nhưng người phụ nữ trẻ, một khi nhận ra mình chỉ là thứ giúp người khác trốn chạy tuổi già… thì sẽ chạy nhanh hơn cả anh nghĩ.”

    Ông ta gằn giọng:
    – “Em độc ác quá.”

    Tôi đáp nhẹ tênh:

    – “Không. Em chỉ nói đúng một câu.
    Còn mọi nghi ngờ… là do chính anh tạo ra.”

    Tôi tắt máy.


    Ba tuần sau

    Họ ly hôn.

    Thu Hằng bỏ về nhà mẹ, cắt đứt liên lạc.
    Chồng cũ tôi quay lại gõ cửa, đứng dưới mưa, nói:

    – “Anh sai rồi.”

    Tôi nhìn ông ta qua khe cửa, rất lâu… rồi đáp:

    – “Không. Anh chỉ già rồi, và nhận ra mình không thắng nổi thời gian.”

    Tôi đóng cửa.


     Bài học tôi rút ra sau cuộc hôn nhân đổ vỡ
    Không phải ai trẻ cũng dại.
    Không phải ai già cũng khôn.
    Và phụ nữ thông minh nhất không phải là người giữ được chồng,
    mà là người biết buông đúng lúc – để giữ lại lòng tự trọng của chính mình.

  • ‘Trận đấu diễn ra đúng kế hoạch nhưng…’

    ‘Trận đấu diễn ra đúng kế hoạch nhưng…’

    HLV U23 UAE không giấu được nỗi buồn khi để thua 2-3 trước U23 Việt Nam ở trận tứ kết U23 châu Á 2026.

    Phát biểu ở buổi họp báo sau trận thua 2-3 trước đội tuyển U23 Việt Nam, HLV Marcelo Broli của U23 UAE cho biết:

    “Trận đấu đã diễn ra đúng kế hoạch của U23 UAE. Chúng tôi đã không để cho U23 Việt Nam có cơ hội phản công ở trận này, bởi họ phản công rất hay. Chúng tôi muốn vào bán kết, nhưng bất thành. Tôi buồn vì điều đó nhưng tôi vẫn tự hào về trận đấu này. Cả đội cống hiến hết mình, chúng tôi về nước với tâm trạng thanh thản, vì biết đã nỗ lực hết sức,” HLV Broli đánh giá.

    image (3)

    Tính chất quan trọng của trận đấu buộc hai đội phải nhập cuộc thận trọng, giữ cự ly đội hình chặt chẽ. Phút 39, từ đường căng ngang của Đình Bắc, Lê Phát đệm bóng mở tỉ số cho U23 Việt Nam, trước khi U23 UAE gỡ hòa ngay trong hiệp 1.

    Sang hiệp 2, U23 Việt Nam tiếp tục vươn lên dẫn trước nhờ bàn thắng của Đình Bắc nhưng lại một lần nữa để đối thủ quân bình tỉ số. Hai đội phải bước vào hiệp phụ và đến phút 100, Minh Phúc tận dụng tình huống lộn xộn trong vòng cấm, ghi bàn ấn định chiến thắng 3-2 cho đội bóng áo đỏ.

    Về phần mình, sau giải đấu này, HLV Marcelo Broli đã đưa ra những nhận định về việc phát triển bóng đá cho UAE trong tương lai:

    “U23 UAE có chung tầm nhìn, đang có đà phát triển. Chúng tôi biết cách vượt qua khó khăn. Việc đó mang lại cho chúng tôi sự tự tin. Nói chung, UAE phải luôn đánh giá cao các giải đấu trẻ quốc tế, đặt niềm tin vào các cầu thủ trẻ để họ trưởng thành và vươn lên trong đội một. Họ cần tiếp tục tích lũy thêm kinh nghiệm.”

    Với kết quả này, U23 Việt Nam có lần thứ 2 giành quyền vào bán kết một kỳ U23 châu Á, trước đó là vào năm 2018. Đối thủ của thầy trò HLV Kim Sang Sik sẽ là đội giành chiến thắng trong trận đấu giữa U23 Trung Quốc và U23 Uzbekistan.

  • Chủ tịch sinh năm 1990 của Pramac Group qua đời

    Chủ tịch sinh năm 1990 của Pramac Group qua đời

    Thông tin từ gia đình cho biết doanh nhân Hà Quang Dũng (sinh năm 1990) – Chủ tịch HĐQT Pramac Group vừa từ trần.

    Hà Quang Dũng , Chủ tịch Pramac Group qua đời: Một doanh nhân trẻ tài năng ra đi - Ảnh 1.

    Doanh nhân Hà Quang Dũng – Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Pramac. Ảnh: FB: Hà Ánh Nhi.

    Trang cá nhân của Hà Ánh Nhi (em gái doanh nhân Hà Quang Dũng) xác nhận vị Chủ tịch HĐQT Pramac Group qua đời vào ngày 15/1/2026. Sự ra đi của Hà Quang Dũng khiến giới kinh doanh và cộng đồng doanh nhân trẻ thương tiếc.

    Anh Hà Anh Dũng sinh năm 1990, Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Pramac, là một doanh nhân trẻ nổi bật trong lĩnh vực vật liệu xây dựng, đặc biệt là sản xuất nhôm.

    Anh từng học tại Đại học Kinh tế Quốc dân (NEU), nằm trong top 10 người cao điểm nhất trong kỳ thi ĐH lần đó. Sau đó anh nhận học bổng Thạc sĩ tại trường ĐH Liverpool (Anh Quốc) và từng làm việc tại ngân hàng trước khi tham gia điều hành công ty gia đình.

    Theo Theleader, anh cũng là thế hệ F2 của Tập đoàn Nguyệt Ánh. Tuy nhiên, anh chưa vội vàng tiếp quản công việc kinh doanh đa ngành của gia đình ngay từ đầu. Thay vào đó, anh quyết định vay vốn để mua lại một nhà máy nhôm đã phá sản.

    Sau 5 năm, Pramac Group do doanh nhân Hà Quang Dũng sáng lập trở thành nhà cung cấp nhôm hàng đầu cho các đơn vị sản xuất trong và ngoài nước, hợp tác với những tên tuổi lớn như Heineken và Coca-Cola.

    Theo thông tin trên website, Công ty Cổ phần PRAMAC được thành lập từ năm 2018 tiền thân là Nhà máy Nhôm Tân Đông, hoạt động trong lĩnh vực công nghiệp sản xuất nhôm thỏi Ingot và phôi nhôm dài Billet. Công ty có diện tích nhà xưởng 20.000 m2, vốn đầu tư 20 triệu USD.

    Theo Báo Công thương, chiến lược của công ty là nâng công suất của nhà máy là: 60.000 tấn/năm, trong đó dự kiến xuất khẩu châu Á: 20.000 tấn, châu Âu: 20.000 tấn và cung cấp trong nước 20.000 tấn. Công ty cũng sở hữu dây chuyền đúc rót phôi nhôm tự động mỗi mẻ 25 tấn. Nhà máy có 4 lò nên công suất mỗi mẻ của nhà máy là 100 tấn.